Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm giáng sinh chết chóc

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết là do sợ hay nhát gan.

Sau khi đưa cô ấy đến cửa thì tôi cũng sủi vội luôn.

Sau đó, có vài lần tôi về nhà muộn đều thấy cô ấy kéo một chiếc vali to oạch ra.

Mỗi lần như thế tôi đều giúp cô ấy khiêng vali để vào cốp xe.

Tuy cô ấy vẫn tỏ lòng cảm ơn, nhưng không mời tôi ăn tối nữa, thái độ vẫn lạnh lùng như cũ. Không hiểu sao tôi lại thấy tiêng tiếc.

Thậm chí có hơi hối hận.

Hôm nay nhìn thấy cô ấy đột ngột gửi tin nhắn như thế, tôi còn thấy hơi bất ngờ.

Tư Dao lại gửi một cái voice chat, hơi thở của cô ấy dồn dập:

"Lục Minh, em thật sự rất sợ... Anh có thể đến đây không?"

Lòng tôi càng thêm rối bời.

Lại nghĩ tới trước đó anh Vu từng nói trên nhóm, ông già Noel ở trong tòa nhà này là tội phạm g.i.ế.c người.

Tôi nhìn xuyên qua mắt mèo ra bên ngoài.

Đào Hố Không Lấp team

Hành lang chẳng có ai.

Ước lượng khoảng cách từ nhà tôi đến nhà cô ấy.

Cùng lắm chỉ khoảng mười mấy mét.

Chạy một hơi qua đó, chỉ mất vài giây.

Thật ra cũng không sao cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-giang-sinh-chet-choc/chuong-13-14.html.]

Sau khi hạ quyết tâm, tôi bảo cô ấy đứng ở cửa chờ mở cửa cho tôi.

Vừa nghe thấy tôi đồng ý, Tư Dao vội nói:

"Được, anh đến đi, em đợi anh."

Tôi mang theo một con d.a.o và một cái búa nhỏ để phòng thân.

Nhẹ nhàng mở khóa cửa.

Sau khi mở cửa, tôi lập tức chạy ra ngoài.

Tối nay, hành lang có vẻ đặc biệt lạnh.

Gió lạnh thổi qua, đầu óc tôi cũng tỉnh táo hơn.

Cảm thấy mình hơi bốc đồng.

Nhưng lại nghĩ, tôi nên bảo vệ cô ấy.

Tôi chạy như điên, từ thời cha sanh mẹ đẻ tôi cũng chưa bao giờ chạy nhanh đến thế.

Tai tôi chỉ nghe thấy tiếng gió rít vù vù.

Đột nhiên cảm thấy phía sau như có gì đó đang đuổi theo.

Nhưng tôi không dám quay đầu lại.

Con người là thế, một khi bắt đầu thấy sợ, nỗi sợ ấy sẽ mất khống chế trào dâng trong tim, từ từ siết lấy lục phủ ngũ tạng.

Nhác thấy đã sắp chạy đến cửa, nhưng cửa nhà cô ấy vẫn đóng chặt, không có tiếng động nào. Tôi lại càng căng thẳng hơn.

Tôi như muốn hét lên.

Cơ thể tôi không kiểm soát được mà đập vào cửa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm giáng sinh chết chóc
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...