Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Muộn

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô ta kiên cường lau khô nước mắt, làm ra vẻ nhẹ nhõm chấp nhận rời đi.

Còn không quên cúi đầu cảm ơn tôi:

“Cô Tống, em không làm phiền hai người nữa. Em về chuẩn bị đơn xin nghỉ việc…”

“Đủ rồi! Chỉ là một chuyện nhỏ, có cần nghiêm trọng đến mức phải từ chức không?!”

Ánh mắt sắc bén của Tống Thì Minh dừng trên người tôi, đầy thất vọng nói:

“Tạ Vãn Ninh, từ khi nào em lại trở nên cay nghiệt đến mức này? Em có biết bây giờ em giống hệt một con điên không biết lý lẽ không?!”

Tôi mới chỉ nói vài câu, cô ta đã diễn nguyên một màn kịch.

Và anh – cũng để lộ thiên vị trong lòng không che giấu nổi.

Dù tôi đã sớm biết trong tim anh có người khác.

Nhưng trái tim tôi… vẫn đau đến nghẹt thở.

Tôi nuốt xuống vị đắng đang trào lên cổ họng, lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.

Bước về phía cô ta, nhẹ nhàng đeo lên tay cô ta.

Thật trùng hợp, ngón áp út của cô ta vừa khít với chiếc nhẫn cưới đặt làm riêng ấy, đeo vào… vừa vặn đến lạ thường.

“Cô không cần từ chức, cũng không cần rời đi. Tôi sẽ ly hôn với anh ta, thành toàn cho hai người ở bên nhau. Chúc mừng cô nhé, bà Tống.”

4

Sắc mặt Tống Thì Minh biến đổi liên tục, ánh mắt nhìn tôi bốc lên cơn giận dữ sắp bùng nổ, anh nghiến răng nói:

“Tạ Vãn Ninh, em nói thật à? Em thật sự muốn ly hôn với tôi sao?”

“Phải!” Tôi đáp không chút do dự.

“Được! Nếu em đã thật sự muốn ly hôn, vậy tôi thành toàn cho em. Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn!”

Anh đỏ ngầu hai mắt, gào lên câu nói đó trong cơn tức giận.

Rồi quay người nắm tay Hứa Dao Dao, kéo cô ta rời khỏi đây.

Nhìn theo bóng lưng anh rời đi, tôi quay về phòng, bắt đầu thu dọn hành lý.

Không hề dây dưa chần chừ, tôi hẹn công ty chuyển nhà, trong đêm liền chuyển hết đồ đạc đi.

Dù sao thì căn nhà này… chẳng bao lâu nữa cũng sẽ có nữ chủ nhân mới.

Tôi tiếp tục ở lại đây, không còn phù hợp nữa.

Nhưng tôi không ngờ, vừa mới chuyển hành lý về nhà mẹ đẻ, ba mẹ tôi đã biết chuyện tôi muốn ly hôn với Tống Thì Minh.

Mẹ tôi tức đến phát điên, chỉ thẳng vào tôi quát lớn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-muon/4.html.]

“Con tự đếm xem hai đứa kết hôn bao lâu rồi, đã nói đến ly hôn mấy lần rồi hả? Hôn nhân trong mắt hai đứa chỉ là trò đùa thôi sao?”

“Lúc đầu hai đứa kết hôn, mẹ đã nhắc con phải suy nghĩ cho kỹ rồi hãy cưới, con có nghe lời mẹ không? Giờ nói ly là ly, con bảo mặt mũi ba mẹ để ở đâu đây!”

Khi tôi kết hôn với Tống Thì Minh, mẹ tôi không chỉ một lần hỏi tôi:

“Con chắc chắn là cậu ta chứ? Sau này con sẽ không hối hận chứ?”

Khi đó, tôi trả lời dứt khoát không chút do dự:

“Con tuyệt đối sẽ không hối hận! Cả đời này con chỉ lấy Tống Thì Minh.”

Nghĩ lại bản thân khi ấy, ôm ấp bao kỳ vọng vào tương lai, ngây thơ nói ra những lời đó, tôi chỉ thấy buồn cười.

Tôi cúi mắt xuống, nở nụ cười chua chát:

“Mẹ, chính mẹ nói với con, đừng làm những chuyện khiến bản thân phải hối hận. Việc kết hôn, con đã hối hận rồi. Nhưng ly hôn… con tuyệt đối sẽ không hối hận.”

Sai lầm có thể phạm một lần. Cứ lặp đi lặp lại mãi, thì không còn là ngu ngốc nữa, mà là dại dột.

Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi, giọng lạnh lùng:

“Tốt nhất là vậy! Hai đứa ly hôn rồi mà còn dám quay lại với nhau, sau này con coi như không có người mẹ này nữa!”

Sau khi trấn an xong cảm xúc của ba mẹ, tôi đơn giản thu dọn phòng, tắm rửa rồi nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, một đoạn video bất ngờ leo thẳng lên top tìm kiếm.

Trong video là cảnh Hứa Dao Dao bị shipper sỉ nhục ngay trong công ty.

“Cô đặt cái đồ ăn cho ch.ó mà còn có lý à? Làm việc trong công ty lớn thế này mà còn dám đặt suất cơm ghép 1.9 tệ? Lương cô đâu rồi? Hay là đem hết tiền đi mua túi xách hàng hiệu, quần áo hàng hiệu để làm màu rồi?”

Hứa Dao Dao tức đến đỏ bừng mặt, định cãi lại, nhưng gã ta vẫn vênh váo nói tiếp:

“Công ty này đàn ông nhiều thế, không có tiền đặt đồ ăn thì không biết kiếm đại một người à? Kiếm đại một người cũng đủ nuôi cô nửa đời sau rồi…”

Hắn còn chưa nói xong, Tống Thì Minh không biết từ đâu lao ra, đ.ấ.m thẳng một cú vào mặt shipper.

Anh ta như một con sư t.ử bị chọc giận, nắm đ.ấ.m không chút nương tay, liên tiếp giáng xuống mặt đối phương.

Rất nhanh, bảo vệ xuất hiện, khống chế được tình hình.

Tôi lạnh lùng nhìn Hứa Dao Dao được Tống Thì Minh ôm c.h.ặ.t trong lòng, khóc nức nở.

Trong đáy mắt tôi lướt qua một tia tự giễu.

Cô ta bị ức h.i.ế.p, có người đứng ra che chở.

Vậy còn tôi thì sao?

Chẳng lẽ tôi sinh ra là để mặc cho người khác bắt nạt?

Ngay khi tôi còn đang tính toán sẽ đòi Tống Thì Minh bao nhiêu tiền bồi thường ly hôn thì…

Hứa Dao Dao lại vừa cập nhật trạng thái trên trang cá nhân.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Muộn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...