Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Không Giống Ảnh Chụp

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Em… Em sợ.”

“Anh ở đây.”

***

Trong nhóm yên tĩnh khoảng hai ba phút.

Tưởng Du phản ứng kịch liệt nhất, gửi cái emoji nôn mửa.

Bảo bối của Lương Đống: Tưởng thủ tịch có tin vui?

Bành Châu: [ Ai nha đáng ghét.gif ]

Tưởng Du:

@Lư Tiêu Địch

Đàn chị đá bọn họ ra đi

Bành Châu: Tớ sai rồi, vợ ơi đừng giận

Tưởng Du: Đệt

Cố Nghi Lạc lật kèo được nên mừng rỡ đắc ý, ngoảnh đi ấn mở trò chuyện riêng với Lương Đống, gửi lời mời gọi video.

Lúc này Lương Đống vừa tan học, khi bắt máy là đang trên đường đến canteen, camera hơi rung lắc.

“Lần trước chưa kịp đến trường anh tham quan.” Cố Nghi Lạc  cũng đang ra khỏi trường, nhưng bên này trời đã tối nhọ mặt, tầm nhìn hạn hẹp, “Trường của các anh thật đẹp.”

Lương Đống bèn đổi sang camera sau, cho Cố Nghi Lạc nhìn thảm cỏ, kiến trúc của trường, và các sinh viên đang đi lại.

Nhìn một lát, lại đổi về.

“Vẫn nên nhìn anh thôi.” Vì Cố Nghi Lạc đưa ra yêu cầu, “Sau này có rất nhiều cơ hội nhìn trường, còn ông xã thì không phải lúc nào cũng có thể nhìn được.”

Lương Đống sát lại rất gần camera, không để lộ tai, Cố Nghi Lạc nhe răng cười trộm, như quỷ sứ bắt được nhược điểm của người khác.

Đến khi Cố Nghi Lạc ngồi lên xe, Lương Đống cũng đã mua xong sandwich cho bữa trưa.

Anh không mở ra ăn ngay, mà đứng cạnh quầy bar của canteen, nhéo nhéo mép giấy gói, dùng giọng điệu cứng ngắc hỏi: “Không giận anh chứ?”

“Giận gì?” Cố Nghi Lạc giả ngu, “Sao em phải giận?”

Lương Đống không đeo kính nên ánh mắt hơi tan rã, nhưng cười lên đẹp vô cùng.

Nụ cười của anh rất nhạt, rất nhẹ, rất dễ bị người khác bỏ qua, nhưng trừ Cố Nghi Lạc.

Ngón tay khẽ chạm vào màn hình, Cố Nghi Lạc chọc khóe môi của Lương Đống: “Có lẽ anh là người đàn ông đầu tiên dạy dỗ em, còn không cho em tức giận.”

Vừa nói không giận, chủ đề đã đi về hướng nguy hiểm.

Lương Đống nói: ” Đó không phải là dạy dỗ.”

Cố Nghi Lạc hỏi: “Không phải dạy dỗ thì là gì?”

“Nhắc nhở.”

“…?”

“Có khuyết điểm thì sửa đổi, không thì càng phải nỗ lực.” Lương Đống nói, “Hi vọng em có thể ở chung thật tốt với bạn bè của em.”

Hai mắt Cố Nghi Lạc trắng dã, nghĩ thầm thật không biết nói sao với cái vị trực nam thúi tha quá lý trí lại còn không có bạn bè gì này.

“Bình thường em ở chung với họ chính là như thế, cãi nhau ầm ĩ, đùa giỡn vô tư, sau này anh sẽ quen.” Cố Nghi Lạc tranh thủ đổi chủ đề, “Viola thật sự khó chơi vô cùng, đã vậy còn nặng, cổ em bị tì thành vết luôn.”

Chốc lát, trọng điểm chú ý của Lương Đống bị lôi đi: “Chỗ nào? Để anh nhìn thử.”

Cố Nghi Lạc ngồi ở ghế sau, giật cổ áo ra, lộ ra cần cổ và một đoạn xương quai xanh.

Lương Đống quan sát, cau mày nói: “Đỏ lên rồi.”

