Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đánh tráo định mệnh

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3.

Ngày hôm sau, Nhan Phương mang đứa bé đến.

Tôi tỏ ra thờ ơ với đứa bé, thấy vậy bọn họ mới yên tâm. Để đề phòng, tôi âm thầm nhờ bạn làm xét nghiệm ADN.

Khi ăn cơm, tôi bỏ thêm thứ gì đó vào phần cơm của Nhan Phương.

"Chồng ơi, nhanh lên! Gọi xe cấp cứu đi." Tôi hoảng hốt.

"Thôi bỏ đi, anh tự lái xe đưa cô ta đi đi."

"Anh lái nhanh hơn xe cấp cứu."

Chu Thích lo lắng như thể mẹ mình đang đau ốm vậy. Anh ta không chút do dự, bế Nhan Phương rồi lao ra ngoài.

Sau khi anh ta đi, tôi lập tức xách hành lý đã chuẩn bị sẵn, cùng với người giúp việc đã thuê từ trước, đi thẳng ra sân bay.

"Vợ ơi, em đang ở đâu?"

Trong điện thoại, Chu Thích hỏi tôi một cách thận trọng, lo lắng, tôi còn lờ mờ còn nghe thấy giọng một người phụ nữ đang tức giận la mắng. Chu Thích ngừng lại vài giây chắc là để an ủi cô ta.

Anh ta lập tức hỏi tôi: "Con đâu? Sao không thấy cả hai đứa?"

Giọng điệu anh ta đầy sốt ruột.

"Chồng ơi, thủ tục thừa kế tài sản của chú có chút vấn đề, quản gia gọi điện bảo em phải về gấp."

"Các con em đều mang theo hết rồi."

"Cái gì!"

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng kêu kinh ngạc: "Cô ta dựa vào đâu mà dám mang con tôi đi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/danh-trao-dinh-menh/chuong-3.html.]

Giọng Chu Thích khi nói lại rõ ràng đã lạnh đi: "Em quá đáng rồi đấy!"

"Sao em có thể không nói tiếng nào đã mang con đi như vậy, nếu có chuyện gì xảy ra, em có gánh nổi trách nhiệm không??"

Tôi đưa ra vấn đề cốt lõi, giả vờ tủi thân nói:

"Chồng ơi, quản gia nói nếu không đến đúng thời gian đã hẹn, quyền thừa kế sẽ mất."

editor: bemeobosua

"Số tiền của chú cho em sẽ không lấy được một đồng nào."

"Vậy à."

Giọng anh ta dịu lại.

"Vậy em phải chăm sóc con thật tốt nhé."

"Vâng, anh yên tâm đi."

Mãi cho đến khi lên máy bay, tôi mới dám ôm con thật chặt. Tôi ôm chặt thằng bé vào lòng, sợ rằng sẽ lại lạc mất nó một lần nữa. Cơ thể yếu ớt, khuôn mặt đen sạm, nhìn là biết không được chăm sóc tử tế, ôm con vào lòng mà tim tôi đau thắt. Nhớ lại kiếp trước, bọn họ chỉ đảm bảo con tôi không ch/ết đ/ói là đủ rồi.

Lần này, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt, nuôi con khỏe mạnh khôn lớn.

Máy bay hạ cánh xuống một thành phố phía Nam. Tôi căn bản không hề ra nước ngoài. Thời tiết nóng bức, đứa bé sinh non dễ nuôi lớn. Trẻ sơ sinh lớn rất nhanh, chỉ một tháng tôi đã nuôi thằng bé trắng trẻo bụ bẫm.

Còn đứa con của Nhan Phương, không được tôi tận tâm cho b.ú sữa mẹ. Người giúp việc thỉnh thoảng mới đưa thằng bé đi phơi nắng. Rất nhanh sau đó, nó trở nên giống hệt con trai tôi trước kia.

Tôi vui mừng khôn xiết bế con trai về nhà.

Vừa mở cửa, Nhan Phương lập tức bật dậy khỏi người Chu Thích.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đánh tráo định mệnh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...