Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đích Trưởng Nữ

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong đình tạ ở Xuân Huy viên.

Lung Nhi đã sớm mang cầm đặt trên bàn đá trong đình tạ, Triệu Khả Nhiên

thoải mái tự tại ngồi xuống, trong lư hương toát ra làn khói nhẹ, mùi

hương tỏa ra thanh thuần tươi mát.

“Tiểu thư, người định đàn khúc gì?” Lung Nhi tò mò hỏi.

Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút, rốt cục ngón tay ngọc ngà hạ xuống cầm

huyền, tiếng đàn tao nhã bắt đầu vang lên. Nghe tiếng đàn líu lo như

chim oanh hót, chớp động linh hoạt, rồi lại như tiếng nước suối róc rách chảy vào khe đá, du dương lay động lòng người. Phượng Hoàng tái sinh,

mang tới sự hồi phục kiên cường, vươn lên từ tro tàn.

Tiếng đàn

mới đầu còn du dương, sau không ngừng biến hóa theo tâm cảnh của Triệu

Khả Nhiên, tiếng đàn trì hoãn chuyển gấp, từ nhẹ nhàng sang trầm lắng,

dần dần trở nên dồn dập, dường như mang theo bất hạnh không vui cùng với cừu hận ân oán của nhân gian, ép con người ta tới hít thở không thông.

Tiếng đàn lên đoạn cao trào, Phượng Hoàng đang dấn thân vào trong hừng

hực liệt hỏa. Rồi sau đó tiếng đàn lại trở nên bi thương ai khóc, ẩn

giấu trong đó là nỗi buồn thê lương, cảm giác luyến tiếc, dường như vì

Phượng Hoàng rơi lệ.

Giai điệu lưu chuyển, tiếng đàn bỗng trở nên cao vút, phấn chấn lòng người, mạnh mẽ như thác đổ xóa tan đi những ưu

phiền đau khổ chốn hồng trần, làm rực lên ý chí sống còn và niềm hy vọng vào tương lai, cổ vũ con người ta không ngừng đi về phía trước.

Một khúc kết thúc, Nguyệt cô và Lung Nhi vẫn đắm chìm trong tiếng đàn kia, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

Đàn xong một khúc, Triệu Khả Nhiên thở dài một hơi, dường như thoải mái hơn nhiều. Từ khi trọng sinh tới nay, nàng luôn luôn cảm thấy rất áp lực,

cho dù là đối mặt cha mẹ, hay là đối mặt với những người khác, nàng đều

cảm thấy áp lực. Hôm nay, trong lúc khảy khúc “Phượng Hoàng niết bàn”

này, nàng đã đưa những suy tư, tâm sự của mình vào cầm âm theo gió bay

đi.

“Tiểu thư, người vừa đàn khúc nhạc gì vậy?” Lung Nhi rốt cục

phục hồi tinh thần lại. “Dường như nô tì chưa bao giờ nghe tiểu thư

đàn?”

“Khúc nhạc này gọi là “Phượng Hoàng niết bàn”.” Triệu Khả

Nhiên cười giải thích. “Đây là lần đầu tiên ta đàn khúc này, như thế

nào, nghe không xuôi tai sao?”

Đời trước, vào thời điểm nàng 15

tuổi, trong lúc vô tình có được phổ khúc của khúc nhạc này. Triệu Khả

Nhiên đã thử đàn một lần, nhưng lúc đó nàng cũng không có tâm tình như

bây giờ, đàn không ra tâm ý, tình cảm của khúc nhạc. Hơn nữa, nàng cũng

không thích cảm xúc áp lực ở trung đoạn khúc nhạc, cho nên nàng chỉ đàn

một lần duy nhất, cũng không đàn nữa. Hôm nay, nàng lại cảm thấy rất

muốn đàn lại khúc “Phượng Hoàng niết bàn” này.

“Phượng Hoàng niết bàn?” Lung Nhi cảm giác rất kỳ quái. “Tiểu thư, người sao lại biết khúc nhạc này?”

“Đây là ta trong lúc vô ý biết được.” Triệu Khả Nhiên cười giải thích. Tuy

rằng nàng bây giờ còn nàng chưa có được khúc nhạc này, nhưng về sau cũng sẽ nhận được, nói vậy cũng không có vấn đề gì.

“Khúc nhạc này

rất êm tai, bất quá, tiểu thư, người không biết là ở trung đoạn khúc

nhạc khi tiểu thư đàn tạo ra áp lực rất lớn sao, làm cho người ta không

thở nổi.” Lung Nhi thấy không hiểu. “Nô tì còn tưởng rằng tiểu thư muốn

đàn khúc “Tri âm tri kỷ”, hoặc là “Quảng lăng tán”!”

Nghe Lung

Nhi nói, nàng chỉ cười mềm mại, cũng không nói gì. Thật sự là, nàng đàn

khúc “Phượng Hoàng niết bàn”, là vì nhớ tới những chuyện xảy ra ở đời

trước, cảm xúc có chút bộc phát mà thôi.

“Tiểu thư, khúc nhạc này nói cái gì a?” Lung Nhi tò mò hỏi, dù sao nàng còn chưa có nghe qua khúc nhạc này bao giờ.

Triệu Khả Nhiên cười nói: “Khúc nhạc này biểu tượng cho truyền thuyết về sự

tái sinh và bất diệt của Phượng Hoàng. Trong truyền thuyết, Phượng Hoàng là sứ giả hạnh phúc của thế gian, mỗi cách năm trăm năm, Phượng Hoàng

sẽ mang theo tất cả niềm bất hạnh không vui cùng với cừu hận ân oán của

nhân gian, dấn thân vào trong hừng hực liệt hỏa để tự thiêu, lấy sinh

mệnh và kết thúc mỹ lệ để đổi lấy sự tường hòa và hạnh phúc của thế

nhân. Sau khi thân thể trải qua sự thống khổ cùng cực lớn lao với luân

hồi, Phượng Hoàng lại có năng lực niết bàn sống lại, càng trở nên hoàn

mỹ hơn, rực rỡ hơn, truyền kỳ hơn.”

“Oa, như vậy Phượng Hoàng không phải rất thống khổ sao?” Lung Nhi cảm thấy Phượng Hoàng rất đáng thương.

“Phượng Hoàng còn có một cái tên, gọi là chim bất tử, vòng đời của nó

sẽ không bao giờ kết thúc. Bất kể gặp phải khó khăn, thống khổ gì, cho

dù chỉ còn lại một nắm tro tàn, Phượng Hoàng sẽ trọng sinh, mỗi một lần

trọng sinh, Phượng Hoàng càng trở nên cường đại hơn, hoàn mỹ hơn, rực rỡ hơn. Cho nên mới có truyền thuyết Phượng Hoàng niết bàn trọng sinh.”

Triệu Khả Nhiên tin tưởng vững chắc rằng đời này của nàng sẽ giống như Phượng Hoàng, dục hỏa trùng sinh.

Đột nhiên, Triệu Khả Nhiên cảm giác có người đang nhìn nàng chằm chằm. Nàng ngẩng đầu, đứng dậy nhìn bốn phía xung quanh, lại nhìn lên trên nóc nhà phía trước, nhưng không thấy có người nào.

Triệu Khả Nhiên buồn

cười lắc lắc đầu, xem ra sau khi trọng sinh, dường như nàng trở nên quá

mẫn cảm. Ngẫm lại cũng đúng, nơi này là phủ Thái sư, người bình thường

không thể đi vào được, làm sao lại có người nhìn nàng chằm chằm? Xem ra

nàng quá đa tâm rồi.

“Tiểu thư, có chuyện gì không ạ?” Nhìn hành động kỳ quái của Triệu Khả Nhiên, Nguyệt cô dò hỏi.

“Không có việc gì.” Triệu Khả Nhiên cười cười, lại vào trong đình tạ, tiếp tục đánh đàn.

Bất quá, nàng không biết rằng, buổi chiều hôm nay tại nơi này, người nghe

được tiếng đàn của nàng, trừ Nguyệt cô cùng Lung Nhi, còn có một bạch y

nam tử, ngay tại một khắc kia khi nàng đứng dậy, bạch y nam tử liền ly

khai nóc nhà.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...