“Ừm, tì vào xương, đau lắm.” Cố Nghi Lạc dùng thủ pháp tu từ nói quá, “Có lẽ đêm nay không ngủ nổi.”

Lương Đống nhếch môi, biểu tình nghiêm túc, như đang tự hỏi phải giải quyết vấn đề này thế nào.

Điều này làm Cố Nghi Lạc gấp gáp, cậu thiếu điều khắc mấy chữ “Em đang làm nũng” lên mặt mà thôi, vậy mà Lương Đống vẫn như khúc gỗ.

“Hồi bé anh bị té ngã, dì làm thế nào để anh nín khóc?” Cố Nghi Lạc hướng dẫn từng bước.

Lương Đống đáp: “Anh vấp ngã sẽ không khóc.”

“Vậy bị va quệt, bị thương, có chứ hả?”

“Có.” Lương Đống nghĩ nghĩ, “Tự mình thoa thuốc, hoặc là chờ vết thương tự lành.”

Cố Nghi Lạc vốn dĩ muốn đòi an ủi, nghe những lời này thì lại đau lòng không thôi.

Nhớ lại tuổi thơ cô đơn của Lương Đống qua lời dì Phùng kể, tình thương của dượng Cố Nghi Lạc tràn lan, lại vươn tay vuốt vuốt người con trai anh tuấn trong màn hình: “Bảo bối của em chịu khổ rồi.”

Lương Đống có chút không được tự nhiên cụp mắt xuống, lúc nhấc mắt lên, đáy mắt trong vắt, bình tĩnh nhìn về phía Cố Nghi Lạc nho nhỏ trong màn hình, cũng xích lại gần, nhẹ nhàng thổi một hơi.

“Nghe nói làm thế này có thể xua bớt đau đớn.” Anh cách rất gần, hỏi Cố Nghi Lạc, “Bây giờ thế nào, có thấy khá hơn không?”

Há lại chỉ có khá, thực sự khá muốn lên trời luôn.

Một hơi thổi đến tận tim Cố Nghi Lạc, như gió xuân xanh thổi qua đất Thần Châu, eo cậu không mỏi tay cậu không đau, khéo có thể kéo đàn thêm tám tiếng nữa.

(*) Thần Châu (神州): Chỉ Trung Quốc.

Lát sau mới nhớ ra hỏi: “Học chiêu này của ai?”

Lương Đống: “Trên mạng.”

Cố Nghi Lạc sáng tỏ, đổi nickname trong nhóm gì đó hẳn cũng là học được qua mạng, không hổ là học bá.

Chiêu thức không cũ, có tác dụng là được. Lúc sắp ngủ hai người vẫn gọi điện, ai cũng không nỡ cúp máy.

Cố Nghi Lạc không mở nổi mắt nữa, mồm miệng líu ríu nói: “Em cứ nghĩ đến lần trước bị dây đàn bật vào mặt, là… là sợ cực kỳ. Anh nói xem, em phải bồi dưỡng tình cảm với viola của em thế nào, để nó ngoan ngoãn nghe lời em?”

Khóa học buổi chiều của Lương Đống vừa kết thúc, anh vừa cất sách giáo khoa vừa nghĩ cách: “Đặt một cái tên cho nó đi.”

Cố Nghi Lạc chẹp chẹp miệng mấy lần: “Anh… Sao anh biết em sẽ đặt tên cho đàn?”

Lương Đống xài lại chiêu cũ: “Đoán.”

“Anh đoán giỏi như vậy,” Cố Nghi Lạc mơ mơ màng màng, “Lần sau dự đoán dãy số trúng thưởng xổ số cho em đi.”

Lương Đống: …

Sáng hôm sau lúc đánh răng, Cố Nghi Lạc ngậm bàn chải đánh răng nhìn chằm chằm người không thông minh lắm trong gương, dòm xét cả buổi, luôn cảm thấy đã bỏ lỡ chuyện quan trọng gì đó.

Có điều đặt tên cho đàn là một ý tưởng không tệ, cậu lên diễn đàn thảo luận với A Đông, cuối cùng quyết định đặt tên cho đàn viola là “Tiêu Tiêu”.

