Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Nam Kỷ Hòa

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đại ca, huynh cứ mãi giấu giếm Kỷ Hòa như vậy cũng không phải là cách, nàng ấy sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi."

Ta đứng trong sân, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Lục Dữ Châu và Lục Thính Miên bên cửa sổ.

Lúc này, Lục Dữ Châu đang nhìn bộ hỉ phục đỏ thẫm mà hạ nhân vừa mang đến, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng.

Nghe thấy Lục Thính Miên nhắc đến tên ta, sắc mặt hắn chợt lạnh đi.: "Cứ giấu trước đã, nếu thật sự không giấu được nữa, ta sẽ đi nói rõ với nàng ta, tránh cho đến lúc đó nàng ta nổi điên lên ảnh hưởng đến đại hôn của ta và Nhược Nhược. Đều tại Kỷ Hòa trước đây cứ c.h.ế.t sống theo đuổi ta, chuyện này đã ầm ĩ đến mức ai cũng biết rồi."

Cả người ta ngây dại đứng tại chỗ, lồng n.g.ự.c như bị ai đó bóp nghẹt, khó thở vô cùng. Lời Lục Dữ Châu nói không sai, ta quả thật yêu hắn đến cùng cực. Nếu có nữ tử nào khác liếc mắt đưa tình với hắn dù chỉ một chút, ta liền lập tức xông lên dập tắt ngay. Thậm chí khi Lục Dữ Châu cùng bạn bè đến kỹ viện gọi ca kỹ nghe hát, ta cũng xông vào làm ầm ĩ một trận...

Tất cả những gì ta làm đều chỉ vì quá yêu Lục Dữ Châu, yêu đến mức trong mắt không dung nổi một hạt cát.

"Ca, huynh nói có lý, Kỷ Hòa thật sự quá điên cuồng."

Lục Thính Miên khẽ cười nhạo một tiếng, nhưng ngay sau đó giữa đôi mày lại nhuốm vẻ ưu sầu: "Nhưng mà ca, dù là Lục phủ chúng ta hay là mối quