Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gặp Được Tình Yêu Đích Thực

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: TiêuKhang

Mặt Thẩm Gia Dũng lúc này xanh lè xanh lét. Những lời lẽ lạnh lùng vô

tình của Tô Duyệt như đang châm chích vào chỗ đau tận sâu nơi đáy lòng

anh ta. Trước kia, nếu cô biết đó là điểm yếu của anh thì sẽ khéo léo

nói tránh đi, thậm chí nếu có ai đó cười nhạo anh, cô đều sẽ tài tình

nói bâng quơ vài ba câu thì đã có thể bảo vệ tôn nghiêm cho anh. Vậy mà

hôm nay, nói chuyện lại tuyệt tình tuyệt nghĩa như thế, phát hiện ra

điều này khiến cho Thẩm Gia Dũng có cảm giác kinh hoảng không thể giải

thích.

"Tiểu Duyệt, rốt cuộc em và gã đàn ông đó có quan hệ như thế nào?" Lúc

này Thẩm Gia Dũng đã không dằn nổi sốt ruột mà hỏi, bất chấp luôn lời

nói của Tô Duyệt mang đầy gai. Nếu như nói mới vừa nãy ở quán trà anh

còn vì Tô Thiến Tuyết mà ẩn nhẫn chút không đành lòng, thì hiện tại tất

cả lo lắng cùng với nỗi hoảng sợ như sắp mất đi thứ gì mình yêu quý đều

hiện hết lên mặt anh ta lúc này.

"Anh Thẩm, tôi nhớ nhà anh hình như đâu phải ở cạnh biển?(*)" Tô Duyệt

hờ hững nói, ngừng vài giây rồi nói tiếp: "Nếu như không có việc gì,

mong anh sau này đừng tìm tôi nữa, tôi sẽ rất cảm kích anh." (* ý TD nói anh chàng này nhà kg ở cạnh biển mà lòng dạ bao la quá, quản nhiều

chuyện kg liên qua tới mình)

Tô Duyệt nói xong nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, thế nhưng tia chán ghét thoáng qua mặt cô anh đã thấy vô cùng rõ ràng.

"Tiểu Duyệt! Em nhất định tuyệt tình như vậy sao?" Thẩm Gia Dũng bỗng

nhiên quát lên, mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt muốn cắt đứt quan hệ đó của cô, anh bỗng cảm thấy như có ai đâm thật mạnh vào tim mình một dao, máu

tươi chảy đầm đìa.

Tình cảm ba năm, chẳng lẽ cô dễ dàng buông bỏ như thế sao? Không, anh không tin!

Hôm qua, sau khi Tô Duyệt nói chia tay với anh xong, chẳng biết tại sao, cả ngày anh lạc lỏng như bị mất hồn, cho dù Tô Thiến Tuyết có ngọt ngào quyến rũ cỡ nào anh cũng không có tí hào hứng nào. Chỉ vì không muốn cô ta nhận ra điểm bất thường của mình nên đành làm đại qua loa cho xong

việc, còn ở trong đầu anh chỉ có mỗi hình bóng của Tô Duyệt.

"Tiểu Duyệt, ở trên đời này, chỉ có em là hiểu anh nhất. Ba năm qua, chỉ có ở trước mặt em anh mới không nhọc công khổ sở nghĩ xem làm thế nào

để ngụy trang cho mình." Trong mắt Thẩm Gia Dũng dần dần hiện ra vẻ đau

lòng khó nén, lời nói chân thành bi thương, "Hôm nay, chẳng lẽ ngay cả

em cũng muốn bỏ rơi anh sao?"

Từng câu từng chữ của Thẩm Gia Dũng như gõ mạnh lên trái tim Tô Duyệt.

Tấm lưng mảnh khảnh bỗng căng ra, sao cô lại không biết những điều này

cơ chứ? Tô Thiến Tuyết nói không sai, khi Thẩm Gia Dũng biết được cha cô bị bắt vào tù, anh đã vì sợ liên lụy mà ích kỷ lựa chọn tránh né cô.

