Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dụ Tội

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Vân Phong còn giữ lại vài tia thanh tỉnh: “Không thể như vậy, như vậy là không đúng. (Đa Mộng: (=..=) 4 tên kia sao ko thấy thúc nói Trangki: có nói nhưng có ăn thua đâu:v)” Tay y đỡ bồn tắm lớn bên cạnh, y nghiêng thân đưa lưng về phía Hạ Đông, để cho Hạ Đông chà xát lưng cho y.

Nhưng Hạ Đông lại không có động tác gì.

“Thì ra ta làm nhiều như vậy, ngươi thủy chung vẫn không nhìn tới ta.” Hạ Đông thấp giọng nói xong sau đó vẫn im lặng thay Hạ Vân Phong chà lưng.

Nước thực nóng.

Lực đạo chà lau cũng rất mạnh, Hạ Vân Phong trở nên rất nóng. Hơn nữa tóc mai ở trên cổ y đều chảy ra mồ hôi, hơi nước hun đúc sắc mặt y khiến y trở nên thực dễ chịu.

Y sốt cao không giảm làm cho hai má có chút phiếm hồng, cái tay đỡ bồn tắm lớn bên cạnh của y bị Hạ Đông kéo xuống dưới, lòng bàn tay Hạ Đông phủ lên bàn tay y, nhẹ nhàng nắm tay y.

Ngón tay y hơi trở nên trắng……

Hai tay Hạ Đông xuyên qua dưới nách y vòng đến bên hông y, phía sau lưng nóng rực của y gắt gao dán ngực Hạ Đông, Hạ Đông hai tay nhẹ nhàng mà nắm tay y.

Lòng bàn tay phủ lên mu bàn tay Hạ Vân Phong, đem cả người Hạ Vân Phong đều ôm trụ, hắn cứ như vậy ôm Hạ Vân Phong ở trong bồn tắm lớn ngâm thật lâu, tư thế như vậy khiến Hạ Vân Phong cảm thấy thực an toàn. (=..=an toàn chỗ nào)

Y nghiêng đầu, dựa vào Hạ Đông.

Cái trán nóng bỏng mâu thuẫn ở thái dương Hạ Đông, nhiệt khí từ miệng y thở ra đều phả vào sườn mặt Hạ Đông, y im lặng nghe Hạ Đông thấp giọng nói chuyện.

“Nếu ngươi thật sự chán ghét ta như vậy, thì không cần cho ta quản lý công ty, trở về sau ta đem sự vụ công ty trả lại cho ngươi.” Hạ Đông nhẹ nhàng mà nắm tay Hạ Vân Phong, đem bàn tay y đặt lên môi hôn nhẹ……

“Ngươi…” Hạ Vân Phong vẻ mặt thực suy yếu, y vô lực nhìn chăm chú vào Hạ Đông, “Vì sao?” Y khó tránh khỏi có chút sinh khí, Hạ Đông thế nhưng ở lúc này nói với y muốn từ chức.

“Vô luận ta làm như thế nào, ngươi cũng không khích lệ ta. Ta thay ngươi đem công ty quản lý đến như thế nào, ngươi cũng sẽ không nhìn ta liếc mắt thêm một cái.” Hạ Đông cô đơn cúi đầu, hắn chậm rãi ôm sát Hạ Vân Phong.

Ánh mắt Hạ Vân Phong dừng lại ở sườn mặt Hạ Đông, trên mặt Hạ Đông dính bọt nước, hai tròng mắt bình tĩnh kia mang theo mấy phần thương tâm. Hạ Vân Phong giật giật môi: ”Ngươi chỉ có thể giúp ta làm việc, ta nuôi ngươi lớn như vậy, ngươi không thể vong ân phụ nghĩa.” Giọng nói y thực suy yếu, chậm đến làm cho người ta hoảng hốt.

