Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đâu Ai Sống Thiếu Ai Sẽ Chec

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chu Gia Vọng, hôm nay mọi người đều ở đây.”

"Chúng ta hãy nói rõ ràng mọi chuyện một lần."

Anh ta dập tắt điếu thuốc: "Cô nói đi."

Mặc dù lúc này mắt đã cay xè đến không chịu được.

Tôi vẫn kiên cường ngẩng mắt lên: "Như anh đã nói, chúng ta không có quan hệ gì.”

"Sau này, đường ai nấy đi."

Ngón tay cầm ly rượu của Chu Gia Vọng siết chặt, gân xanh nổi rõ.

"Thẩm Kim Nghi, cô muốn vạch rõ giới hạn với tôi?"

Tôi siết chặt lòng bàn tay: "Anh có bạn gái rồi, giữ khoảng cách với người khác giới, chẳng phải là điều nên làm sao?"

3

Tôi chợt nhớ lại năm tôi mười bảy tuổi, khi tôi mang quần áo đến cho anh.

Lại vô tình bắt gặp hoa khôi của trường chặn anh trong phòng thay đồ.

"Chu Gia Vọng, em đã theo đuổi anh từ cấp hai đến cấp ba, em thích anh như vậy, anh ở bên em đi."

Tôi vội lùi vào một góc.

Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Chu Gia Vọng:

"Em thích tôi, thì liên quan gì đến tôi?"

"Tránh ra."

Hoa khôi không cam lòng, nắm lấy tay anh, nước mắt gần như sắp rơi:

"Anh đừng hung dữ với em như vậy, đừng phớt lờ em, em sẽ rất buồn."

Chu Gia Vọng chẳng hề thương hoa tiếc ngọc.

Rút tay lại, nhìn cô từ trên cao: "Tôi có người tôi thích rồi."

"Giữ khoảng cách với người khác giới, chẳng phải là điều nên làm sao?"

Hoa khôi sững sờ.

Nước mắt lăn dài hai má, trông thật đáng thương.

"Em đi đi, nếu để người tôi thích thấy được, cô ấy sẽ ghen, mà tôi thì không dỗ được đâu."

Hoa khôi lau nước mắt rồi chạy mất.

Tôi nhìn bóng lưng cô ta rời đi, thầm nghĩ Chu Gia Vọng thật tàn nhẫn.

Nhưng không biết từ khi nào, anh đã đi đến sau lưng tôi, ôm lấy tôi:

"Nhìn đủ chưa?"

"Không khen anh một câu à?"

"Anh thật nhẫn tâm." Tôi nói.

Anh cười phóng đãng, giọng điệu lưu manh:

"Thẩm Kim Nghi, ai bảo anh chỉ yêu mỗi mình em chứ?"

"Cho nên, em cũng chỉ được yêu mình anh thôi, nhớ chưa?"

Nụ hôn của anh rơi xuống.

Hơi thở thanh xuân hòa quyện cùng mùi bạc hà mát lạnh bao trùm lấy tôi.

Khiến tôi cảm nhận được cảm giác được một người yêu thương hết lòng.

Hóa ra là như thế này.

4

Có lẽ Chu Gia Vọng cũng nhớ đến chuyện đó.

Anh mím môi, im lặng.

Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt anh, tháo chiếc nhẫn ra.

Năm tôi hai mươi hai tuổi, anh xin nó từ mẹ anh, nói rằng đó là bảo vật gia truyền.

Bắt buộc phải đeo vào tay tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dau-ai-song-thieu-ai-se-chec/chuong-2.html.]

Nhưng bây giờ, quan hệ của chúng tôi đã chấm dứt.

Tôi đương nhiên cũng không cần nữa.

"Chu Gia Vọng, nhẫn trả anh."

Anh nhíu chặt mày, ngẩng đầu nhìn tôi, môi hơi run:

"Thứ tôi đã tặng đi, không có lý do gì lấy lại."

"Như vậy không thích hợp."

Tôi đặt chiếc nhẫn trước mặt anh.

Anh đột ngột đứng dậy, không cầm lấy, cũng không nhìn tôi.

"Bạn gái tôi vẫn còn ở ngoài."

Giống như đang chạy trốn.

Căn phòng bỗng rơi vào tĩnh lặng.

Biên Tự an ủi tôi: "Kim Nghi, hai người đã bên nhau nhiều năm như vậy."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Chu Gia Vọng chỉ đang giận dỗi với cậu thôi."

Giận dỗi sao?

Một tháng trước, cũng ở đây.

Cũng là vị trí này.

Tôi đã chuẩn bị sẵn váy cưới, định nhân lúc có mặt mọi người mà cầu hôn Chu Gia Vọng.

Trò chơi kết thúc, anh chọn "Thật lòng".

Tôi thuận thế hỏi anh: "Đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn chưa?"

Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt anh nửa sáng nửa tối, sau đó đáp:

"Không, anh sợ kết hôn."

Khoảnh khắc đó, tôi sững sờ tại chỗ.

Bởi vì tôi đã tỏ rõ trước mặt mọi người, nên anh rất khó chịu.

Hôm đó, anh rời đi từ rất sớm.

Màn cầu hôn mà tôi đã chuẩn bị, đành kết thúc trong im lặng.

Giờ nghĩ lại.

Anh không phải sợ kết hôn.

Mà chỉ là không muốn kết hôn với tôi.

Tôi chợt nhớ đến một câu nói.

Một mối quan hệ bắt đầu trong mơ hồ, thì cuối cùng cũng sẽ kết thúc không rõ ràng.

Tôi và Chu Gia Vọng, có lẽ chỉ có thể đi đến đây thôi.

5

Trên đường về, Trần Dục Sơ là người lái xe.

Vốn dĩ anh ta không hay nói nhiều, mà tôi cũng chẳng có tâm trạng để trò chuyện.

Không gian lại chìm vào yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc không lời chầm chậm vang lên trong chiếc xe đóng kín.

"Thẩm Kim Nghi, nếu em…"

Lời còn chưa nói xong, điện thoại của Biên Tự đã gọi tới.

"Kim Nghi, Chu Gia Vọng đánh nhau rồi!"

Khi chúng tôi đến nơi, cuộc xung đột đã kết thúc.

Từ bên ngoài đám đông, tôi nhìn thấy Chu Gia Vọng từ xa.

Không biết là do adrenaline khi đánh nhau tiết ra quá nhiều, hay là do đã uống say.

*Adrenaline là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm.

Mặt anh đỏ bừng, ngồi giữa sô pha, ôm chặt lấy cô bạn gái nhỏ bên cạnh.

Cô gái ngấn lệ rúc vào n.g.ự.c anh, anh nâng cằm cô ta lên, cúi xuống hôn.

Xung quanh vang lên một tràng hò reo.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đâu Ai Sống Thiếu Ai Sẽ Chec
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...