Nhưng không thể phủ nhận một điều đó là, trong khoảng thời gian cuộc

sống cô gặp khó khăn nhất đau khổ nhất, chính là Thẩm Gia Dũng đã luôn

gắn bó ở bên cạnh cô, là điểm tựa cho cô nương vào.

Nếu như thật sự Thẩm Gia Dũng không có tình cảm với cô, thì tại sao thà

rằng qua lại lén lút cùng Tô Thiến Tuyết chứ không thẳng thắn chia tay

với cô?

Tại sao biết rõ cha đi tù mà không một cước đá bay cô ra, làm vậy sẽ càng có lợi cho anh hơn, nhưng anh lại không làm vậy?

Tại sao khi cô đề xuất kết hôn thì bảo mọi chuyện đều do cô quyết định, anh sẽ tôn trọng quyết định của cô?

Khoảng thời gian khi hai người còn yêu nhau, cô đã biết rõ người đàn ông này rất nhu nhược, cô cũng biết trên người anh có rất nhiều gánh nặng,

thậm chí cô còn hiểu được đúng như những gì Tô Đông Thần từng nói, anh

hoàn toàn không thích hợp với cô. Nhưng cô vẫn cố chấp lựa chọn đến với

Thẩm Gia Dũng, cố chấp tin tưởng rằng cả hai sẽ hạnh phúc đi hết cuộc

đời này.

Từng kỷ niệm trong ba năm qua dần dần xuất hiện rõ rệt trong đầu Tô

Duyệt, tất cả những hạnh phúc ngọt ngào, tiếng cười đùa rộn ràng giữa

hai người như vẫn còn đó. Lúc này, chỉ cần cô hồi tâm chuyển ý, có lẽ

tất cả sẽ trở lại bình thường như ngày trước.

Nước mắt lần nữa ngập bờ mi, bàn tay nhỏ bé siết chặt thành nấm đấm, Tô

Duyệt cố gắng khắc chế cảm xúc của mình, vì trái tim cô lúc này đã sắp

bắt đầu tan chảy.

Thì ra, mặc kệ Thẩm Gia Dũng có tổn thương cô cỡ nào, mặc kệ cô có quyết tâm bao nhiêu, chỉ cần một câu nói của anh, lòng cô cũng sẽ tự nhiên

mềm đi.

Thẩm Gia Dũng đi lên trước, nắm chặt tay Tô Duyệt, thận trọng mở miệng

nói, "Tiểu Duyệt, chỉ cần em....Em nhẫn nại thêm thời gian nữa, chờ sau

khi anh kết hôn cùng Tô Thiến Tuyết và đạt được những gì anh muốn rồi,

tới chừng đó chúng ta sẽ lại về bên nhau!"

Vốn có chút mềm lòng nhưng sau khi nghe xong những lời này trái tim cô

đã lập tức lạnh lẽo. Mắt Tô Duyệt thoáng qua tia giễu cợt, cô thật đúng

là ngu, thế nhưng mới vừa rồi còn chuẩn bị tha thứ cho anh ta.

Thì ra, cho dù có hối hận thì anh cũng sẽ không bỏ được tham vọng của

mình. Hoặc có thể là, ở trong lòng anh, dù cho cô có cố gắng đến mấy,

cũng sẽ không đáng để anh ta buông tha những gì mình muốn.

Từ khi vừa bắt đầu, bọn họ đã không phải người cùng một thế giới. Là cô

quá mức tự tin, tự tin đến mức cho rằng bản thân ở trong lòng anh sẽ là

một ngoại lệ.

Vậy mà hôm nay, lời này của anh, để cho cô hoàn toàn nhìn thấu được tất

cả, cũng khiến cô không cách nào tiếp tục lừa mình dối người nữa.

"Khi anh lựa chọn Tô Thiến Tuyết thì chúng ta đã không còn khả năng nữa

rồi. Anh Thẩm, trên đời này không thể nào có chuyện gì là vẹn cả đôi

đường, nếu anh đã lựa chọn người phụ nữ khác, vậy thì hãy quý trọng sự

lựa chọn của mình. Còn nếu anh vẫn chứng nào tật đó thì rất có thể đến

cuối cùng cái gì anh cũng không có được."

