12.
Bà nội tôi phá lệ làm cho tôi một mâm toàn món thịt. Bà gi3t con gà trống ở sau vườn, hầm cho tôi một nồi canh gà to. Những giọt mỡ tròn xoe nổi trên mặt nước canh gà vàng óng, những miếng thịt gà to bốc lên mùi thơm quyến rũ, bình thường, tôi chỉ có thể ăn xương gà thừa lại của ba và các chú.
Bà nội tôi đặt một bát cơm trắng trước mặt tôi, giọng bà nội tôi hiếm khi hòa nhã.
"Ăn đi, con nhỏ Trần, cả mâm này đều là của con."
Bà nội tôi thấy tôi không ăn, sắc mặt liền trở nên khó coi. Bà cắm mạnh đôi đũa trước mặt tôi vào bát cơm, bực tức mắng.
"Đúng là quen thói hèn hạ, hưởng phúc cũng không biết."
Vừa nói, bà vừa giơ tay lên định đổ thẳng bát canh gà vào miệng tôi, tôi bị động tác nổi giận của bà làm cho giật mình, vội vàng tự mình động đũa ăn.
Thịt gà nóng bỏng gần như làm bỏng rộp cả lưỡi, nhưng tôi lại không dám dừng lại một khắc mà nhồm nhoàm nhai nuốt, bà nội tôi lúc này mới hài lòng hừ lạnh một tiếng từ trong mũi.
"Như vậy mới đúng chứ. Ăn nhanh, không ăn hết không được ra khỏi nhà."
Bà quay người bước ra ngoài, miệng vẫn lẩm bẩm. "Hừ, đồ lỗ vốn, phí hoài con gà của tao..."
Đến khi tôi ăn hết nồi gà hầm to đó, trời đã tối hơn một nửa, giống như đêm qua, trong sân lại bắt đầu nổi gió lốc.
Bà thầy cúng rắc đầy tro bùa và gạo ở các góc sân, lại dùng chỉ đỏ buộc chuông đồng bày một trận ở giữa sân, chuông đồng bị gió thổi rung lắc, thỉnh thoảng phát ra những âm thanh chói tai, nghe đến mức đầu óc tôi choáng váng.
Tôi dựa vào khung cửa xiêu vẹo đứng, dùng sức xoa xoa mắt, tầm nhìn lại càng lúc càng mơ hồ. Hai chân dần dần mất lực, tôi ngã mạnh xuống đất. Đến khi tỉnh lại, trời đã hoàn toàn tối đen.
Hố đất dưới gốc cây phát ra âm thanh đất bị đào bới, ngay sau đó truyền đến từng tràng tiếng cười đùa của trẻ con, huyết anh sắp đến rồi.
Phát hiện mình bị trói chặt bằng chỉ đỏ, những cơn đau nhức và ẩm ướt ở cổ tay nhắc nhở tôi, chúng đã c.ắ.t c.ổ tay tôi, đang thả m.á.u của tôi.
Tôi lại nhắm chặt mắt, không dám để chúng phát hiện.
"Bà tiên! Cái thứ đó đến rồi."
Tiếng hét chói tai của bà nội tôi truyền đến từ phía sau, dù có bà thầy cúng ở bên cạnh, bà nội tôi vẫn sợ đến mức run rẩy cả người. Bà túm lấy ống tay áo của bà thầy cúng lo lắng kêu la.
Giống như hôm qua, trong hố đất trước tiên thò ra mấy bàn tay nhỏ m.á.u me đầm đìa, ngay sau đó những đứa trẻ đỏ hỏn toàn thân bò ra, lần này tốc độ của chúng còn nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt, đã bò ra khỏi hố đất.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Em gái giống như ch.ó con ngửi ngửi trong không khí vài cái, ngay khi ngửi thấy mùi m.á.u của tôi, liền nhanh chóng bò về phía tôi.
Giữa sân đều đã được rắc m.á.u gà trống và gạo, không ít những anh linh đi theo em gái giẫm phải liền phát ra những tiếng kêu t.h.ả.m thiết, thân thể bốc lên từng trận khói trắng, trực tiếp tan thành một vũng máu.
Bà thầy cúng cười cười. "Những thứ đi theo huyết anh, chỉ là những con quỷ nhỏ không quan trọng, đến cả sân cũng không bước qua nổi."
Anh linh từng con hóa thành vũng máu, nhưng những vũng m.á.u đó giống như còn sống, chảy vào cơ thể của em gái. Em gái bò lên người tôi, dùng răng nhọn hoắt c.ắ.n xé những sợi chỉ đỏ quấn quanh người tôi.
