Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Săn Xuân Sắc

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tình yêu còn chưa tới

Em ở đây làm cái gì?

Em nói: không , em cũng không tin tưởng vào tình yêu

Khi Khâu Bảo Nhi vừa đến hộp đêm Say Tình, cô đã mau chóng cảm thấy thật hối hận!

Cô không bao giờ ngờ đến công việc của Bạch Tuyết Tâm lại là nhân viên tiếp rượu, mặc dù cô không muốn làm , nhưng vẫn phải giữ đúng lời hứa, thay Bạch Tuyết Tâm làm công việc này.

Tất cả là do cô vụng về, không cẩn thận làm cho Bạch Tuyết Tâm bị ngã cầu thang, cô ấy ngã đến mực bị gãy xương mà xin nghỉ làm một tuần.Bạch Tuyết Tâm giống như một người chị của cô, hơn nữa cũng là đàn chị ở trong trường đại học, vì vậy mà tự nhiên đối với Bạch Tuyết Tâm cô sẽ sinh ra cảm giác lệ thuộc.

Bảo Nhi sinh ra trong một gia đình giàu có, sau khi sinh cô không lâu thì mẹ cô đã qua đời, cha và 4 người anh trai nuôi nấng cô lớn lên. Nhưng bởi vì người nhà cưng chiều cô một cách thái quá, làm cho cô không cách nào chịu đựng được.Vì vậy khi vừa tốt nghiệp đại học xong cô liền rời nhà trốn đi và giờ đang làm thư kí cho một một công ty văn phòng phẩm, mà Bạch Tuyết Tâm chính là người giới thiệu cho cô công việc này.

Bảo Nhi biết mình rất ngu ngốc,làm chuyện gì cũng chậm như rùa bò, luôn “nhận được” sự khinh bỉ của các đồng nghiệp khác , nhưng cô lại luôn rất nghiêm túc khi làm việc, bất chấp các đồng nghiệp cười cô, bắt nạt cô, cô đều không quan tâm.

Bởi vì, đây là lần đầu tiên kể từ lúc chào đời tới nay cô không cần dựa vào người nhà mà có thể độc lập sinh hoạt,nên cô rất tự tin.Nhưng, sự thật lại không hẳn như thế, cô quả thực là quá trẻ con, nếu không phải nhờ Bạch Tuyết Tâm giúp đỡ một tay, cô sớm đã bị đuổi khỏi công ty, mà cô lại càng ngu ngốc hơn, khi không biết nặng biết nhẹ tự mình bê một chồng tài liệu cao từ trên tầng xuống , trọng tâm không ổn định thế là đem Bạch Tuyết Tâm đẩy ngã xuống lầu.

Bác sĩ nói Bạch Tuyết Tâm phải nằm ở viện ít nhất là một tuần lễ, đợi thạch cao cứng lại, mới có thể hoạt động bình thường.Bất kể cô xin lỗi Bạch Tuyết như thế nào thì cũng không thể đền bù sai lầm mà mình phạm phải, mà trước khi đi thăm Bạch Tuyết Tâm cô mới hiểu, Bạch Tuyết Tâm có một gánh nặng về kinh tế, nên không thể không làm một lúc nhiều công việc, lần này phải nghỉ hết một tuần lễ, cô ấy chẳng phải sẽ càng khó khăn hay sao, nói không chừng công việc của cô ấy cũng sẽ bị mất.

Thế là Bảo Nhi đồng ý thay cô ấy làm việc.Vậy mà. . . . . .

Ai! Không ngờ Bạch Tuyết Tâm lại là nhân viên tiếp rượu của hộp đêm, mặc dù Bạch Tuyết Tâm nói với cô, hộp đêm nay là kinh doanh trong sáng, nhưng từ nhỏ cô đã được các anh và cha dạy nói rằng hộp đêm là một nơi rất xâu xa, nên cô khó có thể buông lỏng .Thật may, một tuần lễ đã nhanh chóng trôi qua, ngày hôm qua chân của Bạch Tuyết Tâm đã gỡ thạch cao xuống, người cũng về nhà nghỉ ngơi, vài ngày nữa là có thể tự do hoạt động.Dĩ nhiên cũng có thể đi làm lại, cho nên hôm nay là ngày cuối cùng cô đi làm thay cô ấy!

