Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đào Hôn Nữ Xứng Không Chạy Nữa

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rượu vang chảy dọc mặt mũi Lâm Điềm Điềm, mái tóc tạo kiểu cùng gương mặt trang điểm xinh tươi đều bị hỏng, cô ta giận run người, không nhịn được mà mắng người giúp việc.

Nhưng mà giọng nói vừa cất lên truyền vào tai đã khiến cô ta sửng sốt.

Giọng nói ngọt ngào trước đó của cô ta đã biến trở về.

Lúc tăng thêm hào quang, giọng nói của Lâm Điềm Điềm được thay đổi, trở nên bùi tai, cho dù cô ta có tức giận mắng người thì cũng chỉ khiến người ta thấy yêu kiều, trái lại được người khác yêu thương, cảm thấy lỗi sai là của họ.

Bây giờ, điểm hào quang sau cùng của cô ta đã trả lại trên người Ninh Tri, giọng biến trở về, âm thanh giận dữ mắng chửi the thé đâm thẳng vào lỗ tai người ta, khiến không ít tân khách nhao nhao nhìn sang.

Lâm Điềm Điềm mặc kệ ánh nhìn của người xung quanh, cô ta nhìn chiếc vòng cổ rơi xuống đất, vỡ vụn.

Đầu Lâm Điềm Điềm choáng váng, cô ta lập tức ngồi xổm xuống nhặt nhạnh những mảnh ngọc vỡ nát nhưng nào chấp vá được.

Điều này đồng nghĩa từ nay về sau, cô ta không thể cướp hào quang của Ninh Tri được nữa.

Lục Thâm Viễn cởi áo khoác trên người, đắp lên cơ thể vợ mình: "Dây chuyền hỏng rồi, sau này anh mua cái mới cho em, quần áo bẩn nên đi thay mới, sẵn tiện lau mặt và tóc luôn."

Sắc mặt Lục Thâm Viễn rất khó coi những lời nói ra vẫn mang theo cưng chiều như xưa, làm nhiều khách khứa hâm mộ, mắt nhìn Lâm Điềm Điềm cũng ước ao theo.

Lâm Điềm Điềm dựa vào đâu mà gả cho cậu cả nhà họ Lục chứ.

Lâm Điềm Điềm cảm động nhìn Lục Thâm Viễn, cho dù cô ta bị đánh trở về nguyên hình thì Lục Thâm Viễn vẫn không ghét bỏ cô ta, vẫn yêu thương cô ta.

"Thâm Viễn." Ấm sắc vốn có của Lâm Điềm Điềm thô ráp, hơi dày, không còn êm tai, ngọt ngào như trước.

Khi cô ta nũng nịu gọi tên Lục Thâm Viễn, trái lại có cảm giác quái dị như đang bóp họng.

Mắt Lục Thâm Viễn tối lại: "Anh cho người đưa em về."

Lâm Điềm Điềm mang theo viên ngọc vụn vỡ ra về.

Ninh Tri trông thấy sắc mặt Lục Thâm Viễn bất biến, hoặc là trầm ổn nói chuyện cùng người lớn trong nhà, hoặc là tiến đáp lời với tân khách, cô híp mắt lại, xem ra Lục Thâm Viễn là một kẻ vô cùng bình tĩnh trầm lặng khó dò.

Trong tiệc mừng thọ, bà cụ Tống đi đến đâu cũng dẫn theo Ninh Tri và Lục Tuyệt, các tân khách xem sắc mặt thì càng liên tục khen ngợi hai đứa nhỏ, làm lòng bà cụ càng thêm hạnh phúc.

Đợi đến lúc nghỉ ngơi, bà cụ Tống hỏi con gái Tống Nhã: "Hôm nay mẹ thấy tình trạng của Tiểu Tuyệt tốt lắm, mấy lần nói chuyện với thằng bé, nó đều trả lời mẹ.

Mẹ cũng thấy được tình cảm giữa nó và Ninh Tri rất tốt.

Tình hình Tiểu Tuyệt càng ngày càng tốt, con và Đông Chu tính thế nào?"

