Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐỘNG LÒNG

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Vừa bước vào phòng, Trần Tiễn Châu đã ép tôi lên cánh cửa.

Giờ đây, anh đã có chút kinh nghiệm, còn biết dùng tay lót sau lưng tôi để tránh làm tôi bị đau.

"Đi tắm trước đã."

Giữa những nụ hôn sâu, tôi thở dốc đẩy anh ra.

Trần Tiễn Châu có vẻ chưa thỏa mãn, bàn tay anh đặt trên eo tôi, dùng lực đã kéo tôi sát vào lòng.

Anh lại cúi đầu hôn tôi, nụ hôn ngày càng sâu.

Chân tôi mềm nhũn, đi giày cao gót cũng không vững nữa.

Thế là tôi đá luôn giày, giẫm lên chân anh.

Nhịp thở của Trần Tiễn Châu bỗng chốc rối loạn.

Anh bế tôi lên, bước về phía phòng tắm, trên đường bước vào, gần như ép tôi tan vào cơ thể anh.

Nước ấm chảy xuống từ đỉnh đầu, bao trùm cả tôi và anh.

Trần Tiễn Châu nâng mặt tôi, hôn hết lần này đến lần khác.

Ánh mắt ngang ngạnh, lạnh lùng ấy dường như trở nên dịu dàng hơn nhờ làn nước ấm.

Khi anh nhìn tôi, trái tim tôi cũng thoáng rung động một chút.

"Triển Nhan..."

Anh cúi đầu, trán chạm vào trán tôi, khàn giọng gọi tên tôi.

Tôi ngẩn ngơ đáp lại anh, âm thanh như vỡ vụn.

Anh đan tay vào tay tôi, trầm giọng hỏi: "Lần này có thoải mái hơn lần trước không?"

Tôi cắn chặt môi, không chịu trả lời.

Nhưng móng tay sắc nhọn lại cào ra một vết xước sâu trên cánh tay đầy cơ bắp của anh.

5

Sau khi kết thúc…

Trần Tiễn Châu bế tôi vào phòng tắm rửa sạch.

Tôi tựa vào thành bồn tắm, nhìn anh tắm dưới vòi hoa sen.

Nước nóng xối lên lưng anh, b.ắ.n ra vô số bọt nước.

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

Có lẽ vì trải nghiệm quá tốt, cảm giác ghét anh cũng dần tan biến.

Nhưng tôi biết rất rõ, chúng tôi vốn không phải người dành cho nhau.

Kết thúc sớm, tốt cho cả hai.

Trần Tiễn Châu bế tôi ra khỏi bồn tắm.

Tôi quấn chiếc áo choàng tắm, thoải mái ngồi trên bồn rửa mặt để anh sấy tóc cho mình.

Sau khi sấy tóc xong, anh lại bế tôi trở về phòng.

Tôi tựa vào vai anh, mơ màng gọi tên anh.

"Trần Tiễn Châu."

"Ừm."

"Từ mai chúng ta đừng gặp nhau nữa."

"Từ giờ anh cũng đừng tìm tôi nữa."

"Lát nữa tôi sẽ chặn anh, trên WeChat, điện thoại, QQ, Weibo, chặn tất cả..."

"Chuyện của chúng ta, cứ để nó c h ế t theo chúng ta, đừng để ai biết."

Trần Tiễn Châu dừng bước.

"Triển Nhan."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-long/chuong-2.html.]

Giọng anh trầm xuống.

Tôi mệt mỏi mở mắt nhìn anh, rồi lại thiếp đi.

Trần Tiễn Châu đặt tôi lên giường.

Anh đứng bên cạnh nhìn tôi một lúc lâu, rồi tự cười mỉa mai chính mình.

"Triển Nhan, em đúng là đồ không có lương tâm."

Nhưng tôi không nghe thấy.

6

Buổi sáng hôm sau.

Tôi xóa hết mọi phương thức liên lạc với Trần Tiễn Châu ngay trước mặt anh ấy.

Anh ngồi trên ghế sofa, không nhìn ra cảm xúc gì.

Ngón tay anh kẹp điếu t h u ố c, nhưng chẳng hề hút một hơi nào.

Tôi mặc chiếc váy mới anh mua cho, giả vờ thản nhiên cười nói: "Em đi đây."

Sau đó, khoảng hơn một tháng, tôi và Trần Tiễn Châu không gặp lại nhau.

Nhưng không biết có phải ảo giác của tôi hay không, tần suất Cố Thanh Hoài xuất hiện trước mặt tôi ngày càng nhiều.

Tôi bắt đầu từ chối một số buổi gặp mặt bạn bè không quan trọng, cố gắng giảm thiểu khả năng chạm mặt anh ta.

Cho đến khi bạn tôi tổ chức lễ đính hôn, tôi không thể tránh được.

Hôm đó, Cố Thanh Hoài uống hơi nhiều, không hiểu sao lại phát đ i ê n vì say r ư ợ u.

"Triển Nhan, em đang có ý kiến với tôi phải không?"

Tôi thấy hơi khó hiểu: "Anh say rồi, Cố Thanh Hoài, đi nghỉ một chút đi."

"Làm bạn bao nhiêu năm như vậy, bây giờ em lại né tránh tôi như thế, chẳng lẽ tôi làm gì có lỗi với em sao?"

"Dạo này tôi bận..."

"Thôi đi, Triển Nhan, tôi biết trong lòng em nghĩ gì rồi."

Cố Thanh Hoài cười nhạt một tiếng: "Nhưng cũng vô ích thôi, em không thể so với Lâm Mạn Thư được."

Tôi thấy buồn cười.

"Anh uống say thật rồi."

Tôi đứng dậy định rời đi.

Nhưng Cố Thanh Hoài lại kéo tay tôi: "Trước đây chẳng phải em rất hay ghen sao?"

"Sao lần này không ghen nữa?"

"Có phải biết rằng ghen tuông cũng chẳng có ích gì không?"

Tôi nhíu mày, rút mạnh tay ra, nhưng lại nhìn thấy Trần Tiễn Châu đứng ở không xa, mỉm cười nhìn về phía này.

Không hiểu sao cơn giận trong lòng tôi lại trào lên.

Biểu cảm như đang xem kịch vui của anh thật khiến người ta khó chịu.

Tôi lấy điện thoại ra, mở WeChat.

Trước đây Trần Tiễn Châu đã gửi nhiều lời mời kết bạn, tôi đều không chấp nhận.

Nhưng bây giờ, tôi nhấn đồng ý.

Sau đó, tôi gửi một tin nhắn cho anh: "Hẹn không?"

Trần Tiễn Châu giữ vẻ điềm tĩnh trong nửa phút: "Hẹn."

"Phòng lần trước gặp nhé."

Tôi gửi tin nhắn xong rồi lại chặn anh tiếp.

Trần Tiễn Châu: "..."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐỘNG LÒNG
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...