4
Đợi tôi lau khô tóc và trở lại giường, tôi thấy trên điện thoại có một tin nhắn ẩn danh từ diễn đàn câu cá.
[À, cậu cũng nhìn thấy nó phải không? Ha ha ha ha, hóa ra không phải ảo giác của tôi.]
Một câu nói không đầu không đuôi, nhưng tôi lập tức hiểu rằng người này đã xem bài đăng của tôi, và anh ta cũng từng nhìn thấy con cá như vậy.
Tôi được khích lệ vì đã được xác nhận.
Mặc dù là tin nhắn ẩn danh, nhưng trực giác của tôi mách bảo rằng người này chính là người đã cho tôi biết địa điểm câu cá.
Tôi trả lời tin nhắn đó, muốn thảo luận thêm với người lạ này nhưng đối phương không bao giờ trả lời lại tôi nữa.
Để chứng minh với cư dân mạng đã mắng tôi rằng con cá đó thực sự tồn tại, tôi đã mang theo thiết bị quay phim để ra hồ livestream, muốn livestream câu lại con cá kỳ lạ một lần nữa.
Tôi muốn cho cả thế giới thấy hộp mù bất ngờ của tôi.
Tôi không chắc hôm nay con cá đó có còn c.ắ.n câu nữa hay không, nhưng mặt hồ đó nhỏ như vậy, tôi tin rằng tôi sẽ gặp lại nó.
Thần may mắn đã không còn chiếu cố tôi nữa, cả ngày không có con cá nào c.ắ.n câu.
Tôi cũng bị cư dân mạng châm chọc cả ngày, nói rằng tôi muốn nổi tiếng đến phát điên rồi. Giờ thì đoàn đạo cụ không đủ mạnh, diễn hỏng bét.
Mặt trăng lại xuất hiện, tôi tự nhủ trong lòng rằng đây là lần quăng câu cuối cùng, không có cá thì về nhà.
Đúng như tôi dự đoán, chờ rất lâu, quả nhiên vẫn không có cá.
Tôi đứng dậy, bắt đầu thu dọn dụng cụ câu cá chuẩn bị về nhà hôm nay.
Trước khi rời đi, tôi không cam lòng nhìn lại mặt hồ, muốn xem liệu có thể nhìn thấy con cá đó không. Khi tôi cúi đầu nhìn mặt hồ, không ngờ bóng mình trong nước lại xảy ra một sự thay đổi không ngờ.
Tôi giật mình trước cảnh tượng trong bóng phản chiếu, hoảng loạn làm đổ thiết bị đang livestream.
Trong bóng phản chiếu, bên miệng tôi xuất hiện một vết nứt sâu, y hệt vết thương ở miệng con cá tôi câu được vào ngày đầu tiên. Tôi lấy chiếc kính đeo theo người ra, muốn xác nhận điều gì đó rồi lại nhìn vào bóng phản chiếu trong hồ.
Ngoài việc trên mặt tôi có thêm một chiếc kính, mọi thứ đều trở lại bình thường.
Chắc là do quá vội vàng muốn chứng minh bản thân nên đã sinh ra ảo giác, tôi tự an ủi mình.
Tôi nhặt điện thoại lên chuẩn bị tắt livestream, phát hiện phòng livestream đã nổ tung.
[Đù má, vừa nãy là cái gì vậy?]
[Làm ra vẻ câu view rồi giữa đêm hù dọa người ta, đúng là thú vui quái đản.]
[Tôi đã chụp màn hình rồi, mọi người nhắn riêng tôi xem.]
[Kiểm định rồi, là hóa trang hiệu ứng đặc biệt, mọi người giải tán đi.]
[Tà ma tránh xa, đại cát đại lợi.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/duoi-luoi-cau-noi/chuong-2.html.]
Nhìn một hàng dài bình luận "đại cát đại lợi" bay qua màn hình, tôi đứng sững tại chỗ, người khác có thể nghi ngờ đó là hóa trang hiệu ứng đặc biệt, nhưng cơn đau ở khóe miệng và lời chứng kiến của cư dân mạng khiến tôi không thể không tin, nó vừa nãy thực sự đã nứt ra.
Điều này khiến tôi chợt nhớ đến một câu bố mẹ tôi đã cảnh báo tôi khi tôi còn nhỏ.
5
Lần cuối cùng bố mẹ đưa tôi đi câu cá, mẹ tôi đã nghiêm túc dặn dò tôi: "Thanh Thanh, nhớ đừng nhìn thẳng vào bóng phản chiếu của nước hồ."
Lúc đó tôi không hiểu ý mẹ, lớn lên cũng chỉ nghĩ đó là một cách mà mẹ cố tình tạo ra một không khí đáng sợ để dọa trẻ con, nhằm ngăn chúng đến gần mép nước nguy hiểm.
Giống như người lớn để dỗ trẻ con nín khóc, sẽ bịa ra những câu chuyện đáng sợ kiểu như "Nếu con còn khóc, con mèo hoang già ở núi sau sẽ ăn thịt con" vậy.
Thật đáng tiếc, không ai giải đáp cho tôi câu trả lời thực sự.
Sau ngày hôm đó, bố mẹ tôi đã mất tích.
Kể từ lần livestream đó, tôi tạm thời không dám đến gần cái hồ đó nữa. Tôi chỉ dám câu cá loanh quanh ở vài ao nhỏ gần nhà để g.i.ế.c thời gian.
Tôi cố gắng tránh nhìn thẳng vào mặt nước.
Nhưng người từng câu cá đều biết, khi câu cá không thể không nhìn mặt nước. Thế là, tôi lại nhìn thấy bóng phản chiếu của mình.
Không, phải nói là bóng phản chiếu của "nó".
Đôi khi, khóe miệng tôi xuất hiện một vết nứt sâu, kéo dài đến tận tai. Đôi khi, mắt tôi biến thành mắt cá, sau đó lại trở lại thành mắt người.
Tôi sợ nhìn thấy bóng phản chiếu, thậm chí có lần khi tôi đối mắt với một con cá, tôi còn tưởng đó là bóng phản chiếu của mình, sợ đến mức giật mình mạnh.
Tôi bắt đầu có ý thức giảm số lần câu cá, sau đó chuyển sở thích sang tìm hiểu ý nghĩa câu nói của mẹ tôi.
Khám phá một bí mật cũng giống như mở hộp mù.
6.
Tôi lục lọi những di vật bố mẹ để lại trong nhà, thực ra cũng chỉ loanh quanh bấy nhiêu thứ đó thôi.
Những năm qua, để tìm manh mối về sự mất tích của họ, tôi đã tìm kiếm không biết bao nhiêu lần rồi.
Nhưng tôi chỉ còn hy vọng này, tôi lại mở cuốn sổ cũ đã ố vàng, bị bố mẹ tôi lật đi lật lại đến mức hơi rách nát sau bao năm.
Không còn tìm kiếm dấu vết về sự mất tích của bố mẹ nữa, mà chuyển ánh mắt sang những thông tin liên quan đến câu cá.
Rất nhanh, tôi đã tìm thấy thông tin mình muốn.
Trong nhật ký ghi lại một câu: "Cá trong hồ là chìa khóa, nhưng chìa khóa cũng sẽ khóa chặt bạn."
Sau khi tôi tìm hiểu và xác minh qua nhiều nguồn, phát hiện ra hai mươi năm trước, bên cạnh hồ nước bí ẩn đó từng có một công ty công nghệ sinh học hoạt động.
Công ty TNHH Công nghệ Sinh học Cron.
--------------------------------------------------