Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÔNG DI

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta tiến lên đỡ ông, ông ngước nhìn ta trong mắt đã rưng rưng nước mắt, ta biết ông ấy nhớ nương nương.

Tiêu Quyết nói: "Hôm nay trẫm triệu khanh đến, là có một chuyện muốn bàn bạc với khanh."

"Bệ hạ cứ nói."

"Tiền triều có nhiều lời dị nghị với việc Hậu vị còn trống, trẫm cũng không chịu nổi phiền phức, nghĩ tới nghĩ lui, trẫm muốn ái khanh nhận Đông Di làm nghĩa nữ, nhập chủ Khôn Ninh, nuôi dưỡng Định An." Lời Tiêu Quyết nói ra nhẹ nhàng, như đang nói sáng mai ăn gì.

Ta lại sửng sốt, lập tức quỳ xuống: "Nô tỳ thân phận hèn mọn... làm sao dám đảm đương trọng trách này?"

Tiêu Quyết nói: "Trẫm cần một thanh kiếm để kiềm chế Quý phi, cũng cần tìm cho Định An một người mẹ tốt để dạy dỗ, giao cho người khác trẫm không yên tâm, chỉ có ngươi, trẫm và A Thanh đều yên tâm."

Ta nhìn Tiêu Quyết, vị đế vương trẻ tuổi mang theo ý cười, là sự luyến tiếc khi nói đến hai chữ "A Thanh".

Lại nhìn Tống Sạn Minh, ông đứng dậy: "Bệ hạ suy tính chu toàn, trong lòng vẫn còn nhớ đến nương nương, lão thần vô cùng cảm kích. Chỉ là, người đã khuất đã khuất, Bệ hạ cũng cần chú ý giữ gìn sức khỏe vì giang sơn xã tắc mới phải."

Tiêu Quyết gật đầu, ra hiệu đã biết.

3

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Thánh chỉ ban xuống rất nhanh, như một tiếng sấm, đ.á.n.h cho Quý phi và những người khác trở tay không kịp.

Khắp phố lớn ngõ nhỏ, các thế gia quan lại đều bàn tán xôn xao, Tống nhị tiểu thư này rốt cuộc là ai?

Ta đã sớm cùng Tống Sạn Minh ra khỏi cung trở về Tống phủ ngày xưa, cỏ cây nơi đây vẫn quen thuộc như vậy.

Chỉ là giờ đây mọi người đều gọi ta là nhị tiểu thư.

Tống phủ vẫn luôn như vậy, họ đứng trong triều đình, nhưng không đứng phe không kéo bè kéo cánh, vĩnh viễn đặt đại cục và Tiêu Quyết lên hàng đầu.

Cho nên khi nương nương bị Thuần Quý phi hãm hại khó sinh, trong trường hợp không tìm được bằng chứng rõ ràng, nàng ta cũng chỉ bị giam lỏng ba tháng, nhà mẹ đẻ cũng chỉ bị phạt bổng lộc để răn đe.

Tống gia xưa nay ôn hòa, họ thấy khó khăn của Tiêu Quyết chỉ nói: "Bệ hạ trong lòng có Nương nương là được."

Đến sau này lại nói: "Bệ hạ cần phải nhìn về phía trước, quên Nương nương đi cũng tốt."

Ta biết, Bệ hạ không quên được.

Trước năm mười tám tuổi, ta cũng ôn hòa đối đãi với mọi người, nhưng bây giờ đối diện với những kẻ này, ta không muốn thế nữa.

Vì Tiêu Quyết muốn ta làm dao, vậy ta sẽ làm dao.

Một thanh d.a.o có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Thuần Quý phi.

...

Ngày nhập cung, toàn bộ văn võ bá quan đều ngẩng đầu thăm dò muốn chiêm ngưỡng dung nhan nhị tiểu thư này.

Cảnh tượng này ta từng thấy, là lúc nương nương được phong hậu.

Ta bước từng bước lên bậc thềm, đi đến bên cạnh Tiêu Quyết.

Quý phi khi nhìn thấy ta thì mặt mày tím tái, tức giận đến cực điểm.

Đương nhiên là nàng ta tức giận rồi, vị trí nhăm nhe bấy lâu lại bị ta, một nô tỳ, đoạt lấy.

Ta cong khóe miệng cười đối diện với nàng ta.

