Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dù Biết Anh Ngoại Tình

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh đưa chúng tôi về nhà. Tôi dẫn Đại Bảo xuống xe, nhẹ nhàng nói:

“Đi đường cẩn thận” rồi quay lưng bước vào nhà mà không ngoảnh lại.

Dạo gần đây, Cố Thành ngày càng về nhà sớm hơn, biểu hiện cũng khá tốt.

Ngày lễ, anh chuẩn bị quà cho tôi, rủ tôi ra ngoài ăn.

Bình thường cũng không tăng ca nhiều nữa, dù công việc bận rộn đến đâu cũng sẽ về nhà.

Nếu thực sự không về được, anh sẽ gọi điện báo trước.

Khi tôi gọi, nếu không nghe máy, anh sẽ gọi lại không lâu sau đó.

Những cô gái bên ngoài dường như cũng biến mất, với tôi anh cũng rất thoải mái.

Tôi cầm thẻ phụ của anh quẹt thoải mái, anh cũng không bao giờ can thiệp.

Hôm nay anh về sớm hơn. Lúc đó, tôi và Đại Bảo đang ăn tối. Tôi nhìn bó hoa hồng trong tay anh, ngạc nhiên hỏi: “Hoa ở đâu ra vậy?”

Anh nhìn tôi sâu sắc:

“Em quên rồi sao? Hôm nay là sinh nhật em.”

Thật ra tôi đúng là quên mất, nhưng sáng nay, tin nhắn chúc mừng sinh nhật của Alipay, chuyển phát nhanh SF, công ty bảo hiểm, thẩm mỹ viện, và các quầy hàng ở trung tâm thương mại gửi đến tấp nập, muốn quên cũng khó.

Tôi cười:

“Không quên, nhìn bó hoa anh đang cầm kìa. Đây là tặng em sao?”

“Đúng vậy.”

Anh tiến lên hai bước:

“Trước đây mỗi lần đến sinh nhật, em luôn bắt anh mua hoa và tặng quà…”

Tôi không nhìn anh ta, đứng dậy nhận lấy bó hoa và đặt lên bàn ăn:

“Cảm ơn vì bó hoa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-biet-anh-ngoai-tinh/11.html.]

Rồi tôi hỏi:

“Anh ăn cơm chưa?”

“Chưa” – anh trả lời.

“Em không biết anh về sớm thế, nên không chuẩn bị phần cơm của anh. Cô giúp việc cũng đã tan ca rồi. Thôi để em gọi đồ ăn ngoài cho anh nhé.”

“Em nấu cho anh đi.”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt đầy cảm xúc phức tạp.

“Trước đây em luôn tự tay nấu cho anh mà.”

Tôi tiếp tục đặt đơn trên điện thoại:

“Vẫn là gọi đồ ăn ngoài đi. Lâu rồi không nấu, tay nghề cũng lụt hết rồi.”

Anh cau mày, tỏ vẻ không vui:

“Em thay đổi rồi.”

Tôi nhướn mày, nhìn anh một lúc rồi nghiêm túc nói:

“Ai mà chẳng thay đổi. Anh cũng đâu phải không thay đổi?”

Anh đột nhiên vò đầu, có chút bực bội:

“Trần Ngọc, trước đây anh thực sự có lỗi, nhưng tất cả đã là quá khứ rồi. Thời gian qua, những gì anh đã cố gắng, em đều không nhìn thấy sao? Chúng ta không thể quay lại như trước đây sao?”

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc:

“Nước hắt đi có thể lấy lại được không? Gương vỡ rồi có thể lành lại được sao?”

Anh tròn mắt, miệng mấp máy nhưng không nói được lời nào. Tôi đặt điện thoại xuống:

“Gọi đồ ăn ngoài đúng là không hợp với anh, hay là ra ngoài ăn đi.”

Anh thở gấp, ánh mắt nhìn tôi đầy nỗi niềm kìm nén. Nhìn anh trong bộ dạng như thế này, tôi bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện trước đây với mẹ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dù Biết Anh Ngoại Tình
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...