Bon Voyage[14]
Con sẽ nhớ cả hai bố mẹ điên lên ấy. Mọi thứ không còn như cũ nữa khi không có hai người nhưng con hy vọng bố mẹ sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời!
Yêu bố mẹ,
Rosie
Gửi ông bà,
Chúc ông bà vui vẻ. Nhớ gửi cho cháu nhiều bưu thiếp vào nhé.
Yêu ông bà,
Katie (cháu gái cưng của ông bà)
Bạn có một tin nhắn từ: ALEX.
Alex: Chào.
Rosie: Ô, hóa ra là cậu ta còn sống cơ đấy. Cậu đã đi đâu suốt mấy tuần qua thế hả?
Alex: Trốn.
Rosie: Trốn ai?
Alex: Cậu.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ đang hẹn hò lại với Bethany và tớ sợ phải nói cho cậu biết vì cậu ghét cô ấy kinh khủng và rồi cậu biết được quan hệ của bọn tớ từ chính cô ấy, như thế càng tệ hơn. Thế là tớ trốn cậu.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ nghĩ cậu sẽ đến đây giết tớ.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì cậu nghĩ cô ấy là đồ lẳng lơ và rằng cô ấy không tốt cho tớ.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì cậu là người bạn bảo vệ tớ quá mức và cậu lúc nào cũng ghét các bạn gái (và vợ) của tớ và tớ lúc nào cũng ghét các bạn trai (và chồng) của cậu.
Rosie: Tại sao?
Alex: À, vì hắn ta lăng nhăng, đó là một…
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì hắn ta hoàn toàn là một tên ngốc và hắn ta không biết mình may mắn đến thế nào. Nhưng thôi đừng nói chuyện về hắn nữa vì hắn đi rồi và không bao giờ còn trở lại nữa.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ làm hắn sợ.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ là bạn thân nhất của cậu và tớ quan tâm đến cậu.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ chẳng có gì hay hơn để làm.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì đó chính là con đường bất hạnh mà cuộc đời tớ đã rẽ vào. Cái thứ quái gì đã khiến tớ quan tâm đến cậu và những gì thuộc về cậu ấy. Dù sao thì cũng rất tuyệt khi không phải trốn nữa.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ đã xin lỗi rồi.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ đã phát mệt với việc không nghe thấy tin tức gì của cậu và tớ nhớ cậu.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì (tớ đang nói câu này qua hàm răng nghiến chặt không thể tưởng được đây này) Cậu.Là.Bạn.Thân.Nhất.Của.Tớ. Nhưng tớ cũng phải cảnh báo cậu là lần này tớ sẽ không nghe bất cứ nhận xét xấu xa nào của cậu về cô ấy đâu.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì tớ thực sự thích cô ấy, Rosie, cô ấy làm cho tớ hạnh phúc. Tớ lại cảm thấy như mình là cậu bé làm việc ở văn phòng của bố. Thử nghĩ xem, nếu không phải do cậu uống say xỉn vào ngày sinh nhật thứ 16 rồi phải đi rửa ruột, bọn mình sẽ chẳng bao giờ bị tóm, bị đình chỉ học, tớ sẽ không bị trừng phạt nghiêm khắc bằng việc xếp hàng đống tệp giấy tờ trên đời này ở văn phòng của bố, cái nơi mà, tớ phải nói thêm, chính là cái nơi lẽ ra tớ sẽ chẳng bao giờ gặp Bethany. Vậy suy ra tất cả là tại cậu, bạn thân mến của tôi!
Rosie: Ồ, TẠI SAO? Chúa ơi, tại sao?
Alex: Ha ha. Tốt hơn là bây giờ tớ nên đi thôi vì vài giờ nữa là tớ có ca mổ rồi.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì không may tớ lại là một bác sĩ phẫu thuật tim và có một người đàn ông tội nghiệp tên là ông Jackson, nếu cậu thật sự cần phải bít, chính là người đang cần phẫu thuật van động mạch chủ.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì ông ta bị hẹp van động mạch chủ
Rosie: Tại sao?
Alex: À, những lý do đằng sau những khiếm khuyết của động mạch chủ nói chung là do bệnh thấp khớp. Nhưng đừng lo (vì tớ bít rằng cậu đang lo), ông Jackson sẽ khỏe thôi.
Rosie: Tại sao?
Alex: Vì rất may là nhờ 75 năm nghiên cứu, tớ đã nhận ra rằng một cuộc phẫu thuật liên quan đến việc ghép van bóng sẽ giúp ông ta. Còn câu hỏi nào nữa không?
Rosie: Động mạch chủ, nó như kiểu ở trong tim, đúng không?
Alex: Rất buồn cười, Ok, thật sự lần này tớ phải đi đây, tớ rất vui vì bọn mình đã có cuộc thảo luận này và rằng chúng ta đã làm cho rõ toàn bộ chuyện Bethany rồi. Vậy thì tớ có được tha thứ không?
Rosie: Không
Alex: Thật là tuyệt, xin cảm ơn. Sẽ sớm nói chuyện với cậu nhé.
Alex đã đăng xuất.
Rosie: Xin cảm ơn vì đã hỏi thăm về công việc của tôi, thưa Bác sĩ.
Từ: Rosie
Gửi: Ruby