Thành thật mà nói, suốt một tuần lễ qua, ấn tượng của cô về hộp đêm này tương đối tốt, các nhân viên phục vụ khác rất quan tâm đến cô, mọi người đều biết cô là người làm thay cho Bạch Tuyết Tâm, đối với cô lại càng tốt hơn, có lúc gặp phải vị khách khó ứng phó, thì bọn họ đều sẽ xuất hiện vào thời điểm thích hợp giải vây cho cô, bất tri bất giác, cô càng ngày càng thích nơi này.

Nhưng là, hôm nay cô quả thật không thể chống đỡ được vị khách trước mắt này, bởi vì thân phận của bọn họ quá mức đặc biệt, mà phẩm tính lại có chút vấn đề, vì không có ai muốn tiếp đãi bọn họ, nên cô mới phải nhận lấy nhiệm vụ này.Chỉ là, vào lúc này cô thật sự không cách nào nhịn được rồi, ba vị khách này chẳng những luôn động tay động chân đối với cô, còn nói những lời nói hết hạ lưu, tục tĩu, thậm chí luôn ép buộc cô uống rượu mạnh.

Mặc dù cô biết uống rượu, nhưng rượu quá mạnh, dạ dày cô sẽ không chịu nổi, lại không thể cự tuyệt yêu cầu của khách.Cuối cùng cô cũng phải đè cảm xúc không vui xuống, đem rượu khách đưa uống một hơi cạn sạch.

"Khụ khụ khụ. . . . . ." Cô ho nhẹ , lửa nóng của rượu kích thích cổ họng của cô.

Ba gã khách vỗ tay trầm trồ khen ngợi, một gã khác lại đưa lên một ly nữa.Bảo Nhi nhẫn nhịn khổ sở thầm nghĩ nhận lấy,nhưng lại chụp hụt, cổ tay đưa ra bị người giữ khác chặt, thân thể bỗng chốc bị ép rời ra khỏi chỗ ngồi.Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe được âm thanh hắt nước, tiếp theo tiếng thét chói tai của ba gã khách .

"Làm gì! Cái tiểu tử thúi này! Muốn chết a!" Một gã đứng dậy giận dữ hét.

Ánh mắt Lương Bằng Uy ánh lên lỗi sợ hãi, trừng bọn họ, lạnh lùng nói: "Dám bỏ thuốc vào trong rượu, lá gan của các người thật là lớn!"

Nhất thời, ba gã im lặng .

Đã là người có thân phận địa vị, mọi người đều biết đến Lương Bằng Uy là một nhân vật rất đáng sợ, có thể thấy được ba người này lai lịch không nhỏ, nhưng ở trong mắt của Lương Bằng Uy , bọn họ chẳng là cái gì.

"Ách. . . . . . Thì ra là Lương tổng tài a! Thế nào. . . . . . hộp đêm này là của anh sao?" Vốn muốn rống rất to nhưng đột nhiên giọng của gã lại ấp a ấp úng .

Xem ra, bọn họ chưa biết rõ nội quy của hộp đêm Say Tình này đã đi vào suồng sã!

"Người đâu!" Anh lớn tiếng vừa quát, ba gã đàn ông áo đen cao lớn uy mãnh nhanh chóng đi tới.

"Đem bọn họ nhốt vào WC, để cho bọn họ có thể thử đồ mà mình mang đến một chút!" Anh đem cái chén không vứt xuống trên bàn.

Lương Bằng Uy vừa nói xong, cả ba gã đều bị dọa sợ đến mức chỉ muốn chạy trốn.Nhưng những thuộc hạ áo đen kia đã chia nhau ra bắt lấy bọn họ, giống như đang kéo hàng hóa mà kéo đến WC.

Khách ở trong hộp đêm hết sức hài lòng, nhiều người còn ăn ý vỗ tay trầm trồ khen ngợi, các nhân viên phục vụ trong hộp đêm đối với ông chủ mình càng thêm kính nể.Bảo Nhi cũng muốn đứng lên, để vỗ tay cho ân nhân của mình, nhưng lúc nãy cô đã cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào.Đầu đau mà mắt thì hoa, tế bào xôn xao không dứt, giống như khát vọng đang tràn lan ra.Cô không biết rốt cuộc là bị làm sao, nhưng ý thức lúc này của cô rất mơ hồ, đừng nói là muốn nhìn rõ người đàn ông trước mặt này, ngay cả tiếng hoan hô quanh mình đều như không tồn tại ,đầu cô giống như đình chỉ hoạt động, tầm mắt không cách nào tìm được tiêu điểm, hai chân đột nhiên mềm nhũn.

