Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đối Tượng Xem Mắt Số 5 Tìm Đến Cửa

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồi đại học, tôi từng thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, quật ngã một tên trộm xuống đất. Từ đó về sau, bạn thân tặng cho tôi danh hiệu "nữ hán tử" đầy vinh quang. Vậy nên, Lục Nhiên sợ tôi sao? Lần hẹn hò tiếp theo, tôi ấp úng.

Lục Nhiên nhìn thấy quầy kẹo bông gòn phía trước, mỉm cười, nói đợi một chút. Lúc anh quay lại, trên tay cầm một cây kẹo bông gòn khổng lồ. "Ăn đi."

Tôi cầm lấy cây kẹo bông gòn, l.i.ế.m một miếng, híp mắt thỏa mãn: "Lục Nhiên, sao anh biết em muốn ăn kẹo bông gòn, anh là giun đũa trong bụng em à?"

"Giun đũa hay không anh không biết, nhưng em từng nói với anh, muốn ăn hết kẹo bông gòn trên đời này." Tôi: "..."

Ăn xong kẹo bông gòn, tay tôi dính đầy đường, nhớp nháp, rất khó chịu. Lục Nhiên rút khăn giấy, nắm lấy tay tôi, cẩn thận lau cho tôi. Tôi nhìn bàn tay anh. Bàn tay anh rất đẹp. Ngón tay thon dài, da trắng nõn, khớp xương rõ ràng, tôi không khỏi nhìn đến ngẩn người. Nói thật, rất muốn nắm thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-tuong-xem-mat-so-5-tim-den-cua/chuong-7-chinh-thuc-yeu-nhau.html.]

Lục Nhiên lau tay cho tôi xong, rất quân tử buông tay tôi ra, xoa đầu tôi: "Đi thôi, phim sắp chiếu rồi." Tôi ừ một tiếng, nhìn bàn tay buông thõng bên hông anh, cắn răng, đánh liều nắm lấy. Anh ngẩn người. Tôi mặt dày: "Sao, không được nắm à?" Anh từ ngẩn người chuyển sang mỉm cười, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi lại: "Đương nhiên là được, bạn gái."

Tiểu Bạch của Khôi Mao

Trước đây tôi cứ nghĩ, yêu đương có gì thú vị, chẳng phải chỉ là nắm tay hôn môi...... Nhưng sau khi tự mình trải nghiệm, tôi thấy, thật tuyệt vời. Tôi rất thích cảm giác như điện giật này.

Xem phim xong, Lục Nhiên đưa tôi về nhà, đến cửa nhà, anh chỉnh lại khăn quàng cổ cho tôi: "Tuần sau gặp." "Ừ." Anh thở dài, nhìn tôi: "Làm sao bây giờ, đột nhiên anh không muốn đi công tác nữa."

Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy mặt đỏ bừng. Sau đó lỡ miệng nói một câu: "Không sao đâu, đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng." Anh gật đầu: "Ừ, phải làm việc cho tốt, mới có thể nuôi em trắng trẻo mũm mĩm." Tôi ngân nga hát về nhà.

Mẹ tôi, bà tám, đã sớm đợi sẵn ở phòng khách, thấy tôi mặt mày hớn hở, nháy mắt: "Thế nào, lên giường” chưa?" "Mẹ, mẹ bớt bớt giùm con cái." "Bớt cái gì, người trẻ phải mạnh dạn lên, đừng suốt ngày lề mề, yêu nhau một tháng rồi mà tay còn chưa nắm." "Nắm rồi." Tôi bất mãn. "Ồ?" Mẹ tôi cười như con cáo, "Vậy bước tiếp theo chắc có thể ‘lên giường' được rồi nhỉ?"

Trời ơi! Trong đầu mẹ tôi cả ngày nghĩ gì vậy. "Mẹ nhắc nhở con một câu nhé, người đàn ông tốt giống như khủng long tuyệt chủng vậy, con phải nắm chắc, cố gắng 'gạo nấu thành cơm', nhỡ đâu anh ta chạy mất, mẹ khóc cho con xem."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đối Tượng Xem Mắt Số 5 Tìm Đến Cửa
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...