“Thân ái, ngươi đã về rồi à?” Khải Văn vừa ở vườn sau nhà tưới hoa xong đi tới phòng khách đã thấy Arthur từ trước cửa đi đến, vì vậy nhanh nhẹn tiến lên đón lấy phần thịt hắn đã xẻ sẵn.
“Ừm.” Arthur thuận tiện hôn nhẹ lên môi Khải Văn một cái, “Mới làm gì đó?”
“Tưới hoa sau vườn, đang định chờ ngươi trở lại nên chuẩn bị ra sân trước xem thử.” Khải Văn vừa xách theo thịt con mồi mà Arthur bắt được vừa đáp, “Hôm nay vẫn thuận lợi chứ?”
Arthur gật đầu, đến phòng rửa mặt chỉnh lý một chút sau đó đi tới nhận lấy tách trà Khải Văn rót cho mình uống một ngụm, “Cũng không tệ lắm, hôm nay Claude là Rupert thu hoạch cũng không tồi…”
Khải Văn cười tủm tỉm mà nghe Arthur kể lại chuyện ngày hôm nay gặp phải trong rừng, chờ sau khi hắn nói xong, Khải Văn mới lên tiếng, “Đúng rồi, hôm nay Claude có nói với ngươi chưa?”
“Hửm? Nói gì?” Arthur quay đầu nhìn Khải Văn.
“Chính là kỷ niệm ba năm ngày kết hôn của hắn với Trình Trì đó a.” Khải Văn đáp, “Sáng nay Trình Trì tới tìm ta, mời chúng ta ba ngày sau đi tham gia tiệc kỷ niệm kết hôn của hắn và Claude.”
Arthur nghe xong gật đầu, “Thật không, trách không được hôm nay trước khi vào rừng Claude còn nói là có việc muốn nói với ta, sau đó khi ra khỏi rừng Claude vội vã mang vật nhỏ hắn bắt được về cho đám trẻ trong gia đình chơi cho nên chưa kịp nói, ta nghĩ đại khái là chuyện này.”
“Hm, chắc vậy đó.” Khải Văn gật đầu, “Đến lúc đó chúng ta phải chuẩn bị một món quà cho Claude và Trình Trì, chúng ta dọn tới đây, bọn họ giúp đỡ không ít.”
Arthur cười nắm lấy tay Khải Văn đáp, “Đương nhiên, tất cả đều nghe lời ngươi.”
Khải Văn cười tủm tỉm mà vỗ bàn tay đang cầm tay mình của Arthur, “Được rồi, thời gian không còn sớm, trưa nay uống canh hầm và thịt nướng có được không?”
Arthur tự nhiên là gật đầu nói được, Khải Văn thấy đề nghị của mình được thông qua thì liền đứng dậy chuẩn bị bữa trưa, Arthur ngồi trên ghế nhìn Khải Văn bận rộn trong bếp, bắt đầu dự tính sau khi dùng bữa trưa xong sẽ đi xem báo cáo về một ít sự vụ mà Clare gửi tới từ chủ thành…
Đúng vậy, đây là sinh hoạt hằng ngày của Arthur và Khải Văn sau khi dọn tới Thác Mạt trấn, lần trước sau khi mở tiệc chúc mừng hai người cũng không lập tức sống tại đây, Arthur trước tiên dẫn Khải Văn về chủ thành xử lý một vài chuyện rồi mới chính thức dọn tới Thác Mạt trấn bắt đầu cuộc sống mới của bọn họ.
Nếu đã dọn tới trấn nhỏ này rồi, Arthur vẫn quyết định cùng Claude bọn họ đi vào rừng săn thú, không phải vì sống tạm, mà là Arthur nghĩ mình là một thú nhân trẻ tuổi thân thể khỏe mạnh, nếu như mỗi ngày đều chỉ lên trấn trên mua thịt trong cửa hàng mà ăn, vậy cũng quá kỳ cục, còn có thể bị người ta nghĩ mình không có cách nuôi Khải Văn nữa!
Mà Khải Văn đối với quyết định của Arthur tự nhiên là tán thành, bởi vì cậu cho rằng tới nơi này rồi thì nên nhập gia tùy tục mới tốt, hơn nữa cậu vô cùng tự tin về năng lực của Arthur.
Nhưng, Arthur cũng không dự định đem săn thú làm sự nghiệp chính, mười ngày thì đi sáu bảy ngày, đủ để mình và Khải Văn có thức ăn là được rồi, dù sao tuy là đã dọn tới đây, nhưng chuyện ở chủ thành, chuyện trong tộc, Arthur vẫn không thể bỏ được.
