Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Giao Thừa Đ-ẫ-m M-á-u

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tôi gặp lại em trai tôi, chính là lúc em ấy đang nằm trong bệnh viện.

Nụ cười dễ thương của em ấy đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt xanh xao ốm yếu.

Bác sĩ nói, tim của em tôi hỏng rồi.

Bất cứ bộ phận nào bị hỏng, đều cần phải được chữa trị.

Nếu trị không khỏi, buộc phải ghép tim mới.

Bệnh viện xếp em tôi vào đầu danh sách chờ ghép tim.

Trong lúc chờ đợi, bố và bà nội phải đi gom góp tiền phẫu thuật.

Khi ấy, tôi chưa hiểu tầm quan trọng của hai từ “gom tiền”.

Nó nghiêm trọng đến nỗi bố và bà nội bắt đầu điên cuồng gia tăng cách ngược đãi mẹ con tôi.

Thậm chí họ còn nghĩ đến cách tàn nhẫn nhất.

Đó là - bán tôi đi.

Nhưng tôi chỉ mới mười một tuổi.

Không ai muốn bỏ ra một khoảng tiền lớn để mua một cô bé mười một tuổi cả.

Bởi vì giá trị món hàng quá thấp.

Tôi không đủ sức khỏe để làm công việc đồng áng nặng nhọc, mà muốn tôi sinh con đẻ cái, phải tốn tiền tốn của nuôi tôi thêm mấy năm nữa.

Thế là tôi trở thành bao cát để trút giận.

Bà nội dùng ki/m đ/âm liên tục vào người tôi, bố đ/ốt tà/n thu/ốc lên người tôi, hai người thay phiên nhau mắng mỏ tôi là đồ bỏ đi.

Vốn dĩ tôi đang trải sàn ngủ dưới đất trong phòng em trai, giờ đây bị đuổi xuống sống trong căn bếp âm u lạnh lẽo.

Hằng ngày làm bạn với củi, gián và chuột.

Mẹ tôi mới là người th/ê th/ảm nhất, mẹ bị đá/nh nhiều hơn tôi, còn nghiêm trọng hơn tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-giao-thua-d-a-m-m-a-u/chuong-4.html.]

Suốt mấy đêm liền, tôi chỉ nghe thấy tiếng mẹ rên rỉ ai oán vì bị lôi ra đá/nh đ/ập.

Mẹ còn phải chịu muôn vàn lời xúc phạm sỉ nhục thậm tệ.

Cả bà nội và bố đều có chung một suy nghĩ.

Họ cho rằng ngoài việc sinh ra tôi, mẹ tôi không khác gì một đứa vô dụng, chỉ biết há miệng chờ cơm.

Họ còn nghĩ do cơ thể mẹ có vấn đề gì đó, mới khiến em trai tôi mắc bệnh nan y.

Giống như người trong thôn hay nói:

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Dù bỏ công chăn nuôi tốt đến mấy, nếu xui xẻo vớ phải lợn nái mắc bệnh, cũng sẽ không sinh ra được heo con khỏe mạnh.

Tôi nghĩ trong thời gian đó, tinh thần của mẹ tôi đã hoàn toàn sụp đổ.

Thế là, vào đúng đêm giao thừa, khi hàng ngàn gia đình sum vầy bên nhau.

Mẹ đã cầm con d/ao gây ra thảm kịch đ/ẫm m/áu, á/m ả/nh cả đời tôi.

Nếu đầu óc tôi không nhanh nhạy, có lẽ tôi đã không thể sống sót qua khỏi rồi.

Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đáng sợ đầy m/áu me của đêm hôm ấy, tôi đều bất giác run lên cầm cập.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi, trái tim tôi như bị x/é tan thành từng mảnh.

Không ngờ, Dương Phong ngồi đối diện chỉ hơi nhíu mày.

“Tôi đã nói rồi, tôi không ở đây để nghe lại câu chuyện cô đã kể với cảnh sát.”

“Câu chuyện bi thảm này của cô, ngoài khiến người ta đồng cảm ra, còn có một lỗ hổng cực lớn”.

Tôi hít một hơi, rồi nhìn anh ta.

Dương Phong nói: “Em trai cô rõ ràng đang nằm viện, sao đột nhiên lại về nhà, còn trốn trong bếp nữa?”

Tôi lại không kìm được nước mắt, khóc lóc nói: “Là tôi đã lén đưa em ấy về nhà.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Giao Thừa Đ-ẫ-m M-á-u
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...