Gần đây, mẹ Lục thường xuyên giao lưu cùng Lục Tuyệt, tuy phần lớn đều là bà nói, con trai nghe, thi thoảng cho chút phản ứng nhưng đây đã là tiến bộ rất lớn, là điều mà trước kia bà không dám nghĩ đến.

"Mẹ, ý của mẹ là..." Mẹ Lục chần chừ.

"Lúc trước mẹ không đồng ý các con nhận nuôi nhiều hơn một đứa, bây giờ hai đứa bé đều đã lớn, Thâm Viễn lại học tập việc điều hành công ty, sau này khó tránh khỏi sẽ sinh lòng xấu."

Bà cụ Tống sống hơn nửa đời người, có đôi khi ánh mắt nhìn người vẫn rất chuẩn.

Lục Thâm Viễn càng khiến người ta không nhìn thấu thì bà ấy càng lo cho cháu trai ngoan Lục Tuyệt của mình ngày sau sẽ chịu khổ.

Đúng là bà ngoại Tống không còn nhớ Ninh Tri, khi phát bệnh ý thức mờ mịt, lại thêm bao năm qua, bà ấy hoàn toàn chẳng nhớ gì về việc phát bệnh đó.

Nhưng trong nhận thức, bà rất thích Ninh Tri, cũng xa cách đứa cháu trai lớn Lục Thâm Viễn theo bản năng.

Mẹ Lục hiểu ý mẹ mình, bà cười nói: "Mẹ à, thằng bé Thâm Viễn này bình thường rất thương đứa em trai, không phải người như vậy đâu, nên mẹ cứ yên tâm đi ạ."

Bà cụ khoát tay: "Trước đó các con đã để Thâm Viễn và vợ nó chuyển ra khỏi nhà họ Lục, có nhiều thứ cần phải nói rõ, lòng người là thứ khó dò nhất."

Ý của bà cụ Tống là mau chóng phân chia tài sản, cắt đứt suy nghĩ không nên có của Lục Thâm Viễn.

Dù sao bà ấy cũng thiên vị cho cháu ngoại ngoan của mình, muốn tính toán thay thằng bé.

Người bên ngoài đều truyền tai bảo Lục Thâm Viễn sẽ kế thừa gia sản nhà họ Lục, bà cụ không thể không nhắc nhở con gái.

"Con và Đông Chu đã định chia cổ phần công ty cho Thâm Viễn, có thằng bé hỗ trợ quản lý, về sau chúng con cũng yên tâm.

Còn về thứ khác, toàn bộ đều cho Tiểu Tuyệt." Mẹ Lục cũng không phải kẻ hồ đồ, tuy thương con trai lớn nhưng vẫn không thắng nổi Lục Tuyệt.

Bà cụ Tống gật đầu: "Tình hình Tiểu Tuyệt đã cải thiện, con thử để thằng bé đến công ty đi, không thể ngày nào cũng ở trong nhà được."

Mẹ Lục dạ vâng.

Sau khi kết thúc tiệc mừng thọ, mẹ Lục tìm chồng, nói cho ông biết nhắc nhở của mẹ hôm nay.

"Mẹ khá thiên vị cho Tiểu Tuyệt, bà ấy luôn lo lắng chúng ta không đối xử tốt với Tiểu Tuyệt." Mẹ Lục dở khóc dở cười: "Tiểu Tuyệt là con chúng ta, sao em có thể không thương nó được chứ."

Ba Lục ôm vợ mình, nét cứng rắn, lạnh lùng của ông đã nhu hòa hơn: "Mẹ lo như thế không phải vô lý, đợi một thời gian ngắn nữa, anh sẽ lập di chúc."

Với ông mà nói, đây chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Mặt mẹ Lục xúc động.

Trong đêm, Ninh Tri thấy trên mạng có người tuồn ra video Lâm Điềm Điềm thất thố trong tiệc mừng hôm nay lên, cũng chẳng biết tân khách nào quay nó.