Bởi vì thân phân đặc thù và trách nhiệm trên mình, Arthur dẫn theo một chi thị vệ hổ nanh kiếm thân cận của mình đến định cư tại Thác Mạt trấn, Abu trở thành tiểu đội trưởng của chi thị vệ đội này, mà Clare thì thường hay lui tới giữa Thác Mạt trấn và chủ thành để truyền tin cho Arthur.
Mà Khải Văn, cậu cũng muốn giống Trình Trì tay làm hàm nhai mà kiếm vài việc để làm, cậu không biết làm bánh kẹo hay gì đó, cho nên trầm tư suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc khi bạn lữ Al của Rupert tìm tới nhờ giúp trang trí tô điểm cho nhà ở của bọn họ đẹp hơn, Khải Văn liền tìm được linh cảm —— Cần chi suy nghĩ những chuyện mình không am hiểu chứ, chuyên ngành của mình không phải là một công việc thật tốt sao!
Theo thời gian Arthur và Khải Văn ở lại thôn trấn ngày càng dài, lại có liên hệ gia đình của Claude, không quá lâu, Arthur và Khải Văn đã bảo trì quan hệ tương đối hòa hợp với người trong trấn. Thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ mời vài người bạn quen được thông qua Claude và Trình Trì về nhà làm khách.
Tới lui nhiều lần, độ quen thuộc cũng tự nhiên gia tăng, mọi người cũng biểu thị hiếu kỳ đối với những thứ mới mẻ xuất hiện trong nhà Khải Văn, ví dụ như nước máy, ví dụ như cách sắp xếp thế nào mà lại khiến nhà ở có một phong cách rất riêng so với nhà của những thú nhân khác.
Dần dần, có vài thanh niên trẻ tuổi sắp chuẩn bị cử hành nghi thức kết làm bạn lữ bắt đầu tìm tới Khải Văn nhờ giúp bọn họ thiết kế trang hoàng cho căn nhà tương lai của mình, mà những cư dân khác thấy các gia đình kia trang hoàng mới mẻ cũng sẽ mời Khải Văn giúp gia đình bọn họ thay đổi một chút.
Tìm được phương hướng mới cho việc làm tương lai khiến Khải Văn nhiệt tình mười phần, cuộc sống trải qua phong phú hơn ở chủ thành nhiều lắm, thấy Khải Văn vui vẻ như vậy, Arthur tự nhiên trong lòng cũng tràn đầy vui mừng.
Mặc dù người yêu lúc trước cũng đã đặt một túi tiền nhỏ ở trước mặt mình sau đó hùng hổ mà vỗ vỗ ngực nói ‘Từ hôm nay trở đi ta cũng kiếm tiền, ngươi muốn mua cái gì thì không cần tiết kiệm giúp ta đâu’, khí thế đó thoạt nhìn quả thật rất giống nhà giàu mới nổi, có điều, chỉ cần Khải Văn vui là được, không phải sao.
.
Claude và Trình Trì kết làm bạn lữ vào mùa hè, cho nên Arthur và Khải Văn đã ở Thác Mạt trấn gần nửa năm, bọn họ đã bắt đầu quen với thói quen sinh hoạt yên lặng ở đây, cũng như Arthur đã quen mặc thường phục, thỉnh thoảng quay về chủ thành làm việc phải mặc trang phục quý tộc hoa lệ có lúc còn cảm thấy không quen lắm.
Trong ngày kỷ niệm ba năm Claude và Trình Trì kết hôn, Khải Văn và Arthur để biểu thị tôn trọng nên cố ý thay đổi quần áo trang trọng, sau đó mới mang theo món quà đã chuẩn bị sẵn đi đến nhà Claude và Trình Trì.
Chờ khi hai người đến, một nhà ba người của Rupert và Al đã sớm tới rồi, thấy Arthur và Khải Văn đến, Claude cùng Trình Trì hôm nay đặc biệt hăng hái tươi cười đi ra nghênh đón, Khải Văn đưa qua món quà mà mình đã chuẩn bị cho Trình Trì, đồng thời tặng cho bọn họ mỗi người một cái ôm, “Chúc mừng các ngươi, chúc các ngươi vĩnh viễn hạnh phúc.”
Claude và Trình Trì vui vẻ nói cám ơn, sau đó mời Arthur và Khải Văn đến bên chỗ Rupert và Al để bọn họ trò chuyện.