Đôi môi Hạ Đông dán tại trên gương mặt nóng bỏng của y: “Ta sẽ không quên ân tình của ngươi.” Nói xong, đôi môi hắn chậm rãi đè nén hai má Hạ Vân Phong……

“Ngươi nghĩ muốn cái gì, có thể mở miệng nói với ta.” Hạ Vân Phong biết Hạ Đông mất hứng, ngẫu nhiên nháo loạn cáu kỉnh cũng là bình thường, y xác thực hẳn là thưởng cho Hạ Đông một chút.

Y bảo Hạ Đông nghĩ muốn cái gì liền tự mình mở miệng nói.

“Ta nghĩ muốn ngươi.” Môi Hạ Đông dán tại hai má y, bình tĩnh yêu cầu, đồng thời hắn đem Hạ Vân Phong ôm chặt hơn nữa, đây là lần thứ hai hắn đưa ra yêu cầu như vậy. (=.,= là lần thứ hai nga…)

Hắn nhớ rõ, lần đầu tiên lúc hắn đưa ra yêu cầu này bị Hạ Vân Phong hung hăng giáo huấn một hồi. Từ đó về sau hắn chỉ có thể nghĩ, không dám tiếp tục ở trước mặt Hạ Vân Phong nhắc tới chuyện này.

Đây là lần thứ hai……

Hạ Vân Phong bị bệnh, không có khí lực đánh hắn, cho nên hắn lại lặp lại một lần: “Ta chỉ muốn ngươi.” Hắn còn thật sự nhìn vẻ mặt Hạ Vân Phong dần hiện lên phức tạp.

Đôi môi kề sát hai má Hạ Vân Phong kia của hắn, một đường đi đến khóe môi Hạ Vân Phong.

Trên lông mi Hạ Vân Phong có giọt nước rơi xuống, y cụp mắt xuống, cũng không biết suy nghĩ cái gì, y thong thả nói chuyện: “Ngươi dám sao?” Y cảm thấy Hạ Đông không dám.

Hạ Đông không có trả lời, nhìn y trong chốc lát, đường hoàng đổ lên môi y.

Hắn dám.

Hắn cũng không phải không dám.

Trước kia hắn lo lắng Hạ Vân Phong sẽ để ý, sẽ đối với hắn phản cảm mà thôi. Bất quá hiện tại hắn có làm hay không đối với Hạ Vân Phong mà nói đều giống nhau, dù sao Hạ Vân Phong cũng sẽ không lấy con mắt kia nhìn hắn.

Hắn biết, thân phận của hắn không thể đánh đồng với bọn Hoằng Dạ, yêu cầu của hắn không cao, chỉ hy vọng có thể thường thường nhìn thấy Hạ Vân Phong mà thôi nhưng đều không có cơ hội.

Hắn là do Hạ Vân Phong tự tay nuôi lớn, hắn cũng rất muốn kêu Hạ Vân Phong là ba ba.

Nhưng mà….

Hạ Vân Phong không cho hắn gọi.

Đôi môi Hạ Đông dán ở trên môi y, nhẹ nhàng mà mân hôn đôi môi nóng bỏng của Hạ Vân Phong. Đôi môi hắn chậm rãi đè nén, nhẹ nhàng mà duyện hôn môi y……

Đôi môi nóng ướt cùng đầu lưỡi nóng mềm kia tiếp xúc, độ ấm đôi môi Hạ Vân Phong rất cao, đầu lưỡi nóng bỏng kia cũng ướt át mềm mại như vậy……

Thực giống như trước kia.

Hạ Vân Phong rõ ràng cảm giác được đầu lưỡi Hạ Đông vẽ viền môi y, xuyên thấu qua khe môi của hai người có thể tinh tường nhìn thấy đầu lưỡi đỏ ướt mềm mại, ái muội dây dưa……

Hạ Đông nghiêng đầu thuận lợi cho hắn xâm nhập hôn Hạ Vân Phong, ánh mắt hơi sầu não của hắn dừng ở sườn mặt Hạ Vân Phong. Này cũng là một lần cơ hội cuối cùng của hắn, có lẽ qua đêm nay Hạ Vân Phong sẽ không tiếp tục dùng hắn nữa.