Tiêu Tiêu Sắt Sắt, vừa nhìn là biết cùng một nhà.

(*) Tiêu Tiêu Sắt Sắt (萧萧瑟瑟 = xiāoxiāo sèsè): Tiếng gió thổi cỏ lay xào xạc

Today Nghi Happy: Nếu khắc tên viết tắt, vậy chẳng phải sẽ khắc hai chữ XX lên viola?

Dong: Muốn khắc không?

Today Nghi Happy: Thôi, đàn violin điện không có hộp cộng hưởng nên có thể khắc tùy ý, còn đàn phổ thông thì nên thôi, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến âm sắc

(*) Đàn violin điện:

Dong: Ừ.

Today Nghi Happy: Thật ra có thể dán mấy hình dán lên hộp đàn, gần đây tui thấy mấy đứa nhỏ học đàn đều làm thế [/chờ mong]

Vu Hạo Hiên nghe cậu nói vậy với mình, không vui.

“To đầu rồi không còn là trẻ con, mà vẫn dán hình lên đàn.” Cậu bé ghét bỏ bĩu môi, “Thật ấu trĩ.”

Đứa trẻ ấu trĩ Cố Nghi Lạc: …

Đại đao dài 80 mét trong tay hết giơ lên lại hạ xuống, Cố Nghi Lạc móc ra một xấp hình dán mua ở cửa hàng trước cổng trường tiểu học, như đang đếm tiền, lật từng tờ từng tờ trước mặt Vu Hạo Hiên, miệng cũng không rảnh, một hồi chê tấm này màu xỉn, một hồi lại cảm thấy tấm kia không đủ ngầu.

Vu Hạo Hiên đang tập kéo vĩ không, ánh mắt liếc liên tục về chỗ xấp giấy xanh xanh đỏ đỏ kia.

Cố Nghi Lạc đã sớm phát hiện ra động tác lén lút của nhóc con, cố ý lấy mấy tấm hình siêu nhân đặt bên cạnh, nói mấy tấm này xấu, định đem vứt.

“Nếu mà anh không cần…” Rốt cuộc Vu Hạo Hiên không nhịn được, tự hạ thấp địa vị, nói, “Em xử lý giúp anh.”

Sau khi tan học, hai thầy trò ngồi cùng nhau, đầu sát bên đầu chia sẻ hình dán.

Chọn hình Spider-Man dán ở mặt chính, Vu Hạo Hiên hỏi: “Thầy, thầy đoạt giải thưởng rất lợi hại ở nước Y đúng không?”

Cố Nghi Lạc kiêu ngạo nhíu mày: “Đương nhiên, không thì sao cha em lại tăng lương cho anh?”

Vu Hạo Hiên khinh thường hừ một tiếng, lại hỏi: “Vậy anh gặp bạn gái qua mạng chưa?”

“Tất nhiên.” Nhắc đến Lương Đống, Cố Nghi Lạc vui vẻ ra mặt, “Sau này phải gọi anh ấy là sư nương.”

“Diện mạo của sư nương có được không?”

“Đẹp đẽ vô cùng.”

“Thành tích của sư nương có tốt không?”

“Học bá danh giá ở nước ngoài.”

“Sư nương có tiền không?”

“Có, là con ông cháu cha.”

“Em thấy trên TV nói, gần đây có một nhóm lừa đảo thường ngụy trang thành người giỏi giang, yêu đương với người khác qua mạng internet để lừa tiền.” Vu Hạo Hiên chọn một bé heo Peppa dán lên mặt sau đàn, nghiêm túc nói, “Thầy à nhất định anh phải cẩn thận, không được tùy tiện gửi lì xì cho cô ta.”

Cố Nghi Lạc: …

Tuổi còn nhỏ mà đã bảo thủ đứng đắn, quả nhiên phía sau mỗi một đứa bé hiểu chuyện đều là một cặp bố mẹ không tròn trách nhiệm.

Sờ lên đầu Vu Hạo Hiên, Cố Nghi Lạc hiền từ nói: “Anh có dự cảm, em sẽ rất hợp cạ với sư nương của em.”