Khải Văn vừa nhìn thấy Noah tròn vo được Al ôm vào trong lòng liền cười tít cả mắt, nhanh nhẹn tiến tới chơi đùa, Rupert thấy dáng vẻ yêu thích Noah không buông tay của Khải Văn không khỏi huých huých Arthur, “Các ngươi chừng nào mới sinh một tiểu bảo bảo hả? Ta thấy Khải Văn đặc biệt thích trẻ con đó!”
Arthur nhìn thoáng qua Khải Văn đang bám dính lấy Noah, cười cười, “Không vội, Khải Văn còn trẻ, chính hắn bây giờ còn giống trẻ con nữa là.”
Arthur nói vài câu cho có lệ rồi lại dẫn Rupert đi tới chủ đề nói chuyện khác, lực chú ý của Rupert bị hấp dẫn, nhưng phút cuối, trong lòng Arthur vẫn bắt đầu tính toán xem một lúc nào đó có cần tìm một đứa trẻ trong tộc làm con thừa tự hay không. Khải Văn nói muốn tự sinh con, Arthur cũng theo ý cậu, nhưng trên thực tế, phối hợp như vậy là vì muốn Khải Văn thoải mái vui vẻ, bởi lúc đầu Arthur đã đi tìm thầy thuốc, cũng xác định Khải Văn quả thật không có tiểu bảo bảo, hiện tại, Khải Văn vừa thấy con nhà người ta đã thèm nhỏ dãi, thời gian dài trôi qua khẳng định không ổn. Arthur cảm thấy vẫn là nên bế một bảo bảo về nuôi, như vậy có thể nhẹ bớt một phần tâm sự. Trong lòng có ý định này Arthur liền suy xét xem trẻ con nhà ai trông tư chất tương đối tốt nhất.
Tiệc kỷ niệm ba năm của Claude và Trình Trì vừa náo nhiệt vừa êm dịu, nhìn dáng vẻ hai người cầm tay ăn ý rót rượu, Khải Văn khe khẽ nói một câu, “Thật tốt a…”
Arthur lúc này đang nói chuyện với papa của Jerome, chỉ nghe được câu than thở kia, cho rằng Khải Văn có chuyện muốn nói với mình, cúi đầu hỏi, “Mới nói gì vậy?”
Khải Văn cười cười lắc đầu, “Không có nói gì, nói Claude và Trình Trì như vậy thật tốt, rất hạnh phúc. Nhìn kìa, trên ngón tay Trình Trì với Claude đeo nhẫn chính là dựa theo phong tục nơi chúng ta ở. Nói là ngón áp út tay trái tương liên tới trái tim, hai bên đeo nhẫn trên ngón tay ngụ ý bọn họ sẽ ý hợp tâm đầu, ái tình dài lâu.”
Nghe Khải Văn giới thiệu, Arthur vô thức nhìn thoáng qua ngón tay đeo tộc trưởng quyền giới của mình, mấp máy môi, không nói gì.
Dùng tiệc xong mọi người đều ai về nhà nấy, dù sao trong một ngày đáng để kỷ niệm thế này, vẫn nên lưu lại chút thời gian để đôi ái nhân kia bên nhau.
Arthur cũng dẫn theo Khải Văn cáo biệt Claude và Trình Trì rồi đi về nhà mình, Khải Văn nắm tay Arthur khe khẽ lắc lắc, thỉnh thoảng còn nghịch ngợm mà đi tới giẫm lên cái bóng của Arthur, quả thật giống như một đứa trẻ ham chơi.
Arthur bị động tác trẻ con này của Khải Văn làm cho dở khóc dở cười, hắn kéo Khải Văn, “Đừng nhún nhún nhảy nhảy nữa, vừa mới ăn xong, coi chừng đau bụng đó.”
Nghe Arthur nói Khải Văn dừng lại, sờ sờ cái bụng hơi tròn tròn của mình, sau đó quay đầu hỏi Arthur, “Ngươi có cảm thấy sau khi chúng ta tới Thác Mạt trấn ta đã béo hơn một chút không?”
“Hửm?” Nghe được Khải Văn nói, Arthur dừng bước, tỉ mỉ mà quan sát Khải Văn một phen, sau đó sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, “Hình như béo thêm chút rồi đó.”
“Ừ!” Arthur trả lời khiến Khải Văn lập tức lộ ra biểu tình quả thế, cậu dùng bàn tay tự do kia vỗ vỗ mặt mình, “Ta không thể tiếp tục béo thêm nữa, nếu không sẽ biến thành quả bí ù mất.”
