Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, giọng bắt đầu cứng nhắc: “Trước đây em cũng đâu phản đối chuyện anh quan tâm đến Ngôn Tâm? Sao bây giờ lại nhỏ mọn thế?”
Tôi bật cười không thành tiếng.
Phải rồi, trước đây tôi không phản đối.
Lúc mới cưới, Chu Minh Tự từng áy náy nói với tôi rằng, Hứa Ngôn Tâm một mình nuôi con rất vất vả.
Cần anh thỉnh thoảng giúp đỡ.
Tôi mềm lòng, cũng thông cảm cho một bà mẹ đơn thân như cô ấy.
Không chỉ ngầm đồng ý để anh tới thăm, thậm chí vào sinh nhật con cô ấy hay dịp lễ Tết, tôi còn chủ động mua quà, mời hai mẹ con đến nhà chơi.
Tôi tưởng lòng tốt của mình sẽ đổi lại được ranh giới rõ ràng giữa họ.
Nhưng thực tế chứng minh, con người ta mà được đà thì sẽ lấn tới.
Ban đầu chỉ là cuối tuần dắt con ra công viên chơi, sau đó biến thành sửa bóng đèn, thông cống nghẹt, rồi đến lúc Hứa Ngôn Tâm cảm mạo cũng phải đưa thuốc…
Còn Chu Minh Tự, từ chỗ cảm thấy có lỗi nên luôn báo cáo, nay lại xem đó là chuyện đương nhiên.
“Tôi hiểu làm mẹ đơn thân là không dễ dàng.”
“Vì tôi coi anh là người nhà, nên mới bao dung cả quá khứ của anh, sẵn lòng đối xử t.ử tế.”
“Nhưng Chu Minh Tự, anh với Hứa Ngôn Tâm, thật sự chỉ coi nhau là vợ cũ thôi sao?”
Ánh mắt Chu Minh Tự khẽ d.a.o động.
“Em đang nghĩ bậy gì vậy? Anh với Ngôn Tâm dù đã ly hôn, nhưng vẫn còn một đứa con, không thể không quan tâm.”
“Bây giờ bọn anh chỉ là người thân, không có suy nghĩ gì khác cả. Là do lòng em dơ nên nhìn cái gì cũng dơ!”
Một câu nói kinh điển thật đấy.
Rõ ràng là anh ta vượt giới hạn, vậy mà thành ra tôi có vấn đề về nhân phẩm.
Tôi vừa định phản bác, thì đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Chu Minh Tự cau mày, khó hiểu bước ra mở cửa.
Cửa vừa hé, một bóng người đã òa khóc lao vào.
“Minh Tự! Sao anh không nghe điện thoại vậy!”
Là Hứa Ngôn Tâm.
Cô ta mặc một bộ đồ ngủ mỏng tang, khoác ngoài chiếc áo choàng, tóc rối tung, mắt đỏ hoe.
“Em gọi anh mấy cuộc mà anh không bắt máy. Em thật sự hết cách rồi mới tìm tới đây… Lạc Lạc lại sốt, cứ khóc gọi ba mãi không thôi…”
Chu Minh Tự theo phản xạ sờ túi quần, lúc đó mới phát hiện điện thoại để quên trên bồn rửa mặt.
Anh quay đầu, trừng mắt nhìn tôi một cái.
“Tất cả tại em! Sáng sớm đã làm ầm lên, khiến anh chẳng nghe được cuộc gọi nào cả!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-dau-bung-kinh/2.html.]
Tôi đứng yên tại chỗ, lạnh lùng nhìn cảnh trước mắt.
“Có bệnh gì mà nhất định phải ba mới chữa được? Bệnh viện không mở cửa à? Gọi 120 không được sao?”
Hứa Ngôn Tâm run rẩy, nép sâu vào lòng Chu Minh Tự, nước mắt tuôn ra càng nhiều.
“Em biết không nên làm phiền hai người… nhưng Lạc Lạc thật sự không thể thiếu ba, chỉ khi nằm trong lòng ba, thằng bé mới chịu yên…”
“Em xin anh… cho em mượn Minh Tự một lúc được không?”
Tôi cười lạnh, rõ ràng là đang dồn tôi vào thế khó.
Còn chưa kịp lên tiếng, Chu Minh Tự đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Đủ rồi! Em tính toán với một đứa trẻ làm gì? Ngôn Tâm cũng chỉ vì quá lo nên mới thế thôi.”
Nói xong, anh cúi đầu dịu dàng an ủi người phụ nữ trong lòng: “Đừng sợ, anh đi với em ngay bây giờ.”
Anh lạnh lùng bước vòng qua tôi, ôm lấy Hứa Ngôn Tâm rồi vội vã rời khỏi nhà.
Lúc đi, Hứa Ngôn Tâm còn ngoái đầu lại, liếc tôi một cái đầy khiêu khích.
Tôi cười nhạt, môi cong lên chua chát.
Quay trở lại phòng ngủ, tôi lôi vali ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Mấy ngày tiếp theo, Chu Minh Tự không quay về.
Tôi vẫn đi làm như bình thường. Tối đến thì ngồi lên kế hoạch du lịch, đặt vé máy bay, bàn bạc lộ trình với Thẩm Dư.
Thẩm Dư rất tinh tế, nhớ rõ mọi sở thích của tôi.
【Anh xem bên đó thời tiết khá lạnh, em nhớ mang áo ấm hơn nhé. Miếng dán giữ nhiệt anh chuẩn bị cho em rồi.】
【Em muốn ở nhà kính ngắm cực quang hay nhà gỗ? Anh đặt cả hai, em chọn một cái là được.】
Một dòng ấm áp lặng lẽ tràn qua tim.
Tôi vừa định nhắn lại thì tin nhắn của Chu Minh Tự đã nhảy ra trước.
【Tối nay công ty có tiệc tất niên, chắc sẽ về trễ. Em đừng chờ.】
Tôi khựng lại.
Những năm trước, tiệc cuối năm của công ty anh, lúc nào cũng đưa tôi theo dự cùng.
Nhưng lần này, anh không hề đề cập gì.
Đúng lúc ấy, điện thoại bắt đầu rung liên tục.
Là Tiểu Triệu – một đồng nghiệp khá thân thiết của Chu Minh Tự.
【Chị dâu, sao chị không tới vậy?】
Kèm theo đó là một bức ảnh.
Chu Minh Tự mặc bộ vest xanh đậm – chính là bộ mà tháng trước tôi đã đích thân bay sang Hồng Kông đặt may cho anh.
Còn người khoác tay anh, là Hứa Ngôn Tâm.
--------------------------------------------------