Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐỪNG CHỈ VÀO MẶT TRĂNG

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8.

Quả nhiên không lâu sau, cửa phòng đã bị mở ra, là ông lão đã đến.

Ông ấy nhìn thấy Trần bán tiên ngất xỉu trên đất, rồi chỉ tay lên và khen tôi.

"Có vẻ như cậu cũng có chút lương tâm, chỉ là ông bà của cậu không nghe lời khuyên thôi!"

Em họ và ông bà đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Ông lão này sao lại tùy tiện vào nhà người khác như vậy! Mau ra ngoài đi!"

Bà tôi sau khi hồi thần liền muốn đuổi ông lão đi.

"Nếu tôi phải đi thì cũng được, nhưng tôi phải đưa hắn đi! Loại người như vậy ở lại chỉ làm hỏng phong thủy!"

Ông lão chỉ vào Trần ban tiên đang nằm trên đất.

Bà tôi thấy ông lão muốn đưa Trần bán tiên đi, kiên quyết không đồng ý.

"Đủ rồi! Bà ơi, bà để họ đi đi! Con đã biết hết chuyện giữa họ rồi, giờ trận pháp đã bị phá hủy, đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để kéo dài sinh mạng, vì vậy các người dừng tay lại đi!"

Nghe tôi nói vậy, bà tôi đứng sững tại chỗ, bàn tay vốn đang nắm áo ông lão cũng buông lỏng.

"Mỗi người đều có vận mệnh của riêng mình, nhớ kĩ đừng có trái lại với ý trời! Nếu không sẽ gặp quả báo, may mắn lần này chưa gây ra đại họa, chuyện còn lại thì các người tự xử lý đi, tôi không xen vào đâu."

Ông lão nói xong câu này liền kéo Trần bán tiên đi.

Chúng tôi còn lại chỉ biết nhìn nhau ngơ ngác.

"Ông bà, cảm ơn ông bà đã làm nhiều điều vì con, nhưng con biết đây chính là số phận của con, em họ đã hứa với con sẽ không nói ra chuyện này, ông bà hãy để em họ về đi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-chi-vao-mat-trang/chuong-6.html.]

Bà tôi cúi đầu không đáp lại tôi, từ những giọt nước mắt rơi trên đất, tôi biết bà chắc chắn đã khóc.

Em họ tranh thủ lúc chúng tôi nói chuyện đã lén vào trong gọi điện cho bố mẹ.

Thực ra không cần em ấy gọi điện, chú thím hai cũng sắp đến đón em ấy rồi, vì giờ đã đến giờ đi học.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, không lâu sau, chú thím hai đã đến.

Thấy chú thím hai đến, ông bà tôi đứng sững tại chỗ không biết làm gì, có thể thấy họ rất lo lắng.

Em họ nhào vào lòng chú thím hai rồi bắt đầu khóc nức nở.

Điều này làm thím hai rất đau lòng.

"Tiểu Linh, sao con lại khóc như vậy, còn tai của con làm sao vậy?"

Tôi lo lắng nhìn em họ, không biết em ấy sẽ giải thích thế nào.

Em họ quay lại nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, rồi với vẻ mặt tội nghiệp nói với thím hai:

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

"Là do con vô ý bị va vào tai, bố mẹ mau đưa con đi bệnh viện lớn kiểm tra lại đi..."

Nghe lời giải thích của em họ, tôi và ông bà đều thở phào nhẹ nhõm.

Chú thím hai thương em họ, cũng không quan tâm đến việc hỏi rõ ông bà nữa.

Họ dẫn em họ đi mà không quay đầu lại.

Không biết khi họ phát hiện cả tai của em họ đã mất đi, họ có quay lại với chúng tôi để gây sự không nhưng đó là chuyện sau này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐỪNG CHỈ VÀO MẶT TRĂNG
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...