Arthur bởi vì lời Khải Văn nói mà có chút buồn cười, “Làm gì khoa trương như vậy, bây giờ mặt tròn tròn thật là tốt, ta trước đây còn thấy ngươi quá gầy, nhưng ở chủ thành ăn bao nhiêu cũng không béo. Ta nghĩ đi tới Thác Mạt trấn có thể sống nhẹ nhõm hơn, cho nên cũng chậm rãi béo lên một chút. Ta nghĩ vậy mới hay, thoạt nhìn dễ thương, cảm giác lúc ôm cũng không tồi.”
“Cái gì nha.” Khải Văn bị Arthur chọc đến mặt mũi đỏ ửng, cậu vuốt ve bàn tay đang sờ mặt mình, tức giận mà nói, “Đã lớn rồi mà còn nói dễ thương nữa, cái gì mà cảm giác lúc ôm không tồi hả, ta là gối ôm à?”
Arthur cười cười, lần nữa kéo tay Khải Văn, áp sát vào tai cậu nói nhỏ, “Ngươi là gối ôm thuộc về một mình ta không phải sao?”
“Thật đáng ghét!” Khải Văn luôn không cách nào đối phó với loại hành vi này của Arthur, chỉ có thể đỏ bừng cái tai tránh xa khỏi Arthur.
Động tác như con thỏ này của Khải Văn khiến Arthur bật cười.
.
Có thể do sinh hoạt quá mức thanh nhàn, cho nên khi thời gian trôi qua cũng có vẻ vô tri vô giác, khi Khải Văn nhìn hoa tuyết bay xuống ngoài cửa sổ, mới xoay người nói với Arthur đang xem báo cáo mà Clare gửi đến từ chủ thành, “Nhìn xem, tuyết rơi rồi, mùa đông tới rồi a…”
Arthur ngẩng đầu nhìn thoáng qua tuyết trắng bay tán loạn ngoài cửa sổ, gật đầu, “Đúng vậy, mùa đông tới rồi.” Nói xong Arthur vẫy tay gọi Khải Văn, “Đừng đứng gần cửa sổ, khí lạnh ùa tới rồi kìa, sẽ bị bệnh đó.”
Nghe Arthur nói vậy, Khải Văn gật đầu, đi tới phía trước đưa tay đặt vào trong tay Arthur sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn, “Đây là ngày mùa đông đầu tiên mà chúng ta trải qua ở Thác Mạt trấn! Hai ngày nữa chúng ta có thể mời Trình Trì bọn họ tới nhà chúng ta ăn lẩu rồi.” Trình Trì đã nhắc tới vài lần với Khải Văn, làm Khải Văn thèm kinh khủng, luôn muốn tự mình ra tay, sau đó lại hẹn nhau, chờ khi nào tuyết rơi sẽ mời Trình Trì bọn họ tới nhà ăn cái lẩu mà Khải Văn tự tay chuẩn bị.
Arthur xoa xoa tay Khải Văn, phát hiện cũng không quá lạnh, thỏa mãn, hắn gật đầu, “Ngô, được a, hẹn ngày rồi chúng ta sẽ chuẩn bị nguyên liệu là được, dù sao nghe ngươi nói thì có vẻ rất đơn giản.” Arthur suy nghĩ một chút rồi lại thêm một câu, “Hiện tại mùa đông tới rồi, công tác trang trí nội thất của ngươi cũng ít đi một chút, trời đông giá rét, thời tiết vừa lạnh đường vừa trơn khó đi.”
“Biết rồi.” Hiểu được Arthur là vì tốt cho mình, Khải Văn đáp ứng, sau đó lại hỏi, “Tân niên sang năm chúng ta phải về chủ thành tham dự sao?”
Arthur hỏi ngược, “Ngươi muốn trở lại sao?”
Khải Văn nhún nhún vai, “Ta cũng không để ý tới việc đó lắm, nhưng chúng ta tới giờ cũng chưa trở về được vài lần, hơn nữa năm ngoái lúc này không phải đều có quý tộc tới trang viên thăm hỏi sao? Không thể để papa và daddy hai người ứng phó được, điều này không tốt chút nào.”
