Tôi rút tay ra, một lần nữa bật sáng màn hình. Từng dòng bình luận đang cuộn chảy.
[Nam chính đẹp trai quá, học bá khoa tâm lý, đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, yêu quá đi mất thôi.]
[Liêu Tư Kỳ vẫn luôn ở bên cạnh điều trị cho nữ chính, thâm tình quá, bạn trai thế này thì đi đâu mà tìm được chứ.]
[Mấy con ngụy nhân tởm lợm kia đều là ảo giác của nữ chính, nữ chính bị bệnh tâm thần rồi.]
[Đúng như dự đoán của tôi, 0 điểm.]
Tôi lầm bầm tự nhủ: "Tôi cũng chấm 0 điểm."
Liêu Tư Kỳ không nghe rõ: "Em nói gì cơ?"
Tôi cất điện thoại vào túi, quay người nhặt chiếc rìu dưới đất lên. Liêu Tư Kỳ nhíu c.h.ặ.t mày, biểu cảm thay đổi liên tục: "Giang Tịch, em sao thế?"
"Tôi đã nói từ lâu rồi." Tôi giơ rìu lên, vung thẳng về phía anh ta: "Kịch bản anh viết tệ hại lắm!"
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
"Tình tiết cũ rích, cảm xúc hời hợt."
Lại một rìu nữa.
"Tưởng biết chút tâm lý học là có thể thao túng lòng người sao, ngạo mạn và nực cười."
Lại thêm một rìu nữa.
"Dù trong bất kỳ tình huống nào, tôi cũng không bao giờ tưởng tượng ra những người thân yêu của mình thành bộ dạng tởm lợm đáng sợ như thế! Bất kể chuyện gì xảy ra, bố mẹ và em trai yêu thương tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm hại tôi!"
Tôi giẫm lên vai Liêu Tư Kỳ, nhìn xuống với ánh mắt khinh miệt: "Đây chính là tình thân mà tôi luôn tin tưởng. Đừng có tự cao tự đại nữa, anh không thể hiểu nổi tình cảm của con người đâu."
Tôi giơ cao chiếc rìu: "Còn nữa, anh không phải bạn trai tôi, tôi đã từ chối anh rõ ràng rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gia-mao/chuong-6.html.]
Liêu Tư Kỳ không động đậy nữa, đôi mắt trợn ngược như đầy vẻ không cam tâm. Tiếng lửa cháy nổ lách tách không dứt bên tai, không khí và màn đêm trước mắt đều xuất hiện sự vặn vẹo, mọi thứ xung quanh bắt đầu vỡ vụn. Lần cuối cùng tôi lấy điện thoại ra, trên màn hình đã không còn bình luận nào nữa. Có vẻ như, tôi đã đoán đúng rồi!
9
Mở mắt ra lần nữa, bên tai không còn tiếng nổ trong trò chơi, trước mắt cũng không còn là căn phòng ở khu nghỉ dưỡng. Xung quanh là những bức tường trắng toát và mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc. Tôi nằm trên giường, chân tay tê dại, lưng đau nhức, dường như đã nằm rất lâu rồi.
"Tịch Tịch, con tỉnh rồi sao?"
Khuôn mặt hốc hác của mẹ hiện ra phía trên tôi, trong mắt bà đầy vẻ vui mừng khôn xiết nhưng đôi môi lại không ngừng run rẩy. Tiếp sau đó, tôi nghe thấy giọng của Giang Triều: "Bác sĩ, bác sĩ đâu rồi? Chị cháu tỉnh rồi!"
Bác sĩ và y tá vội vàng chạy đến kiểm tra cho tôi. Họ nói các chỉ số của tôi bình thường, ý thức tỉnh táo. Mẹ và Giang Triều ôm chầm lấy tôi khóc một hồi lâu rồi mới từ từ kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua.
Kỳ nghỉ đó, nhà tôi đi khu nghỉ dưỡng chơi, ở đó có gặp anh bạn cùng trường Liêu Tư Kỳ. Sau khi trở về trường, tôi đột ngột gặp chuyện. Được nhà trường đưa vào bệnh viện, kiểm tra thấy trong cơ thể có lượng t.h.u.ố.c quá mức, cấp cứu hơn mười tiếng đồng hồ, sau khi chuyển vào phòng hồi sức tích cực (ICU) thì vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.
Cảnh sát vào cuộc điều tra, hóa ra là Liêu Tư Kỳ đã hạ t.h.u.ố.c tôi, anh ta hiện đang bị giam giữ tại trại tạm giam. Theo lời khai của Liêu Tư Kỳ, tôi đã kỳ thị mẹ anh ta bị bệnh tâm thần nên từ chối lời tỏ tình của anh ta. Anh ta muốn biến tôi cũng thành một người tâm thần, như vậy tôi sẽ không thể từ chối anh ta được nữa. Thế là, anh ta hạ t.h.u.ố.c tôi, muốn thông qua thôi miên để gây ra chấn thương tinh thần cho tôi. Chỉ là không khống chế tốt liều lượng t.h.u.ố.c, suýt chút nữa đã đầu độc c.h.ế.t tôi.
Tiểu Bạch Miêu
Tôi gãi đầu, vô cùng ngạc nhiên: "Chị từ chối anh ta thì liên quan gì đến việc mẹ anh ta bị bệnh tâm thần?"
Giang Triều vừa bóc cam cho tôi vừa nói: "Anh ta bảo nghe thấy chị Lưu Hân nói thầm với chị, nhắc đến chuyện mẹ anh ta bị tâm thần, sẽ di truyền cho con cái. Bảo chắc chắn anh ta cũng có bệnh, bảo chị đừng có nhận lời tỏ tình của anh ta."
Đúng là có chuyện như vậy, nhưng sự thật hoàn toàn khác. Liêu Tư Kỳ tỏ tình với tôi và bị tôi từ chối. Lưu Hân kéo tôi ra ngoài nhà hát, nói với tôi những lời đó, bảo tôi đừng có ham mê nhan sắc mà đừng đồng ý với anh ta. Tôi nói với Lưu Hân rằng tôi sẽ không đồng ý với Liêu Tư Kỳ. Nhưng tôi không đồng ý là vì không thích con người anh ta, không thích sự tự cao tự đại, sự giả tạo lạnh lùng của anh ta, chẳng liên quan gì đến việc mẹ anh ta có bệnh hay không.
Nghe xong, Giang Triều tức giận ném vỏ cam vào thùng rác: "Cái loại người này đúng là đê tiện thật, tâm lý vặn vẹo như thế, em thấy anh ta mới là kẻ điên!"
Anh ta là nam thần học bá, đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, là đứa con cưng được mọi người săn đón. Anh ta không cho phép bản thân thất bại. Nếu thất bại, chắc chắn là do người khác sai. Anh ta sẽ bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích, bắt "kẻ sai phạm" phải trả giá.
Sau khi tôi xuất viện, người nhà họ Liêu tìm đến trường, hy vọng tôi có thể viết giấy bãi nại. Tôi đã đến trại tạm giam gặp Liêu Tư Kỳ một lần. Anh ta trông phờ phạc, cằm mọc đầy râu lún phún, không còn dáng vẻ hăng hái như ngày xưa nữa. Ngồi đối diện với tôi, anh ta ngoảnh mặt nhìn sang một bên, khóe miệng nở một nụ cười giễu cợt: "Vận may của mày tốt thật đấy!"
Anh ta không nhìn tôi, giọng đầy vẻ khinh miệt: "Nếu không phải liều lượng t.h.u.ố.c có vấn đề, mày đã là một kẻ tâm thần rồi."
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Anh dùng liều lượng t.h.u.ố.c lớn như thế, chắc là vì không có lòng tin vào kỹ thuật thôi miên của chính mình chứ gì?"
--