Đúng lúc này, bà thầy cúng lấy ra từ trong n.g.ự.c một chiếc chuông đồng hoen gỉ, dùng sức lắc mạnh. Mỗi khi chiếc chuông đồng đó lắc một cái đều phát ra những âm thanh chói tai rung động, những chiếc chuông đồng buộc trên chỉ đỏ cũng rung theo chiếc chuông đồng này.
Em gái c.ắ.n đứt những sợi chỉ đỏ trói lấy tôi, nhưng giây tiếp theo, những sợi chỉ đỏ đó giống như sống lại, ngược lại quấn chặt lấy tứ chi của em gái.
Tiếng chuông hỗn loạn vang vọng khắp trời đất khiến tôi đau thấu tim gan, ho thẳng ra một ngụm máu.
"A! Đau quá! Em gái đau quá."
"Em gái sẽ gi3t các người——!"
Đứa em gái trên người dùng hai tay bịt chặt tai, bùng nổ một tràng kêu t.h.ả.m thiết, cơ thể nó kịch liệt giãy dụa vài cái, lại bị chỉ đỏ xé nát thành từng mảnh.
13.
Bà thầy cúng dừng lắc chuông. Mặt bà nội tôi trắng bệch đứng dậy từ góc tường, bà ấy bị dọa sợ hãi lắm.
"Cái thứ đó c.h.ế.t rồi à? Chắc là tôi không sao... Á!"
Bà nội hét lên một tiếng, ôm bụng ngã thẳng xuống.
"Đau quá! Bụng tôi đau quá."
Cơn đau dữ dội khiến bà nội lăn lộn trên mặt đất, bụng bà phình to như một quả bóng trong chốc lát, bên trong như chứa một sinh vật sống.
Sinh vật sống đó hoạt động dữ dội trong bụng bà, khiến bà nội không ngừng nôn ra từng ngụm m.á.u tươi.
"Bà tiên cứu mạng! Cái gì trong bụng tôi vậy."
Vẻ mặt bà thầy cúng lập tức trở nên dữ tợn, bà ta phát điên đá mạnh một cú vào đầu bà nội tôi, cười lớn.
"Ta đã nói rồi mà, nhau t.h.a.i là một phần của huyết anh..."
"Thứ ở trong bụng bà, đương nhiên là huyết anh rồi!"
"Bà Trần à bà Trần, năm xưa ngươi bắt cóc cháu gái ta đi làm đèn em bé, có nghĩ đến sẽ c.h.ế.t trong tay ta không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/den-em-be/chuong-5-het.html.]
Bà nội tôi trợn tròn mắt, nhưng cơn đau dữ dội khiến bà không thốt nên lời. Huyết anh trong bụng bà càng lúc càng động mạnh hơn, sắp x.é to.ạc bụng bà ra rồi.
Bà thầy cúng vẫn cười điên cuồng, bà ta nhấc gậy lên, liên tục đ.á.n.h mạnh vào người bà nội tôi.
"Bà cướp cháu gái ta, sợ chuyện bại lộ, lại bảo thằng con mất dạy của bà phóng hỏa, thiêu c.h.ế.t cả nhà ta. Bây giờ cảm giác bị huyết anh c.ắ.n xé sống như thế nào hả?"
Có vẻ như mệt mỏi, bà ta vứt gậy đi, thở hổn hển cúi xuống, nắm chặt tóc bà nội tôi. Bàn tay của em gái đã xé nát nội tạng của bà, bụng cũng bị x.é to.ạc ra một lỗ lớn, bà nội tôi đau đến mức sắp mất ý thức.
Bà thầy cúng ghé sát mặt vào bà nội tôi.
"Cái điện thoại đặt làm đèn em bé, thật ra cũng là ta gọi, không ngờ đúng không? Bà tưởng là mối làm ăn lớn kiếm được tiền, ai ngờ lại lấy mạng cả nhà bà."
"Ta đợi mười năm, mười năm... Cuối cùng cũng báo được thù cho con gái ta."
Bà thầy cúng buông tay đang nắm tóc bà nội tôi ra, ngồi bệt xuống đất như mất hết sức lực.
"Bây giờ chỉ còn thiếu con bé Trần tắt thở, dùng t.h.i t.h.ể tươi của nó, cho con gái ta chuyển sinh, khà khà..."
Theo tiếng cười the thé vang lên, em gái x.é to.ạc bụng bà nội tôi.