Arthur cười cười, giơ bàn tay của Khải Văn lên bên mép hôn nhẹ, “Thật ra papa và daddy cũng dự định tới nơi này đón tân niên với chúng ta đó, papa nói hắn đã chán việc vừa tới năm mới đã phải nhìn gương mặt vênh váo của bọn người kia rồi, làm cho cả năm chẳng có tâm tình tốt. Chẳng bằng cả nhà bốn người chúng ta cùng nhau đón năm mới, muốn làm gì thì làm cái đó, muốn ăn gì thì ăn cái đó, muốn nói gì thì nói cái đó.”
Tính toán này của Laurence được Khải Văn cật lực tán thành, “Vậy tốt a, đón papa bọn họ tới đây đi, cả nhà chúng ta cùng đón năm mới còn thú vị hơn mấy bữa tiệc hao tài tốn của kia!”
Arthur nhìn Khải Văn đã nổi hứng, khảy khảy mũi cậu, “Dự định của papa ngươi khẳng định rất tán thành, cho nên đã hẹn sẽ tới sớm trước đó ba ngày rồi.”
“U woa, vậy thì hay quá.” Khải Văn hoan hộ một tiếng, “Ta phải đi chuẩn bị một chút mới được.” Nói rồi ánh mắt Khải Văn sáng lên, “Bằng không, năm nay cứ dựa theo phong tục ở nơi ta mà tổ chức tân niên một lần được không?”
“Tân niên ở nơi của ngươi?” Arthur sửng sốt một chút.
“Phải nha.” Khải Văn kéo tay Arthur giải thích, “Nơi chúng ta đón năm mới rất náo nhiệt, nhiều thứ thú vị nhiều thứ ăn ngon, bảo đảm papa bọn họ sẽ thích, ngươi nghĩ sao?”
Nhìn gương mặt rạng rỡ của Khải Văn, Arthur đâu lý nào dám từ chối, “Vậy được, tân niên năm nay nhất định sẽ rất thú vị.”
“Ha ha, ta biết ngươi tốt nhất mà!” Khải Văn hoan hô một tiếng, hôn chụt một cái lên môi Arthur.
.
Khải Văn là người có tính hành động mạnh, cậu giống như một chú sóc trải qua mùa đông mà lục tục chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết, còn hăng hái bừng bừng mà biểu diễn màn cắt hoa giấy trước kia học được từ bà nội cho Arthur xem. Thấy biểu tình giật mình của Arthur khi nhìn thấy những mảnh giấy được cắt ra thành những hoa văn hỉ khánh này, Khải Văn miễn bàn có bao nhiêu đắc ý, nếu như cậu là một thú nhân, đại khái có thể thấy được cái đuôi cậu vểnh lên rồi.
Tối hôm đó, Arthur ôm Khải Văn nằm dựa lên giường nghe cậu lẩm nhẩm kiểm tra những thứ đã chuẩn bị, đợi khi Khải Văn ngừng lại nghỉ ngơi, Arthur nói với Khải Văn, “Bảo bối, ngày mai ta muốn đến trấn Boi một chuyến.”
“Hả?” Khải Văn nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn về phía Arthur đang ôm mình, “Đang yên lành tới đó làm cái gì?”
Arthur đáp, “Lần trước Boi trấn bên kia có một đơn đặt hàng đèn thủy tinh, Lôi Bá Đinh đã chuẩn bị nguyên vật liệu xong rồi, ta bên này cũng đã lắp ráp xong, thừa dịp trước năm mới đưa đi, mọi người chuẩn bị dùng trong lễ mừng năm mới.”
Nghe Arthur nói như vậy Khải Văn cũng không nói gì nữa, chỉ là gật đầu, “Vậy chừng nào về nha?”
Arthur suy nghĩ một chút, “Nhanh thì về trong ngày, chậm thì có thể hai ba ngày.”
Nghe Arthur nói có thể sẽ ra ngoài hai ba ngày, Khải Văn lại có chút lưu luyến, cậu áp mặt vào ngực Arthur, “Ngươi làm xong việc phải mau chóng trở về, cũng không cần gấp gáp, an toàn là trên hết, chờ ngươi về chúng ta cũng sắp mừng năm mới rồi, lúc đó papa bọn họ khẳng định cũng tới rồi.”
“Ta biết.” Arthur vỗ vỗ cánh tay Khải Văn, “Ta làm xong sẽ về ngay, có muốn ta mua gì ở Boi mang về không? Nghe nói ở chỗ bọn họ có một loại bánh ngọt phủ bơ và một loại thịt viên ăn ngon lắm, ta mang về một ít cho ngươi nếm thử?”
Khải Văn lắc đầu, “Thôi khỏi, ta sợ ta lại béo thêm.”