"Cẩn thận!" Lương Bằng Uy vội vàng ôm lấy cô, không để cho cô ngã xuống.

Một mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái tràn vào mũi anh, mùi hương này so với mùi nước hoa nồng nặc ở đây hoàn toàn khác biệt , làm đầu óc của anh nhất thời hỗn loạn.Anh đè nén cảm xúc xúc động đó, ôm chặt lấy cô.

"Nguy rồi! ông chủ Lương, cô ấy tám phần là đã bị hạ thuốc, hơn nữa dược tính dường như là rất mạnh!" Vừa rồi khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Bảo Nhi, phục vụ đã khẩn trương phân tích nói.

Lương Bằng Uy tiếp xúc qua hàng cấm nhiều như vậy nhìn qua anh đã nhanh chóng hiểu rõ, vừa rồi có lẽ ba gã kia nhất định dùng lượng thuốc rất mạnh, chắc định sẽ thay phiên cưỡng chiếm cô! Đáng ghét! Những tên khốn kiếp này, sao lại dám làm chuyện hạ lưu như vậy trong hộp đêm của anh mà còn là khi anh ở đang đây, đừng mong anh sẽ tha thứ.

"Trương quản lý đâu? Sao còn chưa tới đây?" Anh gấp gáp mà hỏi.

Phục vụ hốt hoảng giải thích, "Trương quản lý nói năm phút nữa mới đến được, bởi vì trong nhà có chuyện đột xuất. . . . . ."

"Tốt lắm! Tôi hiểu, chờ Trương quản lý tới, anh hãy báo cáo cho anh ta chuyện vừa rồi, còn nữa, về vị tiểu thư này tôi sẽ xử lý, bảo anh ta không cần lo lắng."

"Dạ! Tôi biết rồi!"

Lương Bằng Uy dặn dò thêm một chút, rồi bể bổng Bảo Nhi rời đi.Lương Bằng Uy bế Bảo Nhi mang tới tầng năm của hộp đêm Say Tình.

Hộp đêm Say Tình làm việc từ tầng ba cho đến hết tầng bốn, còn tầng 5 này là tầng đặc biệt chỉ dùng cho 3 ông chủ bọn họ, không có lệnh, bất kể ai cũng không thể tùy tiện đi vào.Lương Bằng Uy dìu cô vào phòng tắm, ép cô nôn ra hết mọi thứ trong dạ dày, tiếp theo ra lệnh cho cô tắm rửa sạch sẽ.

Anh rời khỏi phòng tắm, đem quần áo trên người cởi xuống, tự mình lấy một bộ đồ ngủ trong tủ mặc vào, ngồi ở mép giường, châm điếu thuốc, thở ra làn khói mù.Anh đem tầm mắt chuyển qua cửa phòng tắm, trong lòng thực sự bất đắc dĩ. Anh và các bạn anh từng đưa ra một nguyên tắc rất quan trọng, đó là tuyệt đối không đụng vào các cô gái ở hộp đêm, mà bây giờ anh lại phải làm sai nguyên tắc ấy, chắc chắn rằng khi họ biết được, nhất định sẽ cho anh một trận!

Chỉ là, nếu như anh không động vào cô, cô gái kia làm sao có thể chịu đựng được qua tối nay đây? Nhưng cũng may là thuốc này rất mạnh, sáng sớm ngày mai nhất định cô sẽ không nhớ ra được chuyện gì !

Lương Bằng Uy nghe thấy tiếng cửa mở, ngẩng đầu lên, tiện thể đem vật trong tay dập tắt. Bảo Nhi khoác một cái áo choàng tắm đi ra, bước chân có chút không ổn.

"Tới đây!" Anh ra lệnh.

Mặc dù sau khi nôn ra, thân thể tốt đã hơn nhiều, nhưng ý thức của cô vẫn còn rất mơ hồ, tầm mắt cũng không hề có tiêu điểm.

