Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Vẫn Yêu Anh

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cố ý hất tay anh ra, khoanh tay quay mặt đi:

“Hừ! Tại sao anh lại đổi mật khẩu? Có phải sợ tôi vào nhà không?”

“Là mẹ anh.”

Đoạn Mộ Từ ôm tôi vào lòng, giọng cực dịu dàng:

“Hôm qua anh bận quá không về nhà tổ chức sinh nhật, mẹ anh tự đến chuẩn bị bất ngờ, thấy mật khẩu khó nhớ nên tự ý đổi.”

Anh dừng một lúc rồi nói tiếp:

“Anh cũng là về đến nhà mới biết.”

“Khi nhìn thấy chiếc bánh đặt trước cửa, anh đã biết em sẽ suy nghĩ, sẽ giận. Anh vội gọi điện, khó khăn lắm em mới nghe máy, rồi chửi cho một trận tơi bời.”

Anh véo mũi tôi:

“Mật khẩu anh đổi lại rồi. Mà coi như có phúc trong họa, nhờ em say rồi nói thật lòng, anh mới miễn cưỡng đồng ý cưới em.”

Hừ! Tôi bĩu môi:

“Anh không cần phải miễn cưỡng như thế.”

Vai tôi lập tức bị nhéo một cái đau điếng.

Đoạn Mộ Từ nhìn tôi đầy cảnh cáo:

“Lê Thư, nói linh tinh thì phải trả giá đấy.”

Vì vậy, vừa bước vào nhà anh, môi anh đã hôn lên môi tôi lần nữa.

Nụ hôn lần này nóng bỏng hơn, nhưng cũng dịu dàng hơn.

Tôi không kịp thở, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

Tên đầu sỏ càng được đà làm tới.

Nụ hôn từ môi trượt xuống cổ, vai rồi đi sâu hơn nữa.

Tay anh siết chặt eo tôi, như muốn ôm cả người tôi vào trong cơ thể.

Tôi đầu hàng:

“Mộ Từ, em sai rồi…”

Nhưng câu nói nhỏ nhẹ kia không khiến anh dừng lại, ngược lại còn làm anh càng mất kiểm soát.

Anh dễ dàng ôm tôi lên giường, đè lên, tham lam hôn khắp da thịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/em-van-yeu-anh/7.html.]

Đôi mắt tràn đầy dục vọng, bàn tay lột sạch từng lớp vải trên người tôi.

Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn đốt cháy lý trí cuối cùng trong anh.

Nhiệt độ cơ thể anh nóng rực, không thể kiềm chế, đè tôi xuống…

Mây mưa cuồng nhiệt, trằn trọc không ngừng, cho đến khi cả hai cùng kiệt sức.

Người đàn ông đã được thỏa mãn mỉm cười đắc ý nhìn tôi:

“Đây chính là cái giá phải trả.”

Tôi trốn vào chăn, kéo kín lên mặt che đi làn da đỏ hồng, giọng yếu ớt:

“Anh chơi xấu…”

Đoạn Mộ Từ cười càng rạng rỡ, nửa đe dọa nửa cưng chiều:

“Sau này mà còn không ngoan, anh không ngại ngày nào cũng trừng phạt em.”

A a a! Gì mà lời nói lang sói thế này!

Cái gì mà lạnh lùng cao quý, toàn là giả!

Đằng sau chính là cầm thú đội lốt người!

Tôi đỏ mặt chui hẳn vào chăn, không dám nhìn anh nữa.

Khi tôi dọn dẹp xong ra phòng khách, Đoạn Mộ Từ đã đem chiếc bánh tôi làm hôm qua ra.

Tôi hơi giận:

“Hôm qua sao anh chỉ ăn một miếng?”

“Để dành kỷ niệm tân hôn,”

Anh đẩy miếng bánh đã cắt về phía tôi:

“Ý nghĩa hơn nhiều.”

Tôi phồng má lẩm bẩm:

“Cơm thừa canh cặn em còn ăn, nhưng bánh hôm sau thì thật sự không ngon…”

“Sau này em muốn ăn, chẳng phải bất cứ lúc nào cũng ăn được à, Đoạn phu nhân?”

Hừ! Đồ đàn ông dẻo miệng.

Nhưng tôi thừa nhận — câu “Đoạn phu nhân” đó… đúng là đánh trúng tim tôi.

Cơn giận lập tức tan biến.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Vẫn Yêu Anh
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...