Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giấc Mộng Núi Sông

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta hiểu ra: nếu dâng bản đồ kho báu ngay, cùng lắm Hoàng đế cũng chỉ ban cho cha chức quan và tiền tài nhưng chưa chắc sẽ lập nữ tử Giang gia làm Hoàng hậu.

Giang Hoài Túc dứt lời, liền lớn tiếng sai bảo:

“Người đâu! Đem đại tiểu thư nhốt vào từ đường, canh giữ cẩn thận, không được để nó chạy trốn!”

Gia đinh lập tức xông vào bắt ta, lôi ta nhốt vào từ đường.

Đêm khuya.

Ách bà lặng lẽ mang bánh hoa lê tô đến thăm ta.

Nghe nói, Ách bà từng là tỳ nữ thân cận của tổ phụ ta. Sau khi tổ phụ qua đời, bà vẫn luôn ở lại gian phòng phía sau từ đường.

Mặt bà có một vết sẹo rất lớn, trong mắt người đời là một lão bà kỳ dị đáng sợ, chẳng ai muốn đến gần.

Chỉ có ta không sợ bà, khi còn nhỏ vẫn thường đến thiện phòng lấy thức ăn mang cho bà, ngồi trò chuyện cùng bà.

Kiếp trước, trước khi cha đưa ta vào cung, chính bà từng dò dẫm mò vào khuê phòng ta, muốn giúp ta đào tẩu nhưng bị cha ta bắt quả tang tại chỗ, ông đã đánh bà đến c.h.ế.t bằng gậy lớn.

Ta chắc chắn bà biết một vài bí mật mà ta không hề hay biết.

Những bí mật đó, sau khi bà chết, cũng bị chôn vùi hoàn toàn.

Ta nắm tay Ách bà, hỏi nhỏ: “Bà bà, về bản đồ kho báu kia, bà biết được bao nhiêu?”

Đáy mắt Ách bà hiện lên một tia hoảng loạn, bà rút tay ra khỏi tay ta, đưa cho ta một miếng bánh hoa lê tô, ra hiệu ta hãy nếm thử.

Xem ra, bí mật này không thể dễ dàng nói ra.

Khi ta đang ăn bánh, bà khẽ khom người, tựa vào bài vị của tổ phụ.

Ách bà chỉ ở lại từ đường nửa nén nhang rồi rời đi.

Khi bà mở cửa từ đường, ta trông thấy cha đang đứng bên ngoài, tựa như đang giám sát bà.

Ta ăn xong bánh, liền đi đến chỗ đặt bài vị của mẫu thân.

Những nơi khác đều được lau chùi sạch sẽ, chỉ riêng chỗ bài vị của mẫu thân là phủ đầy bụi bặm, rõ ràng đã lâu không ai đoái hoài.

Trên lớp bụi ấy, có một chữ “Trốn” được viết bằng lòng bàn tay.

Ta vội lấy khăn tay lau chữ ấy đi.

Ngay lúc đó, cửa từ đường bị đẩy ra, sau lưng truyền đến tiếng của Giang Linh Linh:

“A tỷ, sao không quỳ, lại lén lút sát lại đó làm gì?”

5

Chữ viết đã bị ta lau sạch sẽ.

Ta quay đầu lại, nhìn Giang Linh Linh, tức giận nói: “Ta lau bài vị của mẫu thân mình thì sao? Không được à?”

“Này không phải việc của a hoàn đó nên làm sao? Hay là...” Giang Linh Linh tiến lại gần bài vị, ánh mắt lóe lên, dừng lại đúng chỗ ta vừa lau: “A hoàn đó đã viết gì lên trên à?”

Ta cố ra vẻ bình tĩnh: “Bà ta biết viết chữ sao? Ta sao lại không biết chuyện đó?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giac-mong-nui-song/chuong-3.html.]

“Tốt nhất là không có gì.” Giang Linh Linh là người đã sống lại từ kiếp trước, biết rõ đời trước Ách bà c.h.ế.t như thế nào, liền đe dọa: “Nếu ngươi dám chạy trốn, ta sẽ để cha đánh c.h.ế.t Ách bà bằng gậy loạn côn!”

