Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đồng nghiệp thích chiếm hời

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm đó, nhóm khách hàng của Lâm Mỹ đã giải tán.

Nghe nói, cô ta đã chọn một vài người có tính tình không tốt để trả tiền và xin lỗi trước.

Còn lại hơn hai mươi người, cô ta định kéo dài thời gian nhưng có một người đã nhận được tiền hoàn lại đã lỡ lời, những người này lập tức ầm ĩ lên.

Tôi không biết cô ta đã xử lý như thế nào, chỉ biết rằng sáng hôm sau cô ta đã xin nghỉ, đến chiều mới đến công ty với vẻ mặt tiều tụy, sau đó ứng trước một tháng lương.

Có lẽ là đã trả trước một phần tiền để tranh thủ thời gian, những khách hàng này cuối cùng cũng không làm ầm ĩ nữa. Nhưng sau này cô ta muốn làm ăn với những người này thì không dễ dàng như vậy.

Hơn nữa, vận đen của cô ta vẫn chưa kết thúc.

Vào ngày thứ tư sau khi chuyện này xảy ra, có người từ trụ sở chính của công ty đến, Lâm Mỹ và người chống lưng cho cô ta là lão Vương, đều bị đuổi việc không thương tiếc.

Số tiền thưởng trước đó Lâm Mỹ nhận được không phải của cô ta, cũng do lão Vương tạm thời bù vào trả lại cho công ty, phân phối lại cho người chủ ban đầu.

Lúc này chúng tôi mới biết, lão Vương thiên vị Lâm Mỹ như vậy, ngoài việc Lâm Mỹ là người anh ta phỏng vấn thì lý do quan trọng hơn là họ là họ hàng.

Trước đây, khi lão Vương làm việc ở trụ sở chính, anh ta đã muốn dùng quan hệ để Lâm Mỹ vào làm nhưng vì bên đó thẩm tra nghiêm ngặt nên đành phải từ bỏ.

Sau đó, lão Vương được điều đến chi nhánh, phát hiện ra có kẽ hở ở đây, anh ta đã tìm cơ hội đưa Lâm Mỹ vào làm ngay.

Tưởng rằng trời cao hoàng đế xa, bọn họ có thể làm bậy ở chi nhánh nhưng không ngờ chỉ trong vòng nửa năm, những ngày tháng tốt đẹp của bọn họ đã chấm dứt.

Sau đó nghe Kỷ Nghiên kể lại, lão Vương không chỉ bị đuổi việc, mà còn vì tội chiếm dụng chức vụ, che giấu tội phạm mà bị đưa đi đạp máy khâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dong-nghiep-thich-chiem-hoi/chuong-14.html.]

So với anh ta, Lâm Mỹ còn đỡ hơn một chút.

Mặc dù chúng tôi đã báo cảnh sát nhưng vì số tiền cô ta nợ không lớn, cộng thêm thái độ nhận lỗi của cô ta trước cảnh sát rất tốt nên cuối cùng mọi chuyện cũng không bị ồn ào.

Chỉ là bắt cô ta viết giấy nợ tại chỗ và hứa hẹn thời gian trả nợ, ngay cả khi cô ta tiếp tục lại trướng, tôi cũng có cách để cô ta phải trả tiền.

Ngày cô ta rời công ty, cô ta còn cố tình trang điểm, đối mặt với ánh mắt khác thường của mọi người, cô ta vẫn ngẩng cao đầu:

“Ít nhất tôi còn có một căn nhà, các người có không?”

Đại Đầu thẳng thắn:

“Không có nhưng cũng không có khoản trả góp 3600 mỗi tháng.”

Một câu nói, khiến cô ta cúi đầu.

Không có việc làm, không có tiền gửi, có nợ nần, tiền lương cũng đã ứng trước, chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy thảm.

Nhưng thảm hơn nữa là, căn nhà mà cô ta tự hào, vẫn còn vô số bất ngờ đang chờ cô ta.

Cuộc sống sau này của cô ta chắc chắn sẽ rất thú vị.

Không giống như chúng tôi, chỉ có thể thăng chức tăng lương, ăn uống vui chơi một cách bình lặng.

Thật là mỗi người có một nỗi khổ riêng!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đồng nghiệp thích chiếm hời
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...