Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đối Tượng Hoàn Mỹ

Chương 1617

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

16.

Tôi và Phó Kinh Thâm vẫn tiếp tục trò chuyện. Dường như anh biết rõ tôi thích gì, mỗi lần gọi video đều không mặc áo.

Tôi càng ngày càng hài lòng về anh. Cho đến khi bố tôi gọi điện bảo tôi về nhà, nói rằng có chuyện lớn cần bàn.

Vừa về đến nhà, bố tôi nghiêm túc ngồi cùng mẹ tôi trên ghế sofa, công bố kế hoạch vĩ đại của ông. Ông quyết định sẽ mở rộng công ty và hỏi ý kiến của tôi và mẹ.

Tôi đồng ý ngay.

Dù sao 56 tuổi, đúng là độ tuổi để bứt phá mà.

Khoảnh khắc bố tôi đứng trong phòng khách, vẽ ra tầm nhìn vĩ đại về việc ông sẽ thống trị thành phố A, tôi có linh cảm rằng có lẽ lần này ông sẽ thực hiện được ước mơ tôi từng mong ước: giúp bố thành công lớn.

Thế là khi tôi và mẹ quả quyết bỏ phiếu đồng ý, bố tôi cầm hồ sơ với khí thế ngút trời tiến thẳng đến công ty.

...

Liên tiếp một tháng, bố tôi không về nhà. Chỉ là mỗi ngày ông đều gọi điện cho tôi và mẹ, nói công ty bận quá, bảo chúng tôi đừng quá nhớ ông.

Tôi và mẹ đương nhiên hết lòng ủng hộ.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Một người thì mong bố thành công, một người thì mong chồng thành công.

Không ngờ ngày bố tôi trở về, ông vừa khóc vừa sụt sùi, thậm chí còn gầy đi rất nhiều.

Cả cái bụng bia nhỏ cũng không còn nữa.

Nhìn tôi với ánh mắt đầy hối lỗi.

Trong lòng tôi cảm thấy không ổn. Vừa định trốn đi thì bố tôi đã nắm lấy cổ tay tôi, lau nước mắt.

"Con gái à, bố có lỗi với con quá."

"Dự án mới bố đầu tư 50 triệu, nhưng thua lỗ sạch sẽ rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-tuong-hoan-my/chuong-1617-con-con-tre-ma.html.]

"Tất cả tiền mặt của nhà mình đều dồn vào đó, thậm chí còn nợ ngân hàng 30 triệu nữa."

"Bố mẹ già rồi, không thể trả nổi, phải nhờ vào con thôi."

"Con còn trẻ mà..."

Tôi: "???"

Dù mẹ tôi có mắng bố tôi thậm tệ cũng không thể thay đổi sự thật là tôi đã gánh trên vai khoản nợ ngân hàng 30 triệu.

Sáng hôm sau khi thức dậy đã thấy bố tôi cùng mẹ đi du lịch vòng quanh thế giới, để lại một mẩu giấy nhắn bảo tôi đến công ty tiếp quản.

Lúc đó, ở tuổi 23, tôi cầm mẩu giấy nhắn ngồi ngoài ban công, lòng đầy ảm đạm.

Còn trẻ như thế này mà đã phải gánh món nợ khổng lồ như vậy. Trong phút giây cảm xúc dâng trào, tôi thậm chí muốn châm cho mình một điế/u thu/ốc.

Suy nghĩ hồi lâu, tôi lẻn vào phòng bố mẹ, nhìn chiếc giường trống rỗng, thở dài một tiếng.

Giống như đã quyết định một điều gì đó.

Khi bước ra ngoài, từng bước chân của tôi trở nên nặng nề hơn.

Tay tôi cầm theo giấy tờ nhà của mẹ và chìa khóa cùng giấy tờ xe của bố.

...

Đêm hôm sau, khi tôi trở về, lòng càng thêm nặng nề.

Vì bên trung tâm môi giới nói với tôi, tất cả những thứ này đều cần bố mẹ tôi tự mình đi chuyển nhượng, cần gọi họ về.

Tôi thở dài một tiếng.

Cuối cùng đành đến công ty. Trợ lý của bố tôi khi thấy tôi thì rất vui, liền hí hửng đưa ra một đống tài liệu to đùng để tôi xử lý.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đối Tượng Hoàn Mỹ
Chương 1617

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1617
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...