“Sao vậy được?” Arthur cảm thấy không có gì thay đổi.
“Đương nhiên là có.” Khải Văn rất kích động mà phản bác, “Vốn chỉ là mặt tròn một chút, bây giờ thắt lưng cũng thô ra, trên lưng cũng có thịt thịt nữa, chân cũng phì ra, bây giờ mang giày ta cũng thấy hơi chật, thật là phiền muốn chết, ta muốn giảm béo, không muốn biến thành béo phì!”
Nhìn dáng vẻ thở phì phì của Khải Văn, Arthur muốn cười lại không dám cười, chỉ khuyên giải an ủi, “Tốt xấu gì cũng phải qua năm mới hãy giảm béo, bằng không lúc papa bọn họ tới, ngươi lại không chịu ăn gì, bọn họ khẳng định sẽ nghĩ ngươi không thương bản thân sẽ không vui.”
Nghe Arthur nói vậy, Khải Văn suy nghĩ một chút, gật đầu, “Được rồi, chờ sang năm papa bọn họ đi về ta sẽ giảm béo.” Nói đến đây Khải Văn bày ra biểu tình hung hãn tàn bạo, “Ngươi không được ngăn ta, không được nói cái gì nhiều thịt xúc cảm tốt, bằng không đánh ngươi nga!”
“Được được được.” Nhìn Khải Văn càng ngày càng trẻ con, Arthur thực sự cảm thấy hắn sắp không nhịn cười được, “Đều nghe lời ngươi đều nghe lời ngươi, bây giờ quá muộn rồi, chúng ta ngủ.”
“Ác.” Khải Văn bị Arthur kéo quay về đệm giường, vì vậy ngoan ngoãn mà gật đầu, nhắm mắt ngủ.
.
Ngày hôm sau, Arthur liền mang theo vài thị vệ đến trấn Boi, sau đó quả nhiên có một thị vệ trở về báo cáo Arthur phải hai ngày nữa mới về.
Khải Văn nhận được tin này thì gật đầu, buổi tối nấu cơm ăn một mình rồi leo lên giường ngủ.
Một mình nằm trên giường, Khải Văn lại cảm thấy giường hình như quá to, đã không còn ôm ấp ấm áp kia, cảm thấy đem lò sưởi đặt lên đệm giường cũng có vẻ lạnh lẽo.
Trước khi ngủ, Khải Văn trong lòng yên lặng nghĩ, Arthur, mau mau trở về.
.
Arthur không ở nhà, Khải Văn cảm thấy làm gì cũng không có hứng thú, sao đó dứt khoát chạy tới chỗ Trình Trì chơi, chỉ là ngày hôm đó sau khi Khải Văn từ nhà Trình Trì trở về, biểu tình liền trở nên có chút ngơ ngác, thỉnh thoảng còn có thể một mình ngồi trên ghế cười khúc khích.
Khải Văn phản ứng khác thường như vậy khiến Abu cảm thấy có chút không ổn, khi hắn vừa định đến Boi tìm Arthur về, Arthur đã trở về, mà Abu còn chưa kịp lên tiếng, Khải Văn đã mở cửa đón, “Arthur, ngươi về rồi sao?”
“Ừm.” Arthur gật đầu, theo Khải Văn vào nhà. “Bên ngoài thật lạnh a, sao ngươi chỉ mặc mỏng manh như thế đã chạy ra?”
Khải Văn lắc đầu, “Không sao, trong nhà có lò sưởi âm tường, rất ấm.” Nói rồi Khải Văn giúp Arthur phủi đi hoa tuyết trên người, lại rót một cốc nước nóng tới đưa cho hắn, “Ở Boi thuận lợi chứ?”
Arthur gật đầu, “Cũng không tệ lắm, ngươi ở nhà một mình có buồn không?”
Khải Văn dẩu dẩu mỏ, “Thật ra rất là buồn, ngươi không ở nhà làm gì cũng không thấy vui.”
Nghe đáp án như vậy khiến trong lòng Arthur có một chút đắc ý, hắn ôm Khải Văn, “Thì bởi vì sợ ngươi buồn, cho nên ta mới về sớm này.”
Khải Văn lần thứ hai được ôm trong vòng tay ấm áp quen thuộc này, trên mặt lộ ra một nụ cười ngọt ngào, “Hm, ngươi đã về rồi, cho nên chúng ta có thể bắt đầu chuẩn bị cho năm mới rồi, năm nay ta sẽ chuẩn bị quà năm mới cho ngươi nga.”
