Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DÊ VÀ LAN

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

...

Cha ta đã thực hiện lời hứa đó.

Trong suốt hơn mười năm sau, ông học đủ mọi món ăn ngon trên đời, từng món một làm cho mẹ.

Họ có một đứa con gái, có một quán ăn nhỏ, và đáng lẽ sẽ có một tương lai hạnh phúc mỹ mãn.

Cho đến khi ở tận kinh thành, vị Nhiếp chính vương nghe nói về tài nghệ của cha ta và gọi ông đến làm món thịt dê quay.

23

Ta xuống hầm, kéo Lưu Mộc Dao ra ngoài.

Bà ta và Tiêu An từng thề trước tuyết sơn rằng sẽ mãi mãi bên nhau.

Họ nên c.h.ế.t cùng nhau.

Lưu Mộc Dao thoi thóp, nhưng vẫn còn sức mắng chửi ta:

“Con tiện nhân! Ta biết ngươi là ai rồi! Ngươi giống y hệt cái kẻ tiện dân đáng c.h.ế.t đã bị nướng đến chết! Chờ ta báo cho Vương gia thì…”

Bà ta bỗng cứng họng.

Bởi bà ta nhìn thấy Tiêu An.

Tiêu An bị trói tứ chi, treo lơ lửng trên đống củi.

“Đây, con cừu thứ nhất.” Ta chỉ vào hắn, rồi quay sang nhìn Lưu Mộc Dao, thích thú ngắm ánh mắt tràn đầy kinh hoàng của bà ta.

“Còn ngươi là con cừu thứ hai.”

24

Hai tháng sau khi Tiêu An và Lưu Mộc Dao chết, mẹ ta sinh hạ một đứa trẻ.

Bà trao đứa bé cho Thôi thị.

Thôi thị luôn khao khát một đứa con, nhưng vì Lưu Mộc Dao, bà đã không thể có con ruột trong suốt đời này.

Bà ôm đứa trẻ sơ sinh trong tã lót, bật khóc vì vui mừng.

Bà hỏi mẹ ta:

“Cô định đi đâu?”

Mẹ ta mỉm cười, cởi bỏ bộ trang phục quý phái, thay bằng áo vải thô mộc.

“Ta sẽ về nơi ta thuộc về.”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ở ngõ nhỏ cuối phố, Lưu bà bà và những người dân xung quanh thấy rằng…

Cửa hàng nhỏ ngày nào đã mở cửa trở lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/de-va-lan/11.html.]

Hương thơm từ trong tiệm lan xa, rất xa.

Sức nóng từ đó truyền vào sâu trong lồng n.g.ự.c của mỗi vị khách.

25

Nhiều năm sau, vùng gần kinh thành xảy ra nạn đói, rất nhiều dân tị nạn đổ về.

Các phu nhân nhà giàu lập các điểm phát cháo, cứu trợ người nghèo.

Mẹ ta cũng tham gia.

Bà đã già, không còn nhan sắc rực rỡ, nhưng luôn tươi cười hiền hậu, như một vị Bồ Tát từ bi.

Một cậu bé chừng mười tuổi đến xin cháo, lần nào cũng xin hết bát này đến bát khác.

Những người tị nạn khác không chịu được, định đánh cậu ta.

Mẹ ta vội dẫn người đến can ngăn.

Bà hỏi cậu bé:

“Con ăn không đủ no à?”

Cậu ngại ngùng lắc đầu, chỉ tay về phía đống rơm ở xa, nơi có một cô bé nhỏ nhắn đang thập thò nhìn ra.

“Cô ấy cứ bảo đói.” Cậu bé bối rối nói. “Uống một bát nói đói, uống thêm bát nữa vẫn nói đói.”

Nghe vậy, mắt mẹ ta đỏ hoe.

Bà lau nước mắt, nhẹ nhàng nói:

“Đủ cả, sẽ đủ cả. A Ninh, đi gọi người đến chỗ Thôi nương nương, chuyển thêm hai mươi bao gạo về đây.”

Ta chỉ huy xe ngựa mang thêm gạo đến.

Dân tị nạn ai cũng có đủ cháo để ăn.

Cậu bé bê một bát cháo lớn đến cho cô bé, nhìn cô uống cạn.

“Còn đói không?”

“Không đói nữa!”

“Không đói là tốt rồi.”

Cậu bé vỗ n.g.ự.c tự tin:

“Đợi đấy, sau này ta sẽ mang những món ngon nhất thế gian, đến cho ngươi ăn!”

-HẾT-

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DÊ VÀ LAN
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...