Cho nên.

Hắn buộc chặt cánh tay, xiết chặt tay Hạ Vân Phong, đè nén môi Hạ Vân Phong, cho y một cái hôn sâu triền miên mà đau khổ……

Đầy miệng Hạ Vân Phong đều tràn ngập hơi thở dương cương của Hạ Đông, Hạ Đông hàm chứa đầu lưỡi y, tinh tế mút vào, liếm hôn mỗi một tấc mẫn cảm trong miệng y.

“Ngô……” Hạ Vân Phong nóng đến hừ lên tiếng.

Đôi môi Hạ Đông chậm rãi dời đi môi y: “Ba…… ( >w< gọi “Ba” ràu)” Hắn dán tại bên môi Hạ Vân Phong nhẹ nhàng lẩm bẩm, điều này làm cho Hạ Vân Phong hoàn toàn ngây ngẩn cả người. “Ngươi gọi ta là gì?” ánh mắt Hạ Vân Phong theo môi Hạ Đông, miễn cưỡng di động lên hướng trên, gặp Hạ Đông không nói lời nào, chỉ cúi đầu hôn bả vai Hạ Vân Phong. Trong đôi mắt mệt mỏi kia của Hạ Vân Phong, mâu quang nhợt nhạt kia chính đang chậm rãi lay động......

Hạ Đông nhẹ nhàng mà nắm bắt ngón tay y, dán tại bên tai y thấp giọng gọi một tiếng: “Ba......” Hắn kêu xong sau, lại hôn đôi môi Hạ Vân Phong. Hạ Vân Phong muốn đánh cho hắn một bạt tai, nhưng lại không có khí lực: “Ta nói rất nhiều lần rồi, không được gọi ta như vậy, nhất là những lúc có người ngoài ở bên cạnh.” Y không cho Hạ Đông gọi y như vậy. (=..= sau này sẽ biết lý do vì sao nhé)

Hạ Đông vẫn trả lời y: “Nơi này không có người ngoài.” Hạ Vân Phong không nói, y chỉ cảm thấy cả người nóng lên, cảm giác được môi Hạ Đông dựa vào y rất gần, y cũng không có bảo Hạ Đông tránh ra, Hạ Đông cứ như vậy ôm y...... Hạ Đông đem y từ trong bồn tắm lớn bế đi ra, dùng khăn đem y gắt gao vây lại, đem y ôm đến trên giường lớn, Hạ Đông trực tiếp xốc chăn lên đem y ẵm lên giường. Hạ Đông đem y bọc thật sự chặt: “Còn khó chịu không?” “Đỡ hơn rồi.” Hạ Vân Phong tùy ý Hạ Đông ôm y, Hạ Đông đem chăn bông đắp ở trên đầu hai người. Rất nhanh Hạ Vân Phong nóng đến độ đổ mồ hôi nhưng Hạ Đông vẫn không buông y ra...... Vẫn ôm y. Ý thức Hạ Vân Phong thực mơ hồ, nhưng phân không rõ là thật hay là giả, là quá khứ, hay là hiện tại, y chỉ mơ hồ nge thấy thanh âm Hạ Đông ghé vào lỗ tai y từ từ nhớ lại......

