Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Khi Gió Quấn Đi

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bảo bối, con chắc chắn là đang gạt cha, cố tình nói vậy để cha đau lòng thôi đúng không?"

Tôi lắc đầu, lấy giấy chẩn đoán bệnh từ trong túi ra đưa cho ông ta:

"Tôi không lừa ông."

Ông ta nhận lấy giấy chẩn đoán, xem đi xem lại, tay run rẩy không ngừng:

"Chắc chắn là bệnh viện chẩn đoán sai rồi, cha đưa con đi kiểm tra lại."

"Tôi đã đi kiểm tra ở bốn bệnh viện rồi, đều ra kết quả này."

"Cha đưa con ra nước ngoài, tìm bác sĩ giỏi nhất, nhất định sẽ có cách."

Ông ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, tôi rút giấy chẩn đoán về, nhét vào túi, tiện tay lấy thuốc giảm đau ra, đổ mấy viên, uống ngay trước mặt ông ta.

"Đại La thần tiên cũng chẳng cứu nổi tôi, đừng phí công vô ích."

Ông ta đột nhiên suy sụp, nước mắt rơi lã chã, không ngừng lắc đầu:

"Chuyện này nhất định không phải thật."

"Không phải thật..."

Vẻ suy sụp của ông ta khiến tôi chỉ thấy ghê tởm.

10

Tôi ở lại thành phố Thanh Dương ba ngày. Từ khi lên đại học, mỗi năm tôi chỉ có thể vội vã trở về một lần để tảo mộ cho mẹ tôi và thăm viện trưởng ở cô nhi viện.

Nhân lúc còn đi được, tôi đi dạo khắp thành phố nhỏ này một lượt.

Đây là lần cuối cùng tôi cảm nhận hơi thở cuộc sống nơi đây.

Một ngày trước khi đi, tôi đến cô nhi viện. Nơi này đã được sửa sang lại, điều kiện tốt hơn trước rất nhiều.

Nhưng số trẻ mồ côi vẫn còn rất đông. Viện trưởng nhận ra sự thắc mắc của tôi:

"Đa phần các cháu đều mắc bệnh bẩm sinh, bị cha mẹ bỏ rơi."

"Có những cháu vừa sinh ra đã bị vứt vào thùng rác."

"Những trường hợp khác thì có cha mẹ gặp chuyện không may mà thành cô nhi, hoặc bị bắt cóc rồi được giải cứu nhưng không tìm được người thân."

Dù ở thời đại nào, vẫn luôn có những mảnh đời bất hạnh, cô đơn không nơi nương tựa.

Tôi đã quyên góp phần lớn số tiền trong thẻ của mình.

Trước khi rời đi, tôi mang tro cốt của mẹ tôi đến Nam Thành.

Dưa Hấu

Trước khi phát hiện cha tôi ngoại tình, mẹ tôi từng đưa tôi đến đây du lịch. Mẹ tôi đã yêu thành phố này ngay từ cái nhìn đầu tiên và còn nói lần sau sẽ cùng cha tôi đến đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/den-khi-gio-quan-di/chuong-6.html.]

Nhưng cuối cùng, họ đã không bao giờ cùng nhau đến đây nữa.

Tôi tìm một khu nghĩa trang nhỏ, xung quanh là núi, phía dưới có một dòng sông, phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc.

Thay vì để mẹ tôi tiếp tục bị chồng cũ quấy rối, chi bằng cứ an táng mẹ tôi yên tĩnh giữa núi non Nam Thành này.

Tôi dùng điện thoại chụp lại phong cảnh xung quanh, đăng lên mạng xã hội:

[29/12/2024, chỗ này không tệ, đến lúc đó nhớ rải tro cốt của tôi ở đây nhé.]

11

Từ Nam Thành trở về Tân Hải đã là ngày 30.

Trên trang cá nhân của Phó Yến Lễ, đồng hồ đếm ngược đám cưới vẫn không ngừng:

[30/12/2024, còn 4 ngày nữa, Luyến Luyến sắp về rồi, mong chờ cùng em đi thử váy cưới.]

Nhưng tôi biết, anh ta và Diệp Nhu đã thử từ lâu rồi.

Tối hôm tôi rời Tân Hải, Phó Yến Lễ đã dẫn cô ta đến phòng tân hôn của chúng tôi, cô ta mặc chiếc váy cưới của tôi, chụp ảnh chung với Phó Yến Lễ.

Anh ta chỉ để lộ một cánh tay, nhưng chiếc đồng hồ trên tay lại là phiên bản giới hạn mà tôi tặng.

Ngoài việc gửi cho tôi, cô ta còn đăng lên mạng xã hội.

Phải nói là rất xứng đôi, tôi thậm chí còn nhấn thích.

Mấy ngày tôi không ở đây, Phó Yến Lễ ngày nào cũng gọi điện cho tôi, hỏi han ân cần, giục tôi về nhà sớm, nói là nhớ tôi.

Trên trang cá nhân và tài khoản mạng xã hội của Diệp Nhu, tôi thấy được cuộc sống ngọt ngào hằng ngày của bọn họ.

[Người đàn ông nghiêm túc làm bữa sáng thật đẹp trai.]

[Anh Phó đưa em đến Disney nè, một vị tổng tài oai phong đang xếp hàng mua Nina Bell cho em.]

[Rõ ràng là đi công tác, nhưng vẫn về ngay trong ngày, chỉ vì em nói nhớ anh.]

Ảnh ghép hoặc là bóng lưng Phó Yến Lễ đang nấu ăn, hoặc là ảnh chụp nghiêng mặt của anh ta, hoặc là hình ảnh hai bàn tay đan vào nhau.

Cư dân mạng đều khen bọn họ xứng đôi, chúc phúc cho mối quan hệ của họ bền lâu.

Xuống tàu cao tốc, tôi đến gặp luật sư trước. Luật sư nói việc chuyển nhượng cổ phần của tôi đã có tiến triển, Trương Hành, đối thủ không đội trời chung của Phó Yến Lễ đã mua lại, bảo tôi đến ký hợp đồng.

Rời khỏi văn phòng luật sư, tôi nhận được điện thoại của bên môi giới, họ hỏi khi nào tôi có thể dọn ra khỏi nhà.

"Sáng ngày 3, cứ gọi người đến dọn dẹp đi, đồ đạc còn lại trong nhà cứ vứt hết."

Ngày thứ hai sau khi phát hiện Phó Yến Lễ ngoại tình, tôi đã vội vàng đăng bán căn nhà đang ở và cả căn nhà tân hôn với giá rẻ. Trước đó không lâu, cả hai căn đều đã bán

được và đã ký hợp đồng.

Tôi vừa kiểm tra tài khoản ngân hàng, tiền bán nhà đã được chuyển vào rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Khi Gió Quấn Đi
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...