Bảo Nhi say bước chân lảo đảo, nghe theo âm thanh mà đi tới trước mặt anh, đứng tại giữa hai chân anh.Anh nhìn cô,hai gò má trắng hồng và mái tóc xoăn nhẹ xinh đẹp còn có đôi mắt long lanh mê người kia, thật rất giống một con búp bê sứ.Vẻ đẹp của cô, tự nhiên mà kiều mỵ, làm bụng dưới của anh xôn xao, không cách nào nhẫn nại, anh vươn tay, giữ chặt cằm của cô, hướng dẫn cô cúi đầu.

Khi bốn cánh môi chạm vào nhau thì Bảo Nhi cảm thấy thân thể khẽ run rẩy, tình dục trong nháy mắt bị đốt lên, thúc đẩy dược tính lên men nhanh hơn, chân tay rất nhanh bị tê liệt.

"Ưmh. . . . . ." Dường như mất đi suy nghĩ cô khẽ rên một tiếng, thân thể vô lực ngã về phía anh.

Lương Bằng Uy cẩn thận đón lấy thân thể của cô, một tay giữ chặt eo thon của cô.

Mới đầu anh chỉ khẽ mơn trớn môi cô, rồi từ từ dùng lưỡi khẽ quét theo viền môi, cuối cùng cậy mở hàm răng, tiến quân thần tốc.

"Ừ. . . . . ." Không cách nào kháng cự sự dịu dàng xâm phạm của anh, cô nhắm mắt lại, cô thấy cô lạc mất phương hướng rồi.

Anh tìm được đầu lưỡi của cô, dịu dàng mà dây dưa, cô mạnh dạn học theo anh, vì vậy mà hai người bắt đầu trao đổi tư vị ngọt ngào của nhau.

Lương Bằng Uy nhận thấy thân thể từ từ nóng lên, vật tượng trưng cho phái nam không ngờ lại có phản ứng.Thật không thể tin được, từ trước đến giờ người luôn có thể đem tình dục nắm trong tay như anh lại chỉ vì hôn môi mà trở lên rối loạn. Anh cố gắng khắc chế lý trí, kéo cô ra một chút, sao đoán được, khi hai người dừng hôn môi lại thì cô đã không còn cách nào mà giữ vững thân thể vì vậy mà ngã ngồi trên mặt đất.

Lúc này Lương Bằng Uy mới phát hiện mình thật đáng khinh thường! Đáng chết! Anh làm sao lại có thể vì sợ mà buông tay ra, thật là gặp quỷ! Anh muốn kéo cô, vậy mà vừa thấy hình ảnh cô đang ngồi dưới đất thì cả người giật mình.

Nút buộc của áo choàng tắm trên người cô không biết đã buông ra khi nào , thân hình xinh đẹp hiện ra rõ ràng. Da thịt óng ánh trong suốt như Bạch Tuyết, trên hai bầu ngực là hai nụ hoa chớm nở , tất cả như đang quyến rũ lấy dục vọng của anh, khẽ nhếch hai chân ra là có thể thấy được thung lũng nhỏ mê người.

Lương Bằng Uy quên cả hô hấp, anh đã gặp qua rất nhiều cô gái, nhưng thân thể hoàn mỹ như thế thì đây là lần đầu nhìn thấy, bụng dưới phản ứng càng thêm rõ ràng lại khẩn cấp, làm anh cực kỳ giật mình. Không có ý định đè nén bất kỳ suy nghĩ và dục vọng nữa, anh kéo cô lên, nhanh chóng lấy hết vật cản trên người cô ra.

Bảo Nhi không kịp phản ứng, thân thể vừa mới chạm đến đệm, anh đã đi lên phía trên, không thèm chờ đợi mà hôn cô.

"Ưmh. . . . . ." Ngay từ lúc dược tính phát tác, cô cũng đã mất đi sức phán đoán và năng lực suy tính, trừ phối hợp với anh, căn bản cô không có cách nào tự chủ. . . . . .

Nụ hôn của anh nóng bỏng lại cuồng dã, không ngừng thưởng thức vị ngọt trong môi cô, đôi tay không cách nào cự tuyệt sự hấp dẫn mà chiếm lĩnh lấy hai bầu ngực của cô. Bàn tay bền chắc dịu dàng xoa nắn, đưa cô lên đỉnh mây khe khẽ phát ra tiếng rên rỉ.