Tô Duyệt lạnh lùng rút tay ra khỏi tay Thẩm Gia Dũng, không thèm nhìn

tới Thẩm Gia Dũng lấy một lần. Cô chỉ cảm thấy giờ phút này cô vô cùng

mệt mỏi, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này.

Từng câu từng chữ cứ như cành gai của hoa hồng, nhưng người đau nhói lại chính là bản thân cô.

Cô đã từng yêu anh rất nhiều, yêu đến không có giây phút nào là không nghĩ cho anh.

Nhưng hôm nay, cho dù trong lòng anh có nỗi khổ tâm gì đi nữa, hay có

khó khăn gì không thể nói được, Tô Duyệt cô quyết sẽ không bao giờ tha

thứ cho anh lần nào nữa.

Tự ái của cô, kiên cường của cô, từng chút từng chút đều tan biến bởi

những lừa dối, ngụy biện, lời đường mật, hết lần này tới lần khác đánh

bại phòng tuyến cuối cùng của cô.

Có lẽ, từ đầu đến cuối, Thẩm Gia Dũng căn bản không biết cô thật sự cần gì.

Nghĩ lại mình từng vì anh mà trả giá quá nhiều, vậy mà hôm nay anh lại

nói với cô những lời này, cô không biết nên khóc hay nên cười.

"Tô Duyệt…" Thẩm Gia Dũng thấy cô tức giận muốn bỏ đi, lòng anh bỗng nhiên hoảng sợ vô cùng.

Tuy không biết mình đã nói sai điều gì, nhưng trong lòng Thẩm Gia Dũng

bỗng nhiên có một giọng nói vang lên: Không thể để cô ấy cứ bỏ đi như

vậy được, nếu không, cả đời này ‘anh’ có hối hận cũng không kịp.

Bất chấp tất cả xông lên phía trước, Thẩm Gia Dũng ôm chầm siết chặt cô vào lòng.

"Tiểu Duyệt, hãy thông cảm cho anh, được không?" Thẩm Gia Dũng càng siết chặt Tô Duyệt vào lòng từ phía sau. Đây chính là người con gái mà anh

yêu thương nhất, là người con gái mà dù bằng mọi giá anh cũng không thể

nào bỏ được.

Nếu như nói ngày hôm qua anh còn có chút do dự, thậm chí còn tưởng rằng

dù có chia tay Tô Duyệt anh cũng không có hề gì. Nhưng hôm nay, người

đàn ông kia xuất hiện khiến anh cảm thấy có một loại cảm giác nguy hiểm

trước nay chưa từng có, làm anh càng vững tin dù cho thế nào đi chăng

nữa anh cũng sẽ không từ bỏ Tô Duyệt.

"Nếu anh còn không buông tay, chỉ sợ là những cố gắng trong suốt mấy năm qua của anh sẽ như nước chảy về biển đông." Tô Duyệt lạnh lùng nói, "Tô Thiến Tuyết đang ở sau lưng anh đấy."

Bàn tay đang ôm chặt cô bỗng nhiên buông lỏng, Tô Duyệt cười lạnh một

tiếng, nhân cơ hội nhanh chóng thoát khỏi ràng buộc của anh. Lúc Thẩm

Gia Dũng phát hiện ra cô gạt mình thì cô đã biến mất ở trong tầm mắt anh rồi.

Trái tim Thẩm Gia Dũng đột nhiên co rút lại, tại sao cô ấy không chịu

chờ mình thêm vài năm nữa? Chỉ cần vài năm nữa thôi, mình sẽ có năng lực đem hết những gì tốt đẹp nhất trên đời này dâng đến trước mặt của cô.

Thời gian chỉ có mấy năm mà cô cũng không chịu đợi sao, hay là trong

lòng cô, vốn dĩ từ lâu anh đã không còn quan trọng nữa?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gặp Được Tình Yêu Đích Thực
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...