Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạn Thần

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó một thời gian, Tạ Chi Dao hình như điên rồi.

Hắn ôm xác ta hoàn thành hôn lễ dang dở, sau đó đưa ta về động phủ, ngày ngày canh giữ bên cạnh ta.

Hắn nhẹ nhàng lau rửa cho ta thật sạch sẽ, sau đó lại bắt đầu kể cho ta nghe những chuyện thú vị từng gặp được, giống như thời gian trước kia chúng ta còn bên nhau.

Nói được một hồi, hắn bỗng bật khóc, t.h.ả.m thiết xé lòng, sau đó lại không ngừng dùng chú thuật tự làm bản thân bị thương.

Mỗi lần trên người xuất hiện một vết thương mới, hắn sẽ nhỏ giọng nói với ta: “Oản Oản, trước kia nàng cũng chịu đau đớn thế này chăng?”

Nhìn bộ dạng này của hắn, ta chỉ thấy ghê tởm.

Lúc đó, nỗi đau mà ta phải gánh chịu còn lớn hơn gấp bội.

Tô Uyển Nhược xông vào động phủ, cầu xin hắn cứu mình.

Hắn chỉ thờ ơ liếc nhìn nàng ta một cái, tiếp tục quay đầu vẽ lông mày cho ta.

Tô Uyển Nhược suy sụp, gào thét: “Trước kia, chính huynh nói ta là thần nữ, cũng hứa hẹn sẽ đào kiếm cốt của Giang Oản Nhất cho ta, giúp ta phục hồi thần vị. Hiện giờ, mọi chuyện thành ra như vậy đều do một tay huynh tạo thành, huynh cứ vậy đứng nhìn ta c.h.ế.t sao?”

Tay Tạ Chi Dao run lên, hắn dừng lại.

Tô Nhược Uyển nói ra sự thật mà bấy lâu nay hắn vẫn luôn muốn chối bỏ, tất cả đều vì hắn ham muốn theo đuổi con đường tu tiên đắc đạo, chính hắn mới là người hại c.h.ế.t ta.

Tô Uyển Nhược túm chặt lấy Tạ Chi Dao: “Hiện giờ huynh bày ra dáng vẻ này thì có ích gì? Nàng ta vô tội, ta thì có tội sao?”

Nói xong, lại nôn ra một ngụm máu.

Tô Uyển Nhược nhìn m.á.u tươi dính đầy trên tay, mỉm cười bi thương: “Ta áp chế không nổi kiếm cốt, nó rất nhanh sẽ nuốt trọn toàn bộ m.á.u thịt của ta. Mà bên ngoài kia, những kẻ tự xưng là anh hùng giáo phái đang chờ đợi băm vằm c.h.é.m g.i.ế.c ta cho hả giận.”

“Tạ Chi Dao, ta hối hận, hối hận lúc trước đã tin ngươi, yêu ngươi.”

“Mọi chuyện xảy ra như bây giờ, là ngươi tự chuốc lấy!”

Tạ Chi Dao cuối cùng cũng có phản ứng, hắn lạnh nhạt nhìn nàng ta.

“Là ta tự chuốc họa? Chẳng lẽ ngươi thì không?”

“Chẳng lẽ không phải ngươi nghe lén cuộc trò chuyện giữa ta và Phật tử, tự chủ động đến phân tích với ta, nói mình có khả năng chính là thần nữ?”

“Hai tên đạo sĩ kia cũng là ngươi sắp xếp, ngươi vốn dĩ không muốn để Oản Oản sống sót.”

“Là ngươi sớm đã biết bản tính bọn họ tham lam, nhất định sẽ thèm muốn đống thần d.ư.ợ.c đó. Còn cố ý chi số tiền lớn muốn mua từ tay họ, ngươi muốn Oản Oản phải chịu đau đớn khổ sở mà chết.”

“Tô Uyển Nhược, loại người như ngươi thật khiến người khác ghê tởm.”

Nói xong, hắn vung tay, chẳng màng Tô Uyển Nhược khóc lóc cầu xin, ném nàng ta ra khỏi động phủ.

Đám người tu tiên đã sớm chờ ở bên ngoài, đồng loạt xông đến, ngươi một đao, ta một kiếm, chẳng mấy chốc đã c.h.é.m nàng ta thành thịt vụn.