“Ba, ta sẽ bảo vệ ngươi.” “......” “Ba, ta sẽ nghe lời.” “......” “Ba, ta không đánh quyền nữa.” “......” “Ba, ta không thích quản lý công ty, ta thích ở bên cạnh ngươi, mỗi ngày đều được cùng ngươi.” thanh âm Hạ Đông lúc gần lúc xa, nhưng hơi thở Hạ Đông rất gần, rất gần...... Đêm nay. Hạ Vân Phong mơ rất nhiều mộng. Y mơ thấy Hạ Đông trước đây, tàn ảnh cũ nát này ở trong đầu y nhất nhất hiện lên. Y nhớ rõ Hạ Đông rất hiểu chuyện cũng rất nghe lời, mỗi ngày đều là tự mình đến trường, tan học thì tự về, Hạ Đông cho tới bây giờ cũng không cần người lớn đưa đón, hơn nữa mỗi lần thi đều đứng thứ nhất, cũng sẽ không giống những đứa nhỏ khác tranh công khoe khoang, khi về nhà đều im lặng trở về phòng đọc sách. Một người dễ tính sẽ bị xem nhẹ, sau khi Hạ Đông lớn lên y trực tiếp để cho Hạ Đông đến công ty y làm việc. Hạ Đông không có phản đối, y bảo Hạ Đông làm cái gì, Hạ Đông sẽ làm cái đó...... Hạ Đông thực im lặng. Chưa bao giờ tranh cãi ầm ĩ, cũng sẽ không chủ động tìm y muốn gì đó. Đêm nay. Hạ Vân Phong mơ rất nhiều giấc mộng bộ dáng Hạ Đông thương tâm, bộ dáng trầm mặc, bộ dáng cao hứng đều ở trong đầu y hiện lên, y cảm giác được Hạ Đông ngay tại bên cạnh, gắt gao ôm y. Y chỉ cảm thấy rất rất nóng, bị ôm thật chặt, bị hôn, bị vuốt ve...... “Ta khát nước.” Hạ Vân Phong lười biếng tỏ ý muốn uống nước. Hạ Đông ngồi dậy, đi rót nước cho y. Hạ Vân Phong uống mấy miếng nước thì đã bị sặc, Hạ Đông nhìn y nửa ngày sau đó liền đem chén nước để ở bên môi mình, hắn ngậm một ngụm nước lạnh...... Đem môi đến bên môi Hạ Vân Phong, đem ngụm nước truyền sang cho Hạ Vân Phong uống, tới tới lui lui như vậy dùng miệng đút cho Hạ Vân Phong uống, hắn cũng không lo lắng sẽ bị Hạ Vân Phong lây bệnh. Xèo xèo -- Thanh âm giữa môi hai người phát ra, ở trong chăn có vẻ thực rõ ràng. “Hạ Đông......” “Ba......” “Không cần gọi ta là ba.” Hạ Vân Phong không quá thoải mái ra tiếng, y cảm giác được Hạ Đông còn đang hôn y, làm cho thanh âm nói chuyện của y thực hàm hồ, “Ngươi như thế nào không nghe lời.” “Ta không phải con chó của ngươi. (=))))) chính xác)” Hạ Đông dán tại bên tai Hạ Vân Phong nói chuyện, chân Hạ Vân Phong bị Hạ Đông kéo lên, chân Hạ Vân Phong vòng lên thắt lưng Hạ Đông...... “Ta biết.” Hạ Vân Phong đau đầu trả lời. “Nhưng ta là của ngươi...... (>w< yêu ngươi ko phải muốn ngươi là của ta mà là ta là của ngươi)” Hạ Đông lại lần nữa hôn lên môi y, hắn chỉ có thể ở lúc Hạ Vân Phong sinh bệnh mới có thể thân mật như vậy hôn y, cơ hội của hắn không nhiều lắm. Cảm giác được Hạ Đông ôm, cùng hơi thở của Hạ Đông khiến mày Hạ Vân Phong giãn ra. Hạ Vân Phong không cho Hạ Đông nói đến chuyện tạm rời cương vị công tác, Hạ Đông cũng không nhắc lại chuyện này. Toàn bộ quá trình Hạ Vân Phong đều bị Hạ Đông ôm, y ra rất nhiều mồ hôi. Buổi sáng ngày hôm sau lúc rời giường, sàng đan cùng đệm chăn đều bị mồ hôi làm ươn ướt, người cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều, Hạ Đông còn đang ngủ bên cạnh, chuyện đã xảy ra tối hôm qua y đều nhớ rõ. Hạ Đông tối hôm qua vẫn ôm y, làm cho y ra mồ hôi...... Y trước kia cũng không phải chưa cùng Hạ Đông ngủ cùng giường cho nên cũng không có kinh ngạc gì quá lớn. Chẳng qua chân y lại thủy chung khoát lên trên lưng Hạ Đông, Hạ Vân Phong muốn xuống giường, nhưng vừa động thân, cả người đều ngồi ở trên người Hạ Đông. Hạ Đông bị y làm cho tỉnh lại. “Vân gia, ngươi tỉnh.” Hạ Đông ngồi dậy, cẩn thận ôm Hạ Vân Phong, lo lắng Hạ Vân Phong bị thương, hoặc là không thoải mái, “Vân gia, tốt lên chút nào không?” “Không có việc gì rồi.” Hạ Vân Phong lắc đầu, “Ta muốn tắm rửa.” Hạ Đông giúp y uống thuốc xong sau đó lại ôm lấy y đi tắm rửa, sau còn gọi bữa sáng bồi Hạ Vân Phong dùng cơm. Cả ngày đều có Hạ Đông chiếu cố cho nên bệnh của Hạ Vân Phong cũng tốt lên rất nhanh. Buổi tối trong nhà ăn. “Chuyện ngươi đề cập tối hôm qua với ta kia, về sau không cần nhắc lại nữa.” Hạ Vân Phong ý bảo Hạ Đông không cần chọc y sinh khí, chuyện tối hôm qua Hạ Vân Phong cũng không có nói thêm. Nhưng việc Hạ Đông làm, y đều xem ở trong mắt, ghi tạc trong lòng. “Dạ, Vân gia.” Hạ Đông gật đầu. Bất quá. Trải qua tối hôm qua, quan hệ giữa hai người coi như là có tiến bộ, ít nhất Hạ Vân Phong sẽ không tiếp tục để cho Hạ Đông đi chạy chân nữa. Hai ngày này Hạ Đông cũng thoải mái hơn rất nhiều. Trở về sau đó Hạ Đông cũng thường xuyên đến Hạ gia ăn cơm, Tần Diễm cảm thấy rất kỳ quái (=))))) ta nói thằng này rất là tinh), hỏi qua Hạ Vân Phong vài lần, bởi vì Hạ Vân Phong trước kia không quá thích Hạ Đông đến. Nhưng mỗi lần như thế Hạ Vân Phong đều trả lời: “Hạ Đông là bằng hữu ngươi, để cho hắn thường xuyên đến ăn cơm, ngươi cũng không cần thường xuyên đi ra ngoài.” Như vậy Tần Diễm cũng cao hứng, y cũng cao hứng...... Hạ Đông cũng cao hứng...... Sau khi về nhà. Hoằng Dạ cũng không đi, gần đây công tác của hắn không vội liền ở nhà cùng Hạ Vân Phong, có điều thường xuyên đều là nói điện thoại, lúc thì nấu thuốc bổ cho Hạ Vân Phong...... Lúc thì mát xa cho Hạ Vân Phong...... Thậm chí là ban đêm có đôi khi bồi Hạ Vân Phong xem TV......