Sau đó, Cố Nghi Lạc kể lại chuyện này cho mọi người trong nhóm nghe.

Bảo bối của Lương Đống: Muốn lừa đảo thì cũng phải là em lừa anh chứ

Ông xã của Cố Nghi Lạc: ?

Bảo bối của Lương Đống:  Anh xem đi, anh bị em lừa cả thân xác lẫn tâm hồn, cả người anh đã là của em [/thẹn thùng]

Ông xã của Cố Nghi Lạc: [/thẹn thùng]

Tưởng Du:

@Lư Tiêu Địch

Vì sinh mạng của cả nhóm, một lần nữa xin hãy đá hai người họ ra đi

Bành Châu: Hôm nay không đá tớ, cảm ơn vợ [/môi]

Tưởng Du: Cậu thì đợi xong buổi biểu diễn sẽ đá

Lư Tiêu Địch: Ha ha ha ha ha

Anh rể: Thanh niên quả là sôi động

“Buổi biểu diễn thương mại” đầu tiên của Lạc Tiêu Châu Du được sắp xếp vào một buổi tối thứ 7 nào đó cuối tháng tư.

Trước khi đến nhà hàng, Cố Nghi Lạc nhận được kiện hàng được vận chuyển hỏa tốc từ thành phố L.

Một chiếc hộp rất lớn, mở ra, bên trong đặt hai hộp đàn khác nhau, một cái cho violin một cái cho viola, màu xanh biển và màu xanh ngọc, rất dễ phân biệt.

Người tặng quà để lại một tấm thiệp, một câu đơn giản —— Chúc buổi biễu diễn thuận lợi.

Phần đề tên là Liang.

Nhận được món quà ưng ý này, tất nhiên là Cố Nghi Lạc vui sướng vô cùng.

Hộp đàn cậu dùng là hình vuông, rất nặng, đã sử dụng rất nhiều năm, hơi cũ nát, ốc vít cũng bị gỉ, mỗi lần mở ra đóng vào là phát ra âm thanh cọt kẹt đau thương.

Mà hộp đàn Lương Đống tặng cho cậu được làm từ sợi carbon, mặt ngoài được đánh bóng có màu sắc mỹ lệ, đường cong mượt mà đem lại cảm giác vô cùng sang chảnh, khi cài khóa vào, tiếng lách cách thanh thúy khiến Cố Nghi Lạc thấy khoan khoái cả người.

Nhưng giá cả thì không đẹp tý nào, khi Lư Tiêu Địch bấm vào trang web mua bán rồi đưa qua, Cố Nghi Lạc nhìn thấy con số, suýt thì nhảy dựng lên.

Tuy nói Lương Đống có gia cảnh giàu có, nhưng anh không có tật xấu xa hoa phung phí, nên Cố Nghi Lạc đi bên cạnh anh gần như không thấy có khác biệt gì về giai cấp.

Bây giờ khoảng cách giàu nghèo bị hai hộp đàn phơi bày trần trụi, Cố Nghi Lạc cẩn thận khẽ khàng ôm viola như ôm con đặt vào hộp.

Quên mất là giá cả của cái đàn này còn chưa bằng một nửa cái hộp, cậu chắp tay thở dài: “Thói đời đổi thay, con sang vì mẹ rồi.”

(*) Gốc là 子凭母贵 (Zi píng mǔ guì): Chỉ con cái được hưởng giàu sang phú quý vì địa vị của mẹ.

Ở đây để chỉ viola được nâng tầm bởi cái hộp sang xịn mịn.

Vì hộp đựng, giá trị của viola được tăng mạnh, nên tối hôm đó phát huy tác dụng, mấy khúc nhạc cổ điển tứ trọng tấu được thể hiện vô cùng hoàn hảo, nhận được vô số tiếng vỗ tay.

Họ chơi từ nhạc của Mozart đến Haydn, sau đó quay trở lại với fugue của Bach, và cuối cùng kết thúc với 《Humoresques》 của Dvořák.

(*) Fugue: đã chú thích ở

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Không Giống Ảnh Chụp
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...