Còn kiếm cốt, thứ mà họ muốn cướp đoạt lại biến mất không thấy tăm hơi.

Ta nhìn kiếm cốt đã biến thành một con phượng hoàng nhỏ trong tay, nhẹ nhàng xoa đầu nó, nó cũng cọ cọ vào người ta.

Kiếm cốt đã thu, ta sắp về nhà rồi.

Năm đó, ta đuổi g.i.ế.c hung thú thượng cổ Cùng Kỳ, vô tình chặt đứt đường lên Thông Thiên giới.

Phụ Thần nói ta suốt ngày chỉ biết gây rắc rối, cuối cùng gặp phải mối họa lớn thật.

Ta thờ ơ: “Con sửa lại là được chứ gì, chẳng phải vậy là xong sao?”

Phụ Thần bấm tay tính toán, nói: “Nào có đơn giản như thế. Mọi thứ đều là ý trời.”

“Con chặt đứt đường lên Thông Thiên giới, hậu quả cũng ứng trên người con, hiện giờ con không thể niết bàn hồi sinh, trở thành thượng thần được nữa.”

Ta còn đang muốn hỏi ý của Phụ Thần là sao.

Thế nhưng người đã phong ấn ký ức và thần lực của ta, ném ta xuống cái thế giới này.

“Oản Nhất, tính tình con ngoan cố, bướng bỉnh, rất dễ rơi vào khổ nạn trong tình kiếp.”

“Con vẫn luôn hỏi ta, thần linh yêu thương chúng sinh đến vậy, nhất định phải nặng tình, nhưng tại sao con lại không có tình cảm với chúng sinh.”

“Để ta nói cho con, vì thần linh thương xót chúng sinh, cho nên càng không thể thiên vị. Nặng tình nhất sẽ càng vô tình nhất, nếu muốn thành thần, nhất định phải đoạn tình tuyệt ái.”

“Con vẫn luôn ngây thơ không hiểu, lần này tự mình trải qua tình kiếp sẽ biết thôi. Yêu, chính là thứ khó kiên trì nhất.”

Hiện giờ ngẫm lại, Phụ Thần nói quả không sai.

Lòng người là thứ dễ thay đổi nhất.

Hoa dẫu có đẹp, ánh mắt người đời vẫn thường dễ bị thu hút bởi ong bướm vây quanh.

“Ca ca, tu sửa xong đường Thông Thiên giới, chúng ta về nhà nhé.”

“Được, Phụ Thần cũng đang chờ muội!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-than/chuong-6.html.]

Hai trăm năm sau, đường lên Thông Thiên giới cuối cùng cũng khôi phục hiện trạng như ban đầu.

Toàn bộ người tu tiên trên thế giới ngẩng đầu nhìn trời cao, thấy năm sắc cầu vồng lóe sáng vụt qua.

Sau này, có người kể lại, ngày đó y tình cờ ở cạnh Phật tử, nghe được một câu: “Thần linh từ bi.”

Vì thế, số người tin vào thần linh ngày càng nhiều.

Ca ca hỏi ta: “Bọn họ làm hại muội nhiều như vậy, tại sao còn muốn giúp họ tu bổ đường Thông Thiên giới? Oản Nhất, trước kia muội không như vậy.”

Ta cười cười, khinh thường nói: “Chẳng lẽ cứ tu bổ đường Thông Thiên giới thì đã gọi là nhân từ với bọn họ sao?”

“Tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, thời thời khắc khắc như dẫm trên mũi dao. Hơn nữa, cho dù bọn họ có phi thăng cũng chỉ đến được tầng một của thượng giới, vĩnh viễn giống như con kiến mà thôi.”

“Nếu đã là kiến, vậy có gì phải lo lắng.”

“Hơn nữa, làm vậy để củng cố niềm tin của họ đến Phụ Thần, giúp sức mạnh của người càng thêm mạnh mẽ, chẳng phải tốt hơn sao?”

Ca ca xoa đầu ta: “Phụ Thần nhất định sẽ rất vui, muội cuối cùng đã trưởng thành rồi.”

Ta nắm tay ca ca bay về Thần giới, trước khi đi còn quay đầu nhìn lại thế giới nhỏ bé này một lần.