Bà nội tôi giống như con búp bê rách, trợn tròn mắt ngã sang một bên. Em gái tôi nhai ngấu nghiến nội tạng của bà nội tôi, cười hung tợn bò về phía bà thầy cúng, nhưng bà thầy cúng chỉ hừ lạnh một tiếng, nhặt chiếc chuông đồng bên cạnh lên.
"C.h.ế.t đi."
Còn chưa kịp lắc, chiếc chuông đồng trong tay bà ta đã rơi thẳng xuống đất.
14.
Tôi dí mũi d.a.o thẳng vào gáy bà ta.
"Đừng động đậy."
Thấy tôi, em gái vội vàng bò vào lòng tôi, tôi một tay ôm lấy em, nhẹ nhàng vỗ về an ủi.
Bà thầy cúng giật mình, giọng nói đầy vẻ không thể tin được.
"Mày! Không thể nào, ta đã bỏ đủ liều t.h.u.ố.c rồi, sao mày có thể tỉnh lại."
Tôi cười, đẩy mũi d.a.o về phía trước, lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m rách da bà ta, m.á.u chảy ra.
"Mọi tính toán của bà đều không sai…Chỉ là, t.h.u.ố.c tốt đến đâu cũng chỉ có thể làm người mê man, không thể làm ma quỷ mê man được."
Bất chấp mũi dao, bà thầy cúng dùng sức quay người lại, bà ta trợn mắt hét lớn.
"Mày c.h.ế.t rồi? Không thể nào, không thể nào."
"Sao lại không thể? Ngày sinh huyết anh, bà nội nhà tôi chê thuê thêm bà đỡ một ngày tốn kém, dùng kéo c//ắt s//ống bụng tôi."
Tôi cười vén vạt áo lên, trên bụng đã đầy những vết ban xác c.h.ế.t có một vết sẹo dữ tợn, mơ hồ còn có thể nhìn thấy nội tạng thối rữa bên trong.
"Tôi hận, tôi quá hận, tại sao tôi lại phải c.h.ế.t như vậy? Nhưng oán khí của tôi không đủ, không thể tự mình báo thù."
"May mắn là tôi đã sinh ra huyết anh đầy oán hận…"
Vừa nói, tôi vừa ôm chặt em gái trong lòng hơn.
"Tôi bỏ nước mắt bò vào giếng nước trong làng, người trong làng ngày ngày dùng nước giếng, cũng là ngày ngày nhìn thấy tôi."
"Tôi cứ như vậy ngày ngày chờ đợi, cuối cùng cũng đợi được huyết anh thành sát, thay tôi báo thù."
Tôi thở dài một hơi, thù hận tích tụ trong cơ thể dần tan biến, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, cúi đầu nhìn xuống, chân tôi đang tan biến từng chút một.
Khóe mắt có giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, em gái vung đôi bàn tay mũm mĩm giúp tôi nhẹ nhàng lau đi.
Bà thầy cúng hoàn toàn mất hết sức lực, bà ta thất thần lẩm bẩm.
"Sao có thể, sao có thể?"
Phía xa chân trời đã ửng lên một lớp ánh bình minh nhạt, ngay lúc này, bà ta đột nhiên vùng lên. Bà thầy cúng lảo đảo chạy vào bếp, lúc đi ra trên tay xách một thùng dầu đầy. Bà ta cười điên cuồng lao ra ngoài, hắt dầu lên đường trong làng, từng cụm lửa nhỏ dần hợp thành một biển lửa ngút trời.
Người trong làng vẫn còn chìm trong giấc ngủ, căn bản không kịp ứng phó với biển lửa đột ngột. Trong từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết, những kẻ làm ra đèn dầu từ trẻ em cho người ta đốt cũng trở thành nhiên liệu cho ngọn lửa rực rỡ này.
Ngọn lửa ấm áp l.i.ế.m lên cơ thể tôi, trong vòng tay ấm áp này, tôi và em gái cuối cùng cũng ôm nhau nhắm mắt.
15.
Không biết qua bao lâu, tôi tỉnh dậy từ một màn đen đặc. Tôi không kìm được mà oà khóc. Ngay lúc đó, một đôi tay ấm áp ôm lấy tôi. Tôi nghe thấy tiếng một người đàn ông và một người phụ nữ reo lên đầy mừng rỡ.
"Sinh rồi! Sinh rồi!"
"Chúng ta có con gái sinh đôi rồi!"
–Hết–
--------------------------------------------------