19.
Người phụ nữ vừa bước ra, hai người đàn ông mặc cảnh phục trước mặt đều đứng dạt sang một bên: “Cô Tần.”
Người phụ nữ nhận lấy con gái tôi từ tay cảnh sát giả. Tôi muốn giật con gái lại nhưng lại bị người đàn ông cao gầy kia giữ chặt vai.
“Thả con gái tôi ra!” Tôi dùng sức lao về phía trước nhưng vô ích.
Con gái tôi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nước mắt rồi quay người lại, dùng ngôn ngữ ký hiệu với cô Tần.
Con bé ra hiệu: “Mẹ.”
Tôi lập tức sững sờ tại chỗ, từ khi tôi tỉnh lại, Tiểu Uyển chưa từng gọi tôi một tiếng “mẹ”, tôi cứ nghĩ con bé giận tôi vì phải sống ở nơi lạ lẫm.
“Triệu Manh Manh, mày nghĩ bọn tao tìm được mày bằng cách nào? Đương nhiên là tao đã đặt thiết bị định vị trên người Tiểu Uyển từ lâu rồi. Thật không ngờ, mày là mẹ kế mà lại quan tâm đến một đứa trẻ câm không ai muốn như vậy.”
Tôi há miệng, không nói được lời nào.
Cô ta nhẹ nhàng vuốt ve má con gái, rồi thân mật nói bên tai con bé: “Con gái ngoan của mẹ, tờ vé số mẹ bảo con tìm, con tìm thấy chưa?”
Con gái cúi đầu, c.ắ.n môi, nhẹ nhàng lắc đầu.
Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi vẫn còn hỗn loạn, những suy nghĩ trong não hỗn độn không sao tả xiết. Khi một tiếng tát giòn tan vang lên, tôi mới chợt bừng tỉnh.
“Một con bé câm vô dụng, chuyện nhỏ như vậy cũng không làm được, không biết đẻ ra mày có ích gì!”
Thấy con gái bị đánh, tôi giãy giụa muốn xông tới, nhưng lại bị người ta từ phía sau đạp một cước xuống đất.
“Nói mau, rốt cuộc mày đã giấu vé số ở đâu?”
Người đàn ông cao gầy vung dùi cui đ.á.n.h mạnh vào người tôi. Tôi bị anh ta đ.á.n.h cho quỳ xuống đất.
“Không nói, hôm nay tao sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”
Lưng tôi lại ăn thêm một đòn nữa, tôi cảm thấy hình như xương sườn mình đã gãy một chiếc, tôi có thể nghe thấy tiếng “rắc” bên trong cơ thể mình, âm thanh kinh khủng chói tai. Tôi nằm rạp xuống đất, thử mấy lần cũng không đứng dậy được.
Rồi lại một cú đ.á.n.h nặng nề nữa. Lần này, tôi bị đ.á.n.h đến nỗi cả khuôn mặt đều áp sát xuống đất.
Nhưng âm thanh trước mặt khiến tôi giật mình, tôi lập tức ngẩng đầu lên.
“Ha… Ha…” Con gái tôi thở hổn hển, cơ thể nhỏ bé run rẩy theo.
Vì căng thẳng, con bé đã lên cơn hen suyễn.
20.
Tôi dùng sức mò vào túi áo bên trong của mình, ở đó có t.h.u.ố.c của Tiểu Uyển. Tôi vẫn luôn cẩn thận mang theo t.h.u.ố.c bên mình, sợ rằng không biết lúc nào Tiểu Uyển sẽ phát bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gia-tri-cua-dong-tien/chuong-6.html.]
Nhưng người đàn ông phía sau lại đạp một cước lên cánh tay tôi. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, cánh tay tôi bị trật khớp, cảm giác đau đớn xé lòng truyền đến từ vai.
Nhưng tôi vẫn nhìn người phụ nữ trước mặt, cầu xin nói: “Cô nói cô là mẹ con bé, cầu xin cô lấy t.h.u.ố.c trong túi tôi ra đi, con bé lên cơn hen suyễn rồi.”