Đoạn video này được cư dân mạng tìm kiếm nhiều nhất, phía trên ghi tiêu đề: "Đây là Lâm Điềm Điềm sao? Giá trị nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần trong ngành giải trí đâu?

Trong video, Lâm Điềm Điềm bị rưới rượu vang, đang chỉ vào người giúp việc mà mắng to, video chất lượng HD, dù là gương mặt hay giọng nói thì cư dân mạng đều soi không sót một ly.

"Trong khoảng thời gian này, Lâm Điềm Điềm không hề xuất hiện, gần như mất tích luôn rồi, nói là bị dị ứng cơ mà?"

"Điên hả, tùy tiện tìm một con ất ơ nào đó nói là Điềm Điềm của chúng tao à?"

"Sao Lâm Điềm Điềm lại xấu thế này, cô ta bị sao thế? Phẫu thuật thất bại à? Bị đánh về nguyên hình?"

"Cô ta vốn dĩ là như vậy mà, hồi cấp hai tôi học cùng lớp với cô ta thì Lâm Điềm Điềm đã có dáng vẻ thế này rồi.

Sau khi cô ta tiến vào ngành giải trí, tôi còn cảm thán khả năng thay đổi của minh tinh lợi hại quá."

"Có người đào được hình trước kia của Lâm Điềm Điềm, hóa ra cô ta trông như vậy."

"Theo đuổi ngôi sao không cần nghiêm túc thế đâu, đều là ekip xây dựng lên cả.

Nhưng xây dựng hình ảnh đi theo kiểu người có giá trị nhan sắc xinh đẹp bậc nhất giải trí thế này thì hơi quá."

"Chỉ có mình mị thấy mỹ nữ ngồi đối diện với Lâm Điềm Điềm thôi sao? Giời ạ, đẹp quá, mị cảm thấy da cô ấy như phát sáng luôn ý."

"Tui thấy nè, vừa liếc mắt là tui thấy rồi, đây là nhan sắc thần tiên gì vậy, chị gái xinh đẹp giết em đề."

"Fan Điềm Điềm tự nhìn chính chủ của mấy cưng đi, nhắm mắt nổ nhan sắc, tưởng người khác mù hết hả? Cái gì gọi là xinh đẹp? Mời nhìn mỹ nữ ngồi đối diện Lâm Điềm Điềm đi, đó mới là nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần kìa."

"Tôi là một trong những tân khách trong tiệc mừng thọ hôm nay, người trong video đúng là Lâm Điềm Điềm, không hề có việc gọi là mạo nhận.

Còn về cô bé đối diện, người thật còn đẹp hơn trong video nữa, thân phận không tiện tiết lộ."

"Hình như đó là cô cháu gái mới được nhà họ Ninh nhận về, người thừa kế của nhà họ Ninh."

"Lén nói cho nghe, cô ấy còn là con dâu nhà họ Lục nữa đấy."

"Thân phận chị gái xinh đẹp khủng thiệt, nuôi em nuôi em, em sẽ làm ấm giường cho chị."

Vốn hotsearch là Lâm Điềm Điềm, thế mà bình luận bên dưới hơn phân nửa đang thảo luận về Ninh Tri, ai nấy đều điên cuồng cầu xin chị gái bao nuôi.

Lúc Lục Tuyệt nhích lại gần Ninh Tri, ánh mắt anh lợi đễnh liếc qua giao diện trên điện thoại cô, thấy bình luận phía dưới, đôi mắt đen như mực tối sầm, khóe miệng cũng mím chặt.

Chị gái kỳ lạ là của anh, không ai được cướp.

"Anh tắm xong rồi à?" Cơ thể nóng hừng hực lại gần, Ninh Tri lập tức nhận ra ngay.

Tóc mái trên trán Lục Tuyệt còn ướt, vết thương trên trán anh cũng dính nước, thế là Ninh Tri vội vã tìm khăn mặt khẽ lau khô cho anh: "Vết thương vẫn chưa khỏi, không được dính nước, nhiễm trùng để lại sẹo thì làm sao bây giờ."

Gương mặt đẹp trai như thế mà để lại sẹo thì cô đau lòng chết mất.

Lục Tuyệt nắm tay Ninh Tri, giữ khăn bông trong tay cô: "Lau tóc cho Tri Tri."

Ninh Tri vừa gội đầu xong, vẫn chưa sấy khô, tóc ướt rủ xuống bên vai, làm bật lên gương mặt xinh đẹp nõn nà.

"Anh lau tóc cho em á?" Ninh Tri hơi ngạc nhiên, trước kia đều là cô lau cho anh, nay anh chăm lại à?

Lục Tuyệt gật đầu.

Bước thứ ba trong cách cưng chiều vợ của Lục Tuyệt: Lau tóc.

"Được, vậy anh lau đi." Ninh Tri tình nguyện nhìn dáng vẻ chủ động của Lục Tuyệt.

Điều này có nghĩa là anh càng ngày càng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, anh đang tiến bộ.

Tóc Ninh Tri mềm mại, suôn mượt, nắm rất đã tay.

Động tác của Lục Tuyệt nhẹ nhàng, trúc trắc từ từ lau giúp cô.

Chóp mũi quanh quẩn mùi tóc thơm, Lục Tuyệt thích mùi của Tri Tri.

Ninh Tri để mặc cho Lục Tuyệt lau khô tóc, ban đầu cô còn lo anh sẽ kéo đau tóc mình nhưng hoàn toàn không có việc đó.

Lục Tuyệt sau lưng với gương mặt chăm chú, giống như đang hoàn thành nhiệm vụ thần thánh quan trọng.

Một hồi lâu, Ninh Tri xoa tóc, phát hiện đã khô hơn phân nửa nên bảo Lục Tuyệt dừng lại: "Được rồi, em đi sấy tóc, anh ngủ trước đi."

Lục Tuyệt ngoan ngoãn gật đầu rồi lên giường nằm.

Ninh Tri đến phòng thay đồ kế bên sấy tóc, bởi vì Lục Tuyệt rất nhạy cảm với âm thanh của máy sấy và máy hút bụi, nghe thấy nó là anh sẽ lo lắng, bực bội.

Lần trước, anh phát bệnh cũng vì âm thanh máy hút bụi hoạt động.

Sau khi tóc khô hoàn toàn, Ninh Tri mới về phòng.

Cô tắt đèn phòng rồi mở đèn ngủ vàng trên đầu giường.

Cô vừa mới đặt lưng xuống giường thì cơ thể nóng bừng đã nhích lại gần, tiến vào trong chăn cô.

Ninh Tri xoay đầu, đối diện với cặp mắt đen long lanh: "Sao thế?"

Lục Tuyệt đặt tay lên lưng Ninh Tri, anh mấp máy môi, nghiêm túc nói: "Làm ấm giường cho Tri Tri."

Bước thứ bốn trong cách cưng chiều vợ của Lục Tuyệt: Làm ấm giường (khoanh tròn).

Anh còn cố tình lên mạng tra nghĩa từ "làm ấm giường": là hành vi lấy nhiệt độ cơ thể của mình ủ ấm chăn cho người khác.

Sau đó, Lục Tuyệt tự lý giải thành hành vi lấy nhiệt độ cơ thể của mình ủ ấm cơ thể người khác.

Anh muốn ủ ấm cơ thể Tri Tri.

Lục Tuyệt nghiêm túc nhìn Ninh Tri: "Tri Tri, có thể anh."

Ninh Tri: ...

Người Lục Tuyệt dán sát lấy cô, nhiệt độ trên người anh hơi cao, đúng là rất ấm, thậm chí Ninh Tri sợ nó không chỉ nóng mà còn là rất nóng.

Ninh Tri nhìn Lục Tuyệt mặc bộ đồ ngủ đỏ trước mặt với gương mặt đẹp trai, đôi mắt trong veo, lông mi còn run rẩy vì ngượng ngùng, thời tiết hè oi bức thế này, anh làm ấm giường cho cô hay đang quyến rũ cô thế?.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...