Hạ Vân Phong biết Hoằng Dạ bề bộn nhiều việc nhưng bởi vì Hạ Vân Phong bệnh nặng mới khỏi, Hoằng Dạ gần đây đều ở nhà bồi y, điều này làm cho tâm tình Hạ Vân Phong trở nên tốt hơn một chút...... Ban đêm. Hoằng Dạ ngồi ở phòng khách đút Hạ Vân Phong uống thuốc bổ, Hạ Vân Phong uống thuốc bổ ngon miệng xong thì dựa vào ở trên người Hoằng Dạ xem TV, áo ngủ trên người y thực trơn mượt. Hoằng Dạ từ phía sau ôm y, cứ như vậy lười biếng nhìn TV: “Ta mua quà cho ngươi, không biết ngươi có thích hay không.” mặt hắn dán lên mặt Hạ Vân Phong...... “Quà gì?” Hạ Vân Phong nở nụ cười. Đứa con lớn nhất này luôn đưa quà cho y...... “Ở trên lầu.” Hoằng Dạ đem đầu chôn ở cần cổ y, ái muội cười nhẹ, “Muốn hay không cùng đi nhìn xem.” Hạ Vân Phong gật đầu. Hoằng Dạ trực tiếp đem y bế đứng lên, ôm đến phòng Hạ Vân Phong. Đồ hắn đưa cho Hạ Vân Phong đã để trên giường, là một bộ áo dài trắng thầy thuốc cùng bộ y phục y tá nam...... (Đa Mộng: thằng này thích đóng vai nhân vật =.,=) (Trangki: chính xác là cosplay, tình thú vãi >.<)

