Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DIỀU TRẮNG

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả mấy chục năm qua, tôi chưa từng thấy mẹ cười nhiều như vậy.

Mẹ không ngừng mơ về cuộc sống tương lai, rảnh rỗi là lại đi dạo phố.

Mẹ xem qua mấy căn nhà, còn lập hẳn một danh sách những món đồ muốn mua, từ đồ gia dụng lớn đến chiếc lược nhỏ. Chỉ chờ tiền về là sẽ sắm sửa ngay.

Đây là một dự án chính trị, nên thủ tục được xử lý rất nhanh.

Kỳ nghỉ đông còn chưa hết, thỏa thuận bồi thường và việc giải ngân đã được hoàn tất.

Ngay sát dịp Tết, đây quả thực là một niềm vui lớn.

Tô Kiến Cường không lấy nhà, chọn nhận toàn bộ tiền mặt.

Đến ngày hẹn chuyển khoản, nhiều gia đình trong làng đã nhận được tiền.

Mẹ cứ liên tục hỏi ông ta:

"Tiền nhà mình vẫn chưa nhận được à?"

Tô Kiến Cường cáu kỉnh:

"Hỏi hỏi hỏi, bà hỏi mãi không chán à?"

Nhưng mẹ không nhận được khoản bồi thường mong đợi, mà đón một nhóm chủ nợ dữ tợn đến tận nhà.

Những người đó cầm rìu, c.h.é.m đôi chiếc bàn lành lặn duy nhất trong nhà.

Họ đè Tô Kiến Cường xuống đất, dùng rìu rạch một vết m.á.u trên mặt ông ta.

Căm hận nói:

"Còn nợ chúng tao 300.000 tệ, mày định thế nào?

"Muốn mất tay trái hay tay phải?"

Chỉ đến lúc này, mẹ mới biết rằng khoản bồi thường đã về từ ba ngày trước.

Nhưng toàn bộ số tiền đó đã bị Tô Kiến Cường dùng để trả nợ cờ bạc.

Ban đầu ông ta thắng vài ngày ở sòng bạc, đặt cược ngày càng lớn.

Rồi sau đó thua liên tiếp.

Thua hết tiền thắng, ông ta vay tiền từ sòng bạc.

Vay rồi lại thua, thua lại tiếp tục vay.

Gần trăm vạn tiền bồi thường bị tiêu sạch, còn nợ lại sòng bạc 300.000 tệ.

Trong làng cũng có người khác thua đậm ở sòng bạc.

Nhưng phá sản và nợ ngập đầu thì chỉ có mỗi ông ta.

Mẹ ngồi bệt xuống đất, danh sách mua sắm trong túi rơi ra, bị gió lạnh cuốn đi, rơi xuống cống nước thối bên bếp.

Mẹ nhìn chằm chằm vào Tô Kiến Cường, hét lên đau đớn:

"Thua sạch rồi?

"Sao ông có thể thua sạch?

"Ông có còn là con người không, ông bắt tôi phải sống thế nào đây?"

Một giấc mộng đẹp kéo dài 20 năm.

Chỉ trong một ngày tan vỡ, trắng tay hoàn toàn.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mẹ như phát điên, lao đến trước mặt Tô Kiến Cường, không quan tâm đám người to lớn, túm lấy tóc ông ta, gào lên:

"Ông đã nói chờ giải tỏa sẽ để tôi được làm bà lớn.

"Tiền bị ông thua hết rồi, tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao?"

Đám chủ nợ mài rìu cọ xát, Tô Kiến Cường vừa sợ vừa tức:

"Bây giờ không phải lúc nói chuyện đó, bà mau nghĩ cách gom ít tiền cứu tôi đã…"

Mẹ rơi nước mắt lã chã:

"Ông từng nói ông yêu tôi, còn mua cho tôi chiếc váy đỏ.

"Ông từng khen tôi đẹp, thường xuyên tặng tôi hoa.

"Nếu yêu tôi, tại sao ông lại đối xử với tôi như thế này?"

Tô Kiến Cường mất hết kiên nhẫn, quát lớn:

"Cái váy đó là mua cho Tiểu Phương, cô ta không nhận, tôi mới tiện tay đưa cho bà.

