Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đơn hàng lúc nửa đêm

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chạy đi, chạy đi ngay!" Anh Triệu hét lên.

Tôi sững sờ đứng tại chỗ, không biết phải làm gì.

Anh ấy không phải đã ch!!ết rồi sao? Anh ấy bị gã giao đồ ăn giế t ch ết, còn chảy rất nhiều m áu, đ ầu cũng r ơi ra.

Tôi đã nhìn thấy tận mắt mà!

Anh Triệu có vẻ nhận ra suy nghĩ của tôi. Anh ấy giữ chặt gã giao đồ ăn đang cố gắng vùng vẫy, đá văng dì Lý đang tiến tới trợ giúp, rồi hét về phía tôi:

"Không còn thời gian để giải thích đâu, đừng do dự, nhanh chóng chạy đi! Chỉ có lúc này mới có thể thoát ra được thôi!"

Lúc này tôi mới chú ý thấy bàn tay phải của anh Triệu đã hoàn toàn mất đi.

Liệu có phải anh Triệu chỉ bị c..hặt mất tay phải nhưng không ch??ết?

Mọi thứ tối nay quá kỳ quái!

Tôi không dám suy nghĩ về chi tiết của nó. Nhưng anh Triệu đã bảo tôi chạy, tôi không thể lãng phí thời gian.

Lạ lùng thay, cái chân tôi vốn đa u đớ n giờ đã hoàn toàn khỏi.

Tôi nhanh chóng đứng dậy, chạy xuống tầng dưới.

Phía sau là tiếng gào thét của anh Triệu.

Nước mắt đã làm ướt mặt tôi. Nhưng lần này, tôi không gặp phải những bậc thang kỳ quái nữa.

Rất nhanh, tôi đã đến sảnh của tòa nhà.

Ngoài sảnh, có một chiếc xe cảnh sát đậu ở đó.

Cảnh sát đến rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/don-hang-luc-nua-dem/chuong-10.html.]

Tôi vui mừng chạy về phía trước.

Trà Sữa Tiên Sinh

Ngay khi tôi chạy ra khỏi cửa tòa nhà, tôi ngay lập tức mất đi ý thức.

Tôi mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.

Trước giường bệnh có đầy đủ gia đình và bạn bè của tôi. Ngoài ra, còn có một nữ cảnh sát trông rất hiền từ.

Gần tôi nhất là bố mẹ tôi.

Thấy họ, tôi vui mừng đến rơi nước mắt.

"Thật tuyệt, con đã được cứu rồi!"

Rồi tôi nhanh chóng nắm lấy tay áo mẹ, hỏi vội vàng.

"Anh Triệu thì sao? Anh ấy có khỏe không? Anh ấy cũng ở bệnh viện này sao?"

"Cậu ấy đã chế!!t rồi," mẹ tôi nói với đôi mắt đầy nước mắt.

"Ch..ết rồi?" Tôi lẩm bẩm, tay trượt xuống, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

"Anh Triệu đã c.h.ế.t để cứu con! Con còn sống, nhưng anh ấy lại ch&&ết..."

"Không, con gái à," bố tôi cắt ngang lời tôi. "Thực ra... con cũng đã c..hết rồi."

"Chế’t rồi? Điều đó có nghĩa là gì?" Tôi hoảng hốt.

"Con gái, con thật sự không nhớ ra sao?" Mọi người đều lo lắng nhìn tôi.

Đột nhiên tôi cảm thấy đ au đầ u dữ dội. Tôi ôm đầu, nhưng cơn đa u không hề giảm.

Những ký ức như sóng biển ào ạt ùa về.

Cuối cùng, tôi nhớ lại mọi thứ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đơn hàng lúc nửa đêm
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...