Hiện giờ ta đã sở hữu lại thần lực, từng nhành cây ngọn cỏ ở nơi này đều hiện rõ trong ánh mắt.

Ta nhìn thấy Tạ Chi Dao.

Hắn quỳ trước Dược Vương cốc xin t.h.u.ố.c chữa trị cho cơ thể bị tàn phá kia của ta.

Dược Vương từ chối: “Việc này cần có thiên tài địa bảo, hơn nữa dẫu chữa khỏi thì có ích gì, hồn đã không còn, người cũng vô dụng.”

Nhưng Tạ Chi Dao lại bướng bỉnh nói: “Ngươi cần thứ gì cứ nói, ta sẽ đi tìm thay ngươi.”

“Những chuyện khác ngươi không cần quan tâm, chỉ cần chữa khỏi là được. Oản Oản của ta yêu cái đẹp nhất, ta không muốn khi nàng ấy trở về lại phải đối mặt với thân thể hư tổn bị tàn phá nhường này.”

Dược Vương lắc đầu, miễn cưỡng đồng ý.

Dù sao tu vi của Tạ Chi Dao đã là Hóa Thần, mà y chỉ mới tiến cấp Nguyên Anh.

Tạ Chi Dao mừng rỡ như điên: “Chờ đến khi chữa trị xong thân thể cho nàng ấy, ta sẽ tìm linh hồn nàng ấy trở về. Từng mảnh, từng mảnh, cho dù đã tan vỡ thành ngàn mảnh, ta nhất định sẽ giúp Oản Oản sống lại.”

Ta ngoảnh mặt đi, trên môi nở nụ cười mỉa mai.

Hắn vĩnh viễn sẽ không tìm được linh hồn của ta.

Thâm tình đến muộn còn chẳng bằng cả cỏ rác.

NGOẠI TRUYỆN : TẠ CHI DAO

Ta tìm kiếm suốt ngàn năm, chạy quanh toàn tam giới, nhưng vẫn không hề tìm thấy chút hơi thở của Oản Oản.

Tại sao lại như vậy?

Nàng thật sự đã hoàn toàn tan biến giữa trời đất này sao?

Ngực đau nhói phập phồng, ta che miệng kho khan, lúc mở ra, trên tay đã dính đầy máu.

Ta cười cay đắng. Vì tìm kiếm tư liệu trị thương cho Oản Oản, ta đã bị thương vô số lần. Nếu không phải còn muốn tìm lại hồn phách cho nàng ấy, có lẽ ta đã chẳng kiên trì nổi.

Nhưng lưu lạc suốt một ngàn năm, một ngàn năm rồi, vì cớ gì lại không tìm thấy?

Nếu đã như vậy, ta sống cũng chẳng ích gì.

Đúng lúc này, ta đột nhiên cảm nhận được một hơi thở của Oản Oản.

Ta lao tới như điên, nhưng lại chỉ thấy một bức tượng mà đám người tu tiên đang thờ cúng.

Tượng thần kia sao giống Oản Oản như đúc?

Ta giữ chặt cánh tay một người lại, hỏi: “Các ngươi đang thờ ai?”

Người nọ có vẻ không hài lòng nhìn ta: “Lãnh Âm thần nữ mà ngươi cũng không biết? Năm đó, chính nàng là người đã tu sửa đường Thông Thiên giới.”

“Cái gì?’

Ta ngơ ngác buông tay, cho nên, Oản Oản thật sự là thần nữ.

Hơn nữa, nàng đã sớm phục hồi thần vị, trở về Thiên giới.

Nàng không cần ta, thật sự không cần ta nữa.

Ta không gắng gượng nổi, ngã gục xuống đất, thất khiếu chảy máu, cứ thế c.h.ế.t đi.

Trong cơn hoảng hốt, ta dường như lại nhìn thấy Oản Oản, nàng ấy đứng nơi cao mà nhìn xuống, vẻ mặt vô cảm.

Ta cầu xin nàng: “Ta sai rồi Oản Oản. Thần linh từ bi, yêu thương chúng sinh, nàng cũng thương xót ta đi.”

Nhưng nàng lại lắc đầu: “Thần linh sẽ không yêu thương một người đã chết.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạn Thần
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...