“Phải không?” Khải Văn nói khiến Arthur bật cười, hắn cúi đầu nhìn Khải Văn đang quyến luyến vùi trong lòng mình, “Xem ra chúng ta là tâm linh thương thông đó, ta cũng chuẩn bị quà năm mới cho ngươi đây.”
“Woa nga, thật là hay quá.” Khải Văn bởi vì lời của Arthur mà có vẻ phi thường vui vẻ, “Đến lúc đó để xem quà của ai tốt hơn!”
“Đương nhiên, một lời đã định.” Arthur có vẻ lòng tin tràn đầy.
.
Nguyên bản thời gian Arthur trở về cách tân niên không bao lâu, qua không lâu sau Laurence cũng dẫn theo Heller tới, nhất thời ngôi nhà nhỏ thường ngày có vẻ yên lặng ấm áp trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Bốn người giống như những gia đình thú nhân khác chuẩn bị những thứ mừng năm mới, nói chuyện phiếm với nhau, thỉnh thoảng vui đùa cãi nhau, nhàn hạ thì tụ lại chơi trò chơi ở gia hương Khải Văn mà cậu giới thiệu —— Đắp Trường Thành (mạt chược).
Quốc túy sở dĩ được gọi là quốc túy vĩnh viễn đều có đạo lý của nó, Laurence và Heller đã cực kỳ mê cái trò vận động quốc túy này rồi, đồng thời kéo Clare, Abu vào cuộc chiến, sau đó gia đình Trình Trì Claude Rupert bọn họ cũng gia nhập.
Có thể là nhờ thiên phú dị bẩm, kỹ thuật đắp Trường Thành cùa Laurence dưới sự chỉ đạo của Khải Văn tiến triển cực nhanh, ngay cả nhân sĩ địa phương như Trình Trì cũng bị dẫm nát dưới chân, cơ bản đã đạt tới trình độ độc cô cầu bại tại Thác Mạt trấn.
Khải Văn phong Long Tước làm ‘Tước thánh*’ đời nay, Laurence đối với xưng hào này có vẻ rất yêu thích, thậm chí còn thấy xưng hào này so với cái chức bạch hổ tộc trưởng tiền nhiệm oai phong hơn nữa kìa.
*(tước thánh: tên của một bộ phim hài ở Hương cảng, cũng là biệt hiệu của nhân vật chính trong này, phim thì chưa coi nên không thể nói cụ thể, mong thông cảm ;__;)
Sau khi dùng mạt chược quét ngang một mảnh, tân niên rốt cuộc đã đến, mọi người mấy ngày liền trầm mê đắp trường thành rốt cuộc ai về nhà nấy trải qua năm mới, Arthur bọn họ cũng đem những thứ chuẩn bị cho lễ mừng năm mới ra, trong nhà cũng trang trí cực có không khí tết. Ví dụ như viền giấy dán trên cửa sổ, theo Laurence nói chỉ cần nhìn đã thấy hỉ khánh.
Ngoại trừ Khải Văn, ba người khác đều là lần đầu tiên trải qua năm mới có hương vị của gia hương Khải Văn, cho nên đều có vẻ tân kỳ không thôi, cả ngày mọi người đều vô cùng hăng hái.
Tới bữa tối khi mở tiệc mừng, tình tự của mọi người đều được đẩy lên cao trào, qua ba tuần rượu, Arthur đứng lên nói, “Đây là năm mới đầu tiên mà cả nhà chúng ta cùng trải qua, ta rất vui khi papa và daddy có thể tới, cũng cảm ơn Khải Văn đã cùng ta trải qua mấy ngày nay.” Arthur nói xong lại quay sang Khải Văn, từ trong túi lấy ra một cái hộp nhỏ quỳ xuống trước mặt Khải Văn, “Qua vài ngày nữa, chính là ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta. Khi chúng ta kết làm bạn lữ, ngươi là dựa theo phong tục ở thế giới thú nhân này, nhưng ngày hôm nay, ta muốn thừa dịp papa và daddy đều ở đây, dùng phong tục ở nơi các ngươi, để kỷ niệm ngày đặc biệt này, được không?”
Không ngờ Arthur lại có hành động như vậy, Khải Văn ngốc lăng, hồi lâu mới khôi phục tinh thần nhoẻn lên khóe miệng, gật đầu.
Arthur được Khải Văn cho phép, vì vậy mở hộp, bên trong không ngoài dự liệu của Khải Văn, đó là một chiếc nhẫn kim cương đơn giản.
