Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Gái Giáng Đầu

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày 14, cả họ lẫn chúng tôi đều đang tất bật chuẩn bị.

Giang Thập Lạc đã mời sư phụ của cô ấy là Thi Lịch Mi đến hỗ trợ, đi theo còn có tiểu đạo sĩ Tĩnh Vô. Để đề phòng bất trắc, Tề Trình cũng đã mời sư phụ Lý Đại Pháp đến bàn bạc.

Ai ngờ đâu, hai vị đại sư vừa chạm mặt đã trừng mắt nhìn nhau đầy giận dữ.

Sau khi bàn xong chuyện chính, họ bắt đầu đấu khẩu kịch liệt.

"Lý lừa đảo, ông đến đây làm gì?"

"Này đồ lông mày c.h.ế.t tiệt, bà dám gọi ai là kẻ lừa đảo? Lý gia chúng ta là dòng dõi phương sĩ trăm năm truyền thừa, Thi gia các ngươi mới là đồ giả mạo!"

"Thi gia chúng ta là khách quý chân chính của giới quý tộc, còn Lý gia các ngươi ấy à, mấy trò bịp bợm cỏn con thì đừng đem ra làm trò cười cho thiên hạ nữa."

Hai ông lão bà lão cứ thế cãi nhau không ngừng nghỉ.

Giang Thập Lạc cũng đang đuổi theo Tĩnh Vô.

"Thi Triệt, trên núi có ăn đủ no không?"

"Thí chủ, xin gọi tôi là Tĩnh Vô."

"Được rồi Thi Triệt, trên núi có lạnh không? Tôi mua cho cậu mấy bộ quần áo nhé."

"Thí chủ, trên núi không lạnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/em-gai-giang-dau/13.html.]

"Vậy Thi Triệt, cậu cả ngày ở trên núi không thấy chán sao?", Giang Thập Lạc hỏi.

Tĩnh Vô cười nhạt: "Thí chủ, người tu hành không cảm thấy chán."

Giang Thập Lạc tức giận trừng mắt nhìn anh ta: "Được rồi, đạo sĩ huynh đệ, anh cứ từ từ mà tu hành đi!"

Tôi ngồi trên ghế mỉm cười nhìn họ, đột nhiên cảm thấy như vậy cũng tốt. Bất kể cuối cùng thành công hay không, ít nhất ở cuối cuộc đời tôi đã gặp được nhiều người và nhiều việc thú vị. Nhưng tôi lại không cam lòng, nếu thất bại, kẻ xấu vẫn sống nhởn nhơ, món nợ của tôi, em gái tôi, cha mẹ ruột của tôi, ai sẽ trả?

Tề Trình ôm chặt tôi, người ngày thường hay cười đùa, hài hước, không nghiêm túc, bây giờ lại không nói một lời. Tôi muốn anh ấy đừng lo lắng, nhưng đầu óc tôi rối bời, dù đã mặc nhiều áo bông nhưng người vẫn lạnh run, không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

Trong vòng tay ấm áp, một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn xuống má tôi.

17

Đêm thứ mười bốn. Trịnh Như Nguyệt ngọt nhạt dỗ dành, lừa tôi và Giang Thập Lạc uống ly nước đã bị bỏ thuốc ngủ.

Chúng tôi ngoan ngoãn uống vào, rồi thừa lúc bà ta không để ý liền nhanh chóng nhổ hết vào chiếc khăn đã chuẩn bị sẵn.

Tôi bắt đầu nghe thấy Trịnh Như Nguyệt lẩm bẩm một tràng chú ngữ kỳ quái. Chẳng mấy chốc, tôi cảm thấy cơ thể có sự biến đổi khác thường, một cơn đau như xé rách từ lòng bàn chân lan thẳng lên đỉnh đầu.

Cố chịu đựng cơn đau, tôi cảm nhận được ngón tay mình bị đ.â.m thủng, một luồng khí lạ trên đỉnh đầu đang đánh vào đầu ngón tay.

Ngay sau đó, tôi cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng một cách chưa từng có.

Thành công rồi!

Trong chớp mắt, Giang Thập Lạc bật dậy đẩy Trịnh Như Nguyệt vào trận pháp dưới đèn chùm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Gái Giáng Đầu
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...