"A. . . . . ." dddl..q..dd

Môi cô toát ra một tiếng, đem lửa dục của anh hoàn toàn thiêu đốt, rời môi của cô ra, anh cuồng quét những chỗ khác, cằm, cổ, hai vai, xương quai xanh, cuối cùng cưỡng chiếm nụ hoa mềm mại.

"A!" Bảo Nhi bị đầu lưỡi của anh ác liệt gây kích thích mà hơi cong người dậy, hô hấp rối loạn tới cực điểm. Anh tham lam lưu luyến ở giữa hai vú, thỉnh thoảng lấy tay đưa đẩy, thỉnh thoảng xoa bóp, môi lưỡi giao thoa lẫn nhau.

Cô không thể chống đỡ được, bụng dưới xôn xao khác thường càng ngày càng ép cô không biết nên làm như thế nào cho phải.

"A. . . . . . Thật là khổ sở. . . . . ." Khát vọng lan truyền ra, dục vọng kích thích cô, không lấy được bất kỳ đáp án nào, cô chỉ có thể thỉnh cầu anh giúp một tay.

Lương Bằng Uy tỉnh táo lại,dời khỏi trận địa lần nữa, dần dần đến khu rừng rậm màu đen thì anh tóm lấy mắt cá chân của cô, đưa chúng nó cao lên, cũng tách hai chân ra. Khu vườn hoa tư mật thu vào trong mắt của anh, mà nơi cửa của người kia đã trướng hồng, ở giữa còn mơ hồ tràn ra mật dịch, anh khẽ rên một tiếng, không chút nghĩ ngợi lấy môi lưỡi chiếm lĩnh.

"A!" Cô kinh hoảng khởi động eo muốn thoát đi.

Hai khuỷu tay dùng sức một cái, anh dễ dàng ngăn chặn bắp đùi của cô, ngăn cản động tác lui bước của cô , môi lưỡi gia tăng tốc độ, một lần lại một lần kích thích ở nơi yếu ớt của cô. Sóng lớn càng mãnh liệt khiến cho tứ chi Bảo Nhi càng run rẩy và tê dại,tán loạn, cô ngậm lấy nước mắt, liều mạng lắc đầu, nhiều tiếng hô hào,

"A. . . . . . A. . . . . ." Tình dục càng đốt càng cháy, giống như muốn đem cô hoàn toàn cắn nuốt.

Mỗi lần Lương Bằng Uy thay đổi góc độ và khẽ cắn thì là anh lại có thể lắng nghe tiếng rên rỉ của cô, cho đến khi anh không thể tiếp tục chịu được nữa thì mới rút khỏi thung lũng nhỏ hẹp đó, bỏ áo ngủ trên người mình đi, ngực bụng bền chắc to con phía dưới biểu tượng nam phái đã kiên đĩnh chờ được phát động . Ngón tay anh khẽ gạt eo cô một cái, một hơi đem chỗ đó đẩy vào.

"A! Thật là đau!" Toàn thân thật giống như bị vỡ ra , cô thét chói tai.

Lương Bằng Uy giật mình! Anh dừng động tác lại, sững sờ nhìn lệ rơi trên mặt cô, không thể tin vừa rồi chính mình đã mạnh mẽ phá đi phòng tuyến.

Tại sao có thể như vậy. . . . . . Cô. . . . . . còn là xử nữ!

Chuyện không ngờ này thực sự đã làm cho anh rung động lớn, làm cho anh do dự , nhưng mà một chút ý tứ buông tha cũng không có, ở trong cơ thể cô cảm giác rất chân thật làm anh khó có thể dứt bỏ. Bảo Nhi bởi đau đớn thình lình xảy ra mà hơi mất tập trung, nhưng cảm giác đau rất nhanh bị dục vọng thay thế, một loại thoải mái và khoái cảm liêc tục chiếm lĩnh giác quan cô.

Cô quên đau đớn, hai chân không tự chủ được leo lên hông của anh, hai tay cũng chủ động vòng lên gáy anh.Lương Bằng Uy giật mình, vừa mới nghĩ lui thân, lại bởi vì động tác của cô mà dừng lại. Cô kẹp chặt hông của anh, bộ ngực dán lên thân thể của anh, cổ họng nỉ non ra tiếng,

"Nhanh lên một chút. . . . . . Van cầu ngươi. . . . . ."

