Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dệt lại mùa yêu

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời tôi vừa dứt, Hoắc Cứu đã vào phòng, tiến lại gần giường tôi với bước đi cứng ngắc như một người máy.

Anh quỳ xuống nhỏ giọng nói: "Ninh Ninh, anh xin lỗi."

Bên cạnh, Lâm Tinh Anh kéo Chu Tranh vừa mới mơ màng tỉnh dậy rời đi, trước khi đi còn không quên đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Hoắc Cứu. Đôi vai rộng của anh từ từ thả lỏng: "Ninh Ninh, anh sai rồi, anh không nên giấu em chuyện này. Nhưng anh thật sự sợ, anh sợ những kẻ đó nếu không giet được anh sẽ tìm cách gây tổn thương đến em."

Tôi nghĩ ngợi rồi nói: "Nhưng có người đã từng nói với em rằng, nếu yêu nhau thì sẽ không lừa dối nhau."

Hoắc Cứu ngơ ngác nhìn tôi.

"Thế nên Hoắc Cứu, anh có yêu em không?"

"Có". Anh vội vàng đáp lại, như thể sợ hãi chỉ cần trả lời muộn một chút thôi, tôi sẽ tức giận.

"Vậy... anh có hận em vì đã hại chet em gái của anh không?"

Hoắc Cứu nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, lắc đầu phủ nhận:

"Ninh Ninh, cái c.h.ế.t của con bé không liên quan gì đến em cả. Con bé ra đi là do sự độc ác của những con thú đội lốt người kia."

Giọng điệu của anh càng lạnh lùng hơn: "Nhưng không sao rồi, anh đã báo thù được cho Yên Yên."

Hoắc Cứu im lặng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi. Bấy giờ, tôi mới nhận ra mình đang khóc.

"Không phải như thế đâu, Hoắc Cứu, chính em là người đã làm tổn thương Hoắc Yên. Nếu đêm đó, em nhận cuộc gọi của con bé thì chắc chăn em ấy đã không đau đớn đi tìm cái chet phải không?"

Những cảm xúc bị đè nén trong lòng bấy lâu nay khiến tôi ngộp thở. Tôi đã trải qua vô số đêm dài mắc kẹt trong vũng lầy tội lỗi.

Anh khế nói: "Ninh Ninh, em không làm tổn thương Yên Yên, ngược lại, em đã cứu con bé. Chính em đã cho con bé thấy được sự tươi đẹp của thế giới u ám này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/det-lai-mua-yeu/chuong-16.html.]

Tôi tựa đầu vào vai Hoắc Cứu, bật khóc nức nở. Những xiềng xích trói buộc ở trái tim dần tan ra cùng ánh nắng của ngày mới.

Một lúc sau, Hoắc Cứu nghiêm túc nhìn tôi: "Được rồi, giờ đến lượt anh hỏi em."

Giọng điệu của anh đầy thận trọng: "Ninh Ninh, em có cảm thấy buồn vì anh đã giấu diếm em mọi chuyện không?"

"Tất nhiên là có rồi.. Tôi hít một hơi thật sâu: "Hoắc Cứu, em không còn là trẻ con nữa, cũng không phải là một bông hồng yếu đuối mỏng manh cần anh bảo vệ. Điều em muốn là đồng hành cùng anh, chia sẻ với anh hết thảy hạnh phúc và cả đau khổ. Nếu chỉ mình em cảm thấy được bảo vệ và an tâm, thì đó không phải là tình yêu mà em muốn".

Anh sửng sốt hồi lâu, sau đó mỉm cười: "Um, anh hiểu rồi. Vậy, Ninh Ninh, anh có thế hiểu là em... cũng thích anh đúng chứ?"

Đây là trọng tâm sao? Kệ đi, ai quan tâm có chứ, trước ánh mắt mong đợi của anh, tôi chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

Hoắc Cứu tránh vết thương của tôi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng: "Ninh Ninh, anh cũng thích em. Không, hơn cả thế, anh yêu em."

Mắt tôi dừng lại ở eo anh một lúc rồi đưa tay ôm lấy anh.

Anh từng bảo rằng tình yêu nên thành thật, nhưng anh vẫn giấu tôi vết thương của anh. Khi nhìn thấy tôi bị thương, phản ứng đầu tiên của anh ấy không phải là bắt nội gián, mà là phải cứu tôi.

Anh từng bảo rằng tình yêu nên thành thật, nhưng anh vẫn giấu tôi vết thương của anh. Khi nhìn thấy tôi bị thương, phản ứng đầu tiên của anh ấy không phải là bắt nội gián, mà là phải cứu tôi.

Khi Lâm Tinh Anh và những người khác xông vào, thắt lưng của Hoắc Cửu đã có một vết d.a.o đâm, người đàn ông áo đen nằm cách đó không xa, không rõ sống chet.

Bác sĩ đi cùng muốn giúp Hoắc Cứu băng bó vết thương trước, nhưng dù môi đã trắng bệch, anh vẫn ra mệnh lệnh: "'Tôi ổn, hãy kiểm tra cho cô ấy trước."

May mắn là lúc bị đâm, tôi đã né sang một bên, thế nên con d.a.o đã không đ.â.m trúng chỗ hiểm, chỉ là vì quá hoảng sợ nên tôi đã bất tỉnh mấy ngày. Chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày tôi đã hoàn toàn khỏe mạnh.

"Ninh Ninh, chúng ta kết hôn được không?", ngữ khí của anh đặc biệt dịu dàng và quan tâm.

Ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ chiếu vào mặt tôi. Tôi khụt khịt mũi và nhẹ nhàng trả lời: "Được."

Hiện tại đã không gì có thể ngăn cản tình yêu của chúng tôi nữa, tôi và anh sẽ cùng nhau đi tiếp con đường ở phía trước cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dệt lại mùa yêu
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...