Arthur kéo tay trái của Khải Văn, nghiêm túc nói, “Cảm ơn ngươi đã cùng ta vượt qua những thời gian tốt đẹp này, có ngươi ở bên mỗi ngày, đều là những ký ức ngọt ngào nhất trong lòng ta. Tình yêu ngươi dành cho ta, thâm tình ngươi dành cho ta, săn sóc và quan tâm ngươi dành cho ta, mỗi một động tác, mỗi một câu nói, ta đều vững vàng ghi tạc trong lòng. Thực sự cảm ơn ngươi, nhân sinh sau này, ta vẫn luôn yêu ngươi, thương ngươi, cố gắng hết sức vì cuộc sống hạnh phúc sau này của chúng ta, được không?”
Khải Văn nhìn Arthur quỳ một chân trên mặt đất, vẻ mặt của hắn nghiêm túc như vậy, ánh mắt thâm tình như vậy, đối mặt với người yêu mang theo vô hạn thâm tình, Khải Văn nghĩ không ra bất luận lý do gì để cự tuyệt, cậu gật đầu, “Ta nguyện ý.”
Mặc dù đã biết đáp án sẽ là như thế, nhưng khi chính tai nghe ba chữ này, trong lòng Arthur vẫn dâng lên một cơn cảm động không thể nào diễn tả, hắn có chút kích động mà giúp Khải Văn đeo vào chiếc nhẫn, sau đó thành kính mà hạ xuống một nụ hôn lên chiếc nhẫn trên tay Khải Văn.
Mà hai vị trưởng bối ngồi một bên nhìn thấy một màn này, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vui mừng, Laurence không thời khắc nào quên bày trò còn lén lút nói với Heller, “Đây mới gọi là con giỏi hơn cha, thằng quỷ này còn lợi hại hơn cha nó nữa.”
Heller tức giận lườm Laurence, không nói chuyện.
Khải Văn nhìn Arthur nắm tay mình đứng lên, cười cười với hắn, vươn tay nói, “Còn có một cái nhẫn nữa đâu?”
Arthur không cần nghĩ ngợi đã từ trong túi lấy ra một cái hộp nhỏ khác đặt vào lòng bàn tay Khải Văn, sau đó trông chờ mà nhìn cậu.
Khải Văn lần đầu tiên nhìn thấy một Arthur luôn luôn đầy người quý khí bễ nghễ thiên hạ bày ra biểu tình như một chú chó nhỏ, nhịn không được xì cười ra tiếng, cậu vươn tay ôm lấy mặt Arthur, “Ta nói rồi, ta cũng chuẩn bị một món quà cho ngươi, ngươi còn nhớ không?”
Arthur áp lên bàn tay đặt trên mặt mình của Khải Văn, gật đầu, “Nhớ rõ.”
Ý cười trên mặt Khải Văn không giảm, “Cho nên, ta cho ngươi cùng với chiếc nhẫn này, có được không?”
Arthur như trước gật đầu, cười nhìn về phía Khải Văn, “Được.”
Khải Văn hé miệng cười cười, cúi đầu từ trong hộp lấy ra chiếc nhẫn, cậu kéo tay trái của Arthur, dùng cặp mắt trong veo nhìn hắn, nhẹ giọng nói, “Cám ơn thiên thần đã cho chúng ta gặp nhau, cảm ơn ngươi che mưa chắn gió cho ta, chân thành yêu ta nhiều như vậy, cảm ơn ngươi cho ta cảm động và săn sóc, cách mà ta có thể hồi báo ngươi, chính là càng ngày càng yêu ngươi hơn.” Nói đến đây, Khải Văn đeo nhẫn cho Arthur, sau đó vừa nói vừa chậm rãi kéo tay hắn áp lên bụng mình, khi tay Arthur đặt lên bụng cậu, Khải Văn mới nhìn thẳng và Arthur nói ra nửa đoạn sau, “Ta nguyện ý cùng ngươi, còn có con của chúng ta, cùng nhau vì hạnh phúc sau này mà nỗ lực, ngươi nguyện ý không?”
Trả lời Khải Văn chính là Arthur với thần tình ngốc lăng, mà Laurence và Heller làm nhân chứng, cũng ngây người.
Tốt, quà mừng năm mới của Khải Văn đối với ba người bọn họ, thực sự là chấn động quá lớn.
Khải Văn mới là Boss tối cao của gia tộc bạch hổ này, đúng không?