Thuần Quý phi, đợi đi, thanh d.a.o này của ta sắp đ.â.m vào người ngươi rồi.

4

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dong-di/chuong-2.html.]

Ngày đầu tiên phong hậu thỉnh an, Thuần Quý phi đã cố ý đến muộn.

Nên mới nói nàng ta không có đầu óc.

Ta đang suy nghĩ làm sao để m.ổ x.ẻ nàng ta, nàng ta đã tự dâng đến cửa rồi sao?

Thời gian từng chút trôi qua, ta ngồi trên ghế Phượng nói: "Thuần Quý phi đến muộn, chúng ta đợi nàng ta một chút."

Bên dưới là Tam phi - Thục phi, Hiền phi, Đức phi.

Thục phi và Quý phi xưa nay không hợp nhau, thẳng thắn mở lời: "Có lẽ Hoàng hậu nương nương không biết, Quý phi xưa nay coi thường mọi người, ngang ngược kiêu căng, hôm nay e rằng sẽ không đến."

Ta cười nhạt: "Bổn cung là Hoàng hậu, nàng ta muốn đến hay không không do nàng ta quyết định, Nam Sơ, sai người đi mời."

Hiền phi ôn hòa cười nói: "Nương nương xem trọng Quý phi như vậy, thật khiến người ta tò mò."

Hiền phi là người sau này mới nhập cung, chưa từng gặp ta, nên không biết thân phận trước đây của ta.

Đức phi cười rạng rỡ: "Hiền phi tỷ tỷ còn chưa biết sao, Hoàng hậu nương nương này năm xưa là nha hoàn thân cận hầu hạ Tiên Hoàng hậu, là Đại cô cô hầu hạ bên cạnh Bệ hạ, ngày ngày đều tiếp xúc với Quý phi đấy."

Lời này của nàng ta thẳng thừng vạch trần thân phận của ta, quả nhiên mọi người đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Đức phi đang chờ xem trò cười của ta.

Ta cũng cười theo: "Người đâu, vả miệng."

Hai cô cô đi đến trước mặt Đức phi, một người giữ nàng ta lại, một người tát tới tấp.

"Ai dám cầu xin, sẽ cùng chịu phạt với nàng ta."

Một câu khiến những người có mặt không dám manh động.

Dù là khi nương nương còn tại vị hay sau này hậu cung vô chủ, họ đều mỗi người một câu dò xét, ngầm đấu đá nhau.

Quá ôn hòa rồi.

Khiến họ quên đi uy nghiêm của một mẫu nghi thiên hạ.

Cho đến khi mười cái tát xong, những người có mặt không dám thở mạnh, ta mới chậm rãi mở lời: "Bổn cung là Hoàng hậu, Đức phi phạm thượng, không kính trọng bổn cung, có đáng phạt không?"

Không ai dám trả lời ta.

Đức phi đã gục xuống đất.

"Mau kéo xuống mời thái y, đứng ngây ra đó là muốn mặt Đức phi thối rữa luôn sao? Cái mặt này mà thối rữa rồi, thì bổn cung xem sau này ngươi hầu hạ Bệ hạ thế nào." Ta lấy khăn tay ra vẻ ghê tởm, lời nói lại sắc lạnh như mũi băng.

5

Lúc Thuần Quý phi đến, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, người nàng ta còn ngoài cửa mà tiếng nói đã truyền vào: "Thần thiếp đến muộn, để các muội muội đợi lâu."

Vào trong phòng, nàng ta tự ý ngồi xuống, các phi tần hành lễ với nàng ta, nàng ta cũng không đáp lời.

Ngồi xuống trước tiên uống một ngụm trà, rồi kêu lên: "Trà trong cung Hoàng hậu nương nương nguội hết rồi, thật là không chu đáo chút nào."

Nàng ta nhìn ta, ta cũng đang nhìn nàng ta.

Trong mắt Thuần Quý phi tràn đầy khiêu khích, như thể đang nói chủ nhân ngươi khi làm Hoàng hậu còn chẳng làm gì được ta, bây giờ ngươi thì làm được gì?

Nàng ta nhìn quanh ra hiệu cho mọi người đứng dậy: "Sao hôm nay Đức phi muội muội không có mặt, muội ấy cũng đến muộn sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÔNG DI
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...