Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÁNH CƯỢC

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm đó, khi nghe được cuộc trò chuyện giữa Lục Dực Ninh và Chu Nhiễm, tôi vừa mới tính xong điểm thi đại học.

720 điểm.

Đây chính là điểm thực của thủ khoa toàn tỉnh năm ngoái.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì liền nghe giọng nói quen thuộc của Chu Nhiễm vang lên sau cánh cửa:

“Lục Dực Ninh, cậu đừng quên, vụ cá cược giữa chúng ta cậu vẫn chưa thắng đâu đấy.”

“Chỉ khi nào cậu khiến được Kiều Vũ cùng cậu vào học cao đẳng, mới tính là thắng tôi.”

Lục Dực Ninh hiển nhiên chẳng buồn để tâm đến lời cô ta.

“Cậu không nhìn thấy điểm của cô ấy à, hơn 400 điểm, vào được trường đại học nào tử tế chứ?”

Chu Nhiễm vẫn cố cãi:

“Nhưng cô ấy có nền tảng tốt như vậy, lỡ như—”

“Cho dù cô ta có thi vượt phong độ, muốn cô ấy vào trường nào, chẳng phải cũng chỉ cần một câu của tôi sao?”

Vừa dứt lời, đám người đứng bên cạnh nãy giờ im lặng liền phá lên cười ha hả.

Những kẻ ngày thường suốt ngày ngọt xớt gọi tôi là “chị dâu”, giờ lại dùng những lời độc mồm độc miệng nhất để chế giễu tôi:

“Kiều Vũ mà mê anh Ninh đến mức đó, đừng nói là vào cao đẳng, bảo đi nhặt rác chung chắc cô ta cũng mừng rỡ lắm ấy chứ!”

“Chuẩn luôn! Ai trong Nhất Trung chẳng biết, để được ở bên anh Ninh, cô ta từ top đầu rớt thẳng xuống chót bảng cơ mà! Kiểu con gái yêu mù quáng thế thì có chuyện gì không làm được chứ!”

Tiếng cười nhịp nhàng lại vang lên lần nữa.

Từng câu từng chữ tôi đều nghe rõ mồn một, nhưng trong lòng lại chẳng mấy bận tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/danh-cuoc/chuong-1.html.]

Với một cực phẩm như Lục Dực Ninh, tôi chỉ cần diễn một chút, giả vờ thành học sinh đội sổ để làm cậu ta vui thì có gì to tát?

Huống chi, sau lưng bọn họ không thấy, Lục Dực Ninh đã “thực hành báo đáp” tôi tận tình thế nào chứ.

Nghĩ tới gương mặt dụ dỗ c.h.ế.t người của cậu ta khi trên giường – ánh mắt ươn ướt, đôi môi đỏ mọng hơi hé… – tôi lơ đãng xuất thần một chút.

Rồi bị một câu trêu chọc kéo về thực tại.

Người nọ nháy mắt với Chu Nhiễm:

“Chị Nhiễm này, nếu Kiều Vũ mà biết tất cả chỉ là màn trả thù của chị, chắc sẽ hận chị đến c.h.ế.t mất!”

Chu Nhiễm lườm cậu ta một cái, ra vẻ ghét bỏ:

“Đồ ngốc, chuyện rõ rành rành như vậy mà còn phải hỏi sao?”

Nhưng lần này bọn họ đã đoán sai rồi.

Tôi chẳng hề hận Chu Nhiễm, ngược lại còn rất cảm kích cô ta.

Bởi vì với một người có gương mặt tầm thường như tôi – có đập mặt vào bột cũng chẳng ra được nét nào đáng nhớ – thì có được cơ hội ở bên cực phẩm như Lục Dực Ninh, chẳng phải là chính Chu Nhiễm đã tận tay trao cho tôi đó sao?

Từ nhỏ, tôi đã biết, mọi “kỹ năng” của mình đều dồn hết vào việc học.

Người khác phải học mãi mới thuộc bài, tôi chỉ cần đọc một lần là có thể đọc ngược trôi chảy.

Kiến thức chỉ cần gợi chút là hiểu, bài khó gặp đâu giải được đó.

Nhưng tôi cũng hiểu rõ, ở cái thị trấn nhỏ tầm thường này, quá nổi bật không phải chuyện tốt đẹp gì.

Thế nên, dù năm nào cũng phải giành hạng nhất để lấy học bổng, tôi luôn cố gắng để điểm số của mình chỉ cao hơn Chu Nhiễm – người xếp thứ hai – chưa đầy năm điểm.

Chỉ có một lần ngoại lệ.

Đó là hôm trước ngày thi giữa kỳ, tôi vô tình nhìn thấy Lục Dực Ninh và Chu Nhiễm hôn nhau ngay ngoài phòng thi.

Chàng trai đẹp như tranh vẽ, cô gái xinh xắn dịu dàng – rõ ràng là cảnh tượng ngôn tình như bước ra từ truyện tranh.

Vậy mà tôi lại thấy ganh tỵ đến khó chịu.

Trong giờ thi toán, tôi không kiềm được mà làm thêm một câu hỏi lớn.

Đến bài thi vật lý, tôi như cố tình trút giận, làm đúng hết cả phần trắc nghiệm.

Kết quả kỳ thi đó, tôi hơn Chu Nhiễm tới tận 35 điểm.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Sau đó, tôi đã dằn vặt mình suốt mấy ngày vì phút bốc đồng ấy.

Cho đến ngày thứ ba sau kỳ thi, Lục Dực Ninh xuất hiện trước mặt tôi.

Cậu ấy mặc áo số 23 vàng rực, vừa chạy vừa đến gần tôi, gương mặt tuấn tú đầy vẻ áy náy:

“Xin lỗi cậu nhé, khi nãy bóng tôi đánh lệch, không may đập trúng cậu.”

“Cậu có sao không? Có cần tôi đưa đi phòng y tế không?”

Dù là dùng đầu ngón chân suy nghĩ, tôi cũng biết quả bóng rổ bay thẳng về phía mình kia tuyệt đối không phải tai nạn.

Cũng giống như việc tôi thừa hiểu, Lục Dực Ninh cố tình tiếp cận tôi, nhất định là vì Chu Nhiễm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÁNH CƯỢC
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...