“Tặng cho ta?” Hạ Vân Phong ngồi ở bên giường, thong thả nâng mắt lên nhìn về phía Hoằng Dạ. Cho tới bây giờ y cũng không có biết, Hoằng Dạ lại có loại ham mê này (=..= ôn nhu nhưng vẫn ko mất đi bản chất lang sói), nhưng Hạ Vân Phong không có phản cảm. Hoằng Dạ chậm rãi cởi quần áo trên người mình, hắn cúi thân xuống nhìn chằm chằm Hạ Vân Phong: “Muốn chơi hay không?” Hắn vươn tay cởi bỏ áo ngủ Hạ Vân Phong…… Hạ Vân Phong nở nụ cười. Y không có hành động gì nhưng trong mắt Hoằng Dạ lại xem như y cam chịu rồi. Hắn thay Hạ Vân Phong thay áo dài trắng, chính hắn còn lại là ngồi ở bên giường, ôm Hạ Vân Phong chỉ mặc một kiện áo giả dạng thầy thuốc, y bên trong cái gì cũng chưa mặc…… (xịt máu)

“Bác sĩ, ta không thoải mái. (=..=)” Hoằng Dạ nằm ở trên giường nhìn y, “Bác sĩ, có phải hẳn là nên giúp ta khám thử hay không?” Hạ Vân Phong rất phối hợp ngồi ở bên giường: “Hé miệng, ta xem xem.” (=..= 2 cha con này thật là ba trấm)

Hoằng Dạ hé môi ra…… Hạ Vân Phong đi qua…… “Thực khỏe mạnh.” “Đầu lưỡi có chút cứng ngắc.” Hoằng Dạ ôm y, ngăn trở động tác rời đi của Hạ Vân Phong, quần áo trên người Hạ Vân Phong thực trơn, sờ lên dị thường mượt tay…… Thực thoải mái. “Vươn đầu lưỡi ra.” Hạ Vân Phong rũ mắt nhìn hắn. “Bác sĩ, ngươi phải thử một chút sao?” Hoằng Dạ ôm mông y, đem cả người y ôm hướng lên trên. Cả người Hạ Vân Phong di động hướng lên trên, tự nhiên tiến đến bên môi Hoằng Dạ. Hai người nhìn nhau trong chốc lát, cũng không biết là ai bắt đầu trước…… Đầu lưỡi hai người nhẹ nhàng mà mâu thuẫn cùng một chỗ, xúc cảm nóng ướt rõ ràng vô cùng…… Đầu lưỡi ướt mềm của hai người ma sát…… Thong thả…… Lười biếng…… Ái muội thiếp hợp, nhẹ nhàng trượt ra trượt vào…… Chi dát — Cửa đột nhiên mở ra. (Đa Mộng: =))) ko biết lại là ai đến bắt gian đây) (Trangki: chắc lại Tần diễm, thím ấy chuyên đi bắt gian mà:v)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dụ Tội
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...