Điều tôi không ngờ là mắt người phụ nữ đột nhiên sáng lên: “Không ngờ mày lại quan tâm đến đứa trẻ này đến vậy.”
Cô ta bế con gái đến rất gần tôi, để tôi nhìn khuôn mặt con bé dần tím tái vì phát bệnh.
Cô ta nói: “Nếu không muốn nó c.h.ế.t trước mặt cô thì giao vé số ra đây.”
Môi con gái đã bắt đầu tím tái, ánh mắt cũng dần mờ đi. Khuôn mặt nhỏ mũm mĩm mà tôi nuôi dưỡng bấy lâu nay cũng bao phủ một tầng đau khổ.
“Nó là con gái của cô mà. Cô không quan tâm đến nó chút nào sao?” Tôi gào lên.
Tay người phụ nữ bóp cổ con gái: “Ngay từ giây phút tôi biết nó là người câm, nó đã không còn là con gái tao nữa rồi. Triệu Manh Manh, mày mau quyết định đi, đừng có diễn trò mất trí nhớ với tao nữa. Chậm một chút nữa, đồ vô dụng này sẽ không c.h.ế.t vì bệnh thì cũng bị tao bóp c.h.ế.t.”
Tôi nhìn con gái, trong mắt con bé tràn đầy tuyệt vọng.
Tôi không do dự nữa, vươn tay ra, giật con búp bê trong lòng con bé rồi dùng răng và tay xé một vết rách trên chân con búp bê. Từ bên trong, tôi lấy ra một túi nhỏ được bọc bằng giấy nhựa.
Khi cái túi nhỏ vừa xuất hiện thì đã bị người phụ nữ giật lấy trong tay. Nếu ngẩng đầu lên, có thể thấy dưới ánh đèn xe chiếu rọi là một tờ vé số màu trắng đỏ xen kẽ.
Cùng lúc đó, con gái tôi như một chiếc lá lìa cành, bị ném đột ngột xuống đất.
Người phụ nữ đạp một cước vào người tôi: “Đồ tiện nhân, tao biết ngay mày vẫn luôn giả vờ mà.”
Tôi chịu đựng cơn đau dữ dội, ôm con gái vào lòng, từ trong túi móc t.h.u.ố.c ra cho con bé dùng.
“Đừng sợ, có mẹ đây rồi.”
Con gái vừa hít thuốc, vừa cúi đầu nhìn cổ tay mình, trên mặt không còn thấy bất kỳ sự ngây thơ và hồn nhiên nào thuộc về trẻ con, ngay cả một giọt nước mắt cũng không còn, giống như đã c.h.ế.t lặng trong lòng.
21.
Lưu Vĩ đột nhiên bước tới, đi đến trước mặt người phụ nữ. Người phụ nữ rất tự nhiên đặt vé số vào tay anh ta, hai người còn công khai hôn nhau.
Cô ta đi giày cao gót như một nữ hoàng chiến thắng, đi từng bước đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn cô ta, nghiến chặt môi không nói lời nào.
“Con đĩ này, sớm giao vé số ra đây chẳng phải đã không có chuyện gì rồi sao, còn bắt bọn tao phí nhiều công sức thế này.”
Chiếc giày cao gót đạp mạnh lên tay tôi, nghiền hai cái. Tôi nghiến chặt răng, không để mình hét lên. Mười ngón tay lập tức tím tái, nỗi đau lúc này khiến tôi gần như ngất đi.
Tiểu Uyển đứng bên cạnh không ngừng rơi nước mắt, hoảng sợ ôm con búp bê, đôi tay như không biết đặt vào đâu mà siết chặt chiếc đồng hồ trẻ em đã rách nát của mình.
"Ha ha ha!" Người phụ nữ đột nhiên cười phá lên, giọng the thé chói tai: "Triệu Manh Manh, tao thấy mày đúng là thích nhặt những thứ tao vứt đi. Người đàn ông tao không cần, mày muốn. Con gái tao không cần, mày cũng muốn."
--------------------------------------------------