"Khen bà đẹp cũng chỉ là nói dối. Còn mấy bông hoa, đều là giật từ các lẵng hoa khai trương ngoài đường.

"Tôi sắp mất mạng đến nơi rồi, mà bà còn lải nhải mấy chuyện tình cảm vớ vẩn.

"Bà nghĩ cách kiếm tiền cứu tôi đi, tôi hứa sau này chỉ yêu mình bà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dieu-trang/13.html.]

Khoảnh khắc đó, hồn mẹ tôi như bị đánh vỡ.

Ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt cũng tắt ngấm.

Mẹ đứng dậy, vừa lẩm bẩm vừa bước ra ngoài:

"Lừa tôi.

"Tất cả đều lừa tôi.

"Cái váy đó không phải cho tôi.

"Chưa bao giờ yêu tôi."

...

Mẹ có vẻ không ổn, tôi định chạy theo.

Nhưng Tô Kiến Cường, kẻ vừa bị rìu lia qua cổ làm ông ta hét toáng lên, đột nhiên chỉ tay về phía tôi:

"Ông chủ, ông chủ, tha cho tôi!

"Con gái tôi vẫn còn là trinh nữ, lấy nó để trả nợ đi!"

22

Ông ta nước mắt nước mũi tèm lem:

"Nhiên Nhiên, cứu ba đi.

"Ba xin con, bố không muốn mất tay mất chân.

"Con chỉ cần ngủ với đại ca vài lần là xong, đâu có tổn hại gì lớn lao."

Tên xăm trổ cầm đầu liếc nhìn tôi, ánh mắt ghê tởm, nhầy nhụa dừng lại trên mặt tôi:

"Em gái, nợ cha con trả, là lẽ đương nhiên."

"Ngủ với anh ba tháng, ba trăm ngàn này coi như xong."

Có thể các bạn không tưởng tượng nổi, ở một huyện lạc hậu như thế, an ninh trật tự có thể hỗn loạn đến mức nào.

Chúng có thể mở sòng bạc ở đây, bản thân điều đó đã nói lên nhiều điều.

Đám đàn em đã bắt đầu vây quanh tôi.

Tôi giơ cao cây liềm lớn dùng để chặt tre treo dưới mái hiên, hét lên:

"Tôi chẳng liên quan gì đến ông ta. Các người muốn c.h.ặ.t t.a.y c.h.ặ.t c.h.â.n ông ta, tôi còn mong các người g.i.ế.c luôn ông ta đi."

"Đừng tiến lại đây! Ai tiến tới, tôi c.h.é.m c.h.ế.t người đó!"

Tên xăm trổ cười khẩy:

"Chỉ với đôi tay nhỏ xíu của cô à?"

Đôi mắt tôi đỏ ngầu:

"Không g.i.ế.c được các người, tôi sẽ tự đ.â.m c.h.ế.t mình."

"Xảy ra án mạng, các người cũng không dễ dọn dẹp hậu quả đâu."

Tôi biết mình không thể đánh lại bọn chúng.

Nhưng tôi đang đánh cược.

Mở sòng bạc vốn đã bất hợp pháp, dù có thế lực chống lưng, nếu xảy ra án mạng, mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng và khó xử lý.

Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn đứng thẳng, không để lộ sự sợ hãi.

Tên xăm trổ ngần ngừ vài giây, sau đó vặn vẹo cổ:

"Ông đây không tin, một đứa nhóc ranh như cô dám liều mạng."

Hắn ra hiệu, đám đàn em lao lên.

Xong rồi.

Cuộc đời tôi, vừa mới nhích lên được một chút, nay sắp hoàn toàn tan nát.

Đúng lúc tuyệt vọng, phía sau bỗng vang lên tiếng còi xe.

Một chiếc Santana lao nhanh đến, thắng gấp suýt đ.â.m vào tường nhà.

Cửa xe bật mở.

Thịnh Hàng và Giang Bình lao xuống.

Cả hai lập tức chắn trước mặt tôi.

Thịnh Hàng quay lại, lấy cây liềm trên tay tôi, giọng dịu dàng:

"Buông tay, đừng sợ, có anh em ở đây."

Đôi chân tôi mềm nhũn, nước mắt lập tức tuôn trào.

Giang Bình xắn tay áo, mắt đỏ ngầu:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DIỀU TRẮNG
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...