Biết rõ là do tác dụng của dược tính nên cô mới như thế, nhưng cuối cùng thì anh vẫn là một người đàn bình thường, làm sao có thể lui thân lúc này đây? Nhất thời, anh đem tất cả hậu quả vứt bỏ sau đầu, không còn có bất cứ chuyện gì có thể ngăn cản anh.

Nâng một bên mông đẹp của cô lên, anh cẩn thận đung đưa, cho đến khi đem cô hoàn toàn tiếp nạp, mới bắt đầu êm ái chậm rãi di động.

"A. . . . . ." Cảm nhận được sự kích thích thoải mái, cô vô ý thức rên rỉ.

Động tác của anh càng ngày càng mãnh liệt, tốc độ kéo ra đưa vào càng ngày càng nhanh, mồ hôi trên trán không ngừng tiết ra, trong cơ thể dấy lên dục vọng không cách nào khắc chế. Anh một lần lại một lần đoạt lấy cô, cô theo sự hướng dẫn của anh mà phối hợp, vì thế mà càng chiếm được nhiều kích thích và khoái cảm hơn.

Xuân sắc tiêu tán ở mỗi một góc trong phòng , trên giường hai thân thể quấn quít lấy nhau giống như không thể tách rời, không thể thỏa mãn liên tiếp cùng nhau leo đỉnh của dục vọng. . . . . .

Lương Bằng Uy ngồi ở mép giường, ngón tay vỗ về chơi đùa sợi tóc của Bảo Nhi , nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô,làm lòng anh không nhịn được mà yêu thương.

Anh chưa từng mất khống chế như hôm qua, cả đêm số lần triền miên là bao nhiêu ngay cả anh cũng không nhớ, có lẽ là có liên quan đến thuốc ở trong cơ thể cô, và anh cũng đã không biết bao lâu nay không cùng phụ nữ lên giường, ở lúc hai người sức cùng lực kiệt, anh không ngờ lại ở bên cạnh cô ngủ.

Trong quá khứ, Lương Bằng Uy-anh chỉ cùng phụ nữ làm tình xong thì sẽ rời đi. Hành động như vậy là bởi vì thân phận anh đặc biệt, anh không cách nào có thể thư giãn bên cạnh họ, ngay cả khi cùng đối phương hô mưa gọi gió thì tinh thần cũng luôn ở trạng thái khẩn trương.

Vậy mà, tối hôm qua không phải là như vậy!

Lần đầu, anh quên cảnh giác càng không thể kiềm chế chính mình, anh toàn tâm toàn ý cùng với cô triền miên. Anh bị nhất cử nhất động của cô thao túng, không cách nào khắc chế chỉ muốn đoạt lấy cô, cùng với cô thân mật kết hợp, cùng nhau hưởng thụ những ham muốn trên Thiên đường.

Giờ phút này nghĩ lại, lực khắc chế của anh có lẽ phải tăng cường lại đi!

Lương Bằng Uy đưa mắt nhìn cô, trái tim không khỏi đập nhanh, anh không cách nào giải thích đây là cảm giác gì, nhưng anh biết, cô gái trước mắt này là người đầu tiên có thể đả động tới suy nghĩ của chính mình. Cô rốt cuộc là người như thế nào? Vấn đề này, anh cuối cùng cũng ý thức được!

Trong hộp đêm này tất cả các nhân viên đều là do bạn tốt Ngụy Tuấn Hoàng một lựa chọn, anh rất ít tiếp xúc với bọn họ, nhưng bởi vì gần đây chuyệnlớn nhỏ tại đây gần như đều do anh xử lý, vì vậy mà anh cũng có thể nhớ được một số khuôn mặt nhân viên, vậy mà người đặc biệt như cô, vì sao không có trong ấn tượng của anh? Lương Bằng Uy quyết định hỏi Trương quản lý một số chuyện có liên quan đến cô, anh thật tò mò, cô tại sao lại tới hộp đêm Say Tình này làm nhân viên tiếp rượu.

Anh rời giường, tiến vào phòng tắm rửa mặt.

Chốc lát sau, anh thay quần áo, đem một tờ chi phiếu để lên trên gối, lại liếc mắt nhìn khuôn mặt cô, rồi mới rời khỏi phòng. Nhưng Lương Bằng Uy lại không thể ngờ tới chuyện tối hôm qua, có thể thay đổi cả cuộc đời của anh và Bảo Nhi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Săn Xuân Sắc
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...