“Cũng không thể nói như vậy được, có biết hay không là xem giao tình, chứ không phải là xem tuổi tác, các người nếu không tin, chờ khi ta gặp được Tần vương, tự nhiên sẽ sáng tỏ.”
Nói xong, nàng đem con cá trong tay thảy vào ngực của một gã binh lính trong đám nói “Đây là con cá ta đưa cho Tần vương làm lễ gặp mặt, ngươi cầm đi, các người đi phía trước dẫn đường, chúng ta đi gặp Tần vương.”
Một thân khí thế này của nàng làm cho nhân mã của Tần vương dao động, mọi người hai mắt nhìn nhau, đội trưởng trong đám bọn họ cười nói “Sao lại sợ một tiểu cô nương như vậy? mang nàng đi gặp Tần vương, ,nếu nàng nói láo, ta liền xin Tần vương đưa nàng cho ta làm lão bà.”
“Chỉ sợ ngươi không có phúc khí đó.” Cổ Vô Song xoay người đi vào trong đám người, Khóe mắt liếc lại chỗ Vương Hải, chỉ thấy Vương Hải xoa tay, nghiến răng nghiến lợi như sắp không nhịn được nữa, giống như tùy lúc có thể lao lại đây bất kì lúc nào.
Nàng cao giọng nói “Tần vương có gì đáng sợ, bất quá là đệ đệ của hoàng thượng mà thôi. Người lợi hại hơn so với hắn ta cũng đã gặp qua, nếu các người biết thân phận của ta, sẽ không dám xem thường ta. Khuyên các người đừng hành động thiếu suy nghĩ, làm ta bị thương các ngươi sẽ không có kết quả tốt đâu.”
Ngoài mặt lời này là nói cho bọn người của Tần vương nghe, nhưng cũng là ngầm nói cho bọn Vương Hải nghe.
Bọn người của Tần vương tất nhiên không hiểu dụng ý trong lời nói của nàng, cười ha ha “Việc lạ hằng năm đều có nhưng năm nay đặc biệt nhiều, một cái nhóc con còn hôi sửa thế nhưng lại có thể nói dối không biết đỏ mặt.”
Cổ Vô Song ngầm quan sát thấy Vương Hải lùi về sau mấy bước, trong lòng biết được hắn hiểu được lời nói của nàng, nhẹ nhàng thở ra. Nhưng sau khi nàng đi bước cờ này, nguy hiểm vô cùng, chỉ có thể tùy cơ ứng biến, nếu đi nhầm một bước, chỉ sợ là không còn được gặp Tử Kiếm của nàng nữa.
Ca ca lúc trước từng nói qua, tuy là hiểm chiêu có thể bức người ta đến tuyệt cảnh, nhưng cũng có thể đem địch nhân bức đến tuyệt cảnh, đến lúc đó ai trở mình vẫn còn chưa biết được đâu.