Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Duyên Đào Hoa Âm

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi ngẩn người: "Đúng là đứt rồi, sao mẹ biết?"

"Chuỗi ngọc này là do bà nội con cầu xin cho con, nó có thể giúp con tránh khỏi tai họa, mỗi hạt đứt là tránh được một tai họa.“

"Đêm qua mẹ luôn thấy bất an. An An, mẹ hỏi con, chuỗi ngọc bị đứt bao nhiêu hạt rồi?"

"Đứt hết rồi." Tôi theo phản xạ trả lời.

"Con có gặp phải thứ gì bẩn thỉu trong hai ngày qua không?" Mẹ tôi vội vàng hỏi.

Tôi do dự một lúc rồi kể hết chuyện về Cố Liên cho mẹ nghe.

Nghe xong, mẹ tôi than thở không ngừng, như thể trách tôi quá ngốc nghếch.

"Sao con có thể ngốc như vậy chứ, đây chính là ' duyên đào hoa âm' đó.

"Có lẽ người đàn ông đó muốn lấy mạng con, để con đi theo anh ta.”

"Một khi con đồng ý gặp anh ta, anh ta sẽ nghĩ rằng con cũng thích anh ta và sẽ không buông tha cho con."

Lời mẹ tôi nói khiến tôi lạnh sống lưng.

Tôi run rẩy nói: "Mẹ, nhưng tối qua con đã đốt tiền giấy cho anh ta rồi mà, còn mua cả một người giấy nữ xinh đẹp cho anh ta nữa."

Mẹ tôi cười lạnh: "Con đừng hòng nói lý với m&a qu..ỷ, không bao giờ thông đâu."

"Vậy con phải làm gì bây giờ?" Tôi gần như khóc, hối hận vì đã mù quáng.

"Trước khi qua đời, bà nội đã đoán rằng con sẽ gặp tai kiếp vào năm 24 tuổi. Nếu qua được kiếp này, con sẽ sống lâu, nếu không...

"Từ An An, những gì mẹ sắp nói, con phải ghi nhớ, không được quên một từ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-dao-hoa-am/chuong-7.html.]

"Bây giờ con hãy nhanh chóng kiếm ít bột mì, rắc đầy phòng rồi mua ít gạo nếp."

Tôi gật đầu, nhanh chóng làm theo lời mẹ.

Tôi rắc đầy bột mì trong phòng.

Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng khiến tôi rùng mình.

Trên sàn, không xa giường tôi, từ từ hiện ra một đôi dấu chân.

Mũi chân của dấu chân này hướng thẳng về phía tôi.

#trasuatiensinh

Những dấu chân lớn hơn chân tôi một cỡ, rõ ràng là dấu chân của một người đàn ông.

Đó là Cố Liên. Anh ta luôn ở trong phòng tôi, chưa bao giờ biến mất.

Tôi suýt bật khóc. Hóa ra mọi việc tôi làm tối qua đều vô ích. Đúng là đưa tiền cho đàn ông chỉ rước họa vào thân.

Điều khiến tôi sợ hãi nhất là trên mặt bột mì dưới đất tiếp tục hiện ra dấu chân.

Trà Sữa Tiên Sinh

Hơn nữa, hướng đi của dấu chân là về phía tôi.

Tôi sợ đến mức chân tay mềm nhũn.

Dấu chân cuối cùng dừng ngay trước mặt tôi, mũi chân cách chân tôi chỉ vài milimet, gần như chạm vào chân tôi. Nhưng trước mặt tôi lại không có gì cả.

Tôi toát mồ hôi lạnh.

Lúc đó, tôi nghe thấy tiếng mẹ hét lên trong điện thoại: "Ném gạo nếp vào hắn!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Duyên Đào Hoa Âm
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...