Ta đè nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng nói: “Năm ngươi bảy tuổi, ngã xuống hồ, bị cảm lạnh, sốt cao mãi không khỏi, phủ y đều bó tay, là bà bà dùng bài thuốc dân gian cứu ngươi. Ngươi nên gọi bà một tiếng bà bà! Sao lại lấy oán báo ân?”

Giang Linh Linh cười nhạt, không thèm để tâm:

“Ngươi mà không nhắc chuyện đó còn tốt, nhắc lại ta càng giận. Hồi đó cũng đâu phải ta tự ngã xuống hồ mà là ngươi đẩy ta vào. Ách bà cứu ta, chẳng qua cũng chỉ là để ngươi thoát tội với cha thôi. Một con nô tỳ ti tiện như vậy, xứng để ta gọi là ‘bà bà’ sao?”

Ta nổi giận: “Giang Linh Linh, ngươi nói năng cho sạch sẽ một chút!”

“Còn nữa, ngươi gạt được cha là một chuyện, chẳng lẽ cả bản thân ngươi cũng bị lừa sao? Hồi đó ngươi ngã xuống hồ như thế nào, trong lòng ngươi biết rõ!”

Rõ ràng khi đó là nàng ta tự mình ngã, lại đổ lên đầu ta, nói ta đẩy nàng ta xuống.

Thứ mẫu thì hùa theo, còn bảo tận mắt thấy ta đẩy nàng ta xuống hồ.

Từ đó về sau, ánh mắt cha nhìn ta vô cùng lạnh lùng, không còn chút tình cảm nào nữa.

Hay lắm, các ngươi tính kế ta, đúng không?

Vậy thì ta sẽ bắt đầu điên cho các ngươi xem!

Giang Linh Linh đắc ý:

“Tự nhiên ta biết rõ. Mẹ ta chẳng qua dùng một chút mưu kế, khiến cha không còn thương ngươi nữa. Ngươi là đích nữ thì sao? Không có mẹ thương, cha cũng không yêu, thật đáng thương!”

“Bốp!”

Ta tát thẳng vào mặt nàng một cái:

“Cha mẹ không dạy ngươi thế nào là tôn trọng tỷ tỷ, vậy để ta dạy ngươi!”

“Giang Chẩm Mộng! Ngươi dám đánh ta? Hôm nay ta phải xé xác ngươi!”

Giang Linh Linh nổi giận đùng đùng, xắn tay áo lao vào ta.

Ta túm lấy tóc nàng ta, ấn nàng ta xuống đất, bắt nàng ta quỳ: “Muốn đánh ta à? Trước tiên quỳ trước bài vị mẫu thân ta mà dập đầu ba cái đã!”

Giang Linh Linh giãy giụa, nhưng sức nàng ta không bằng ta.

“Nô bộc đâu!”

Nàng ta hét lên, bị ta ấn xuống dập đầu ba cái trước bài vị mẫu thân ta.

Giang Hoài Túc và thứ mẫu Diệp Như Lan nghe tin chạy tới, ra lệnh cho người tách chúng ta ra.

Giang Linh Linh khóc rống lên:

“Hu hu hu, cha ơi, tỷ tỷ vừa tát con, còn bắt con quỳ dập đầu trước bài vị mẫu thân tỷ ấy. Cha phải làm chủ cho nữ nhi!”

Giang Hoài Túc nổi giận: “Chẩm Mộng! Con điên rồi sao? Sao lại có thể bắt nạt muội muội con như vậy?”

Diệp Như Lan một bên vừa an ủi Giang Linh Linh, vừa rơi nước mắt mà nói:

“Lão gia, mặc dù Linh Linh chỉ là thứ nữ, cũng không thể vô duyên vô cớ bị đối xử như vậy. Nếu hôm nay ngài không cho con bé một lời công đạo, thiếp cũng không sống nổi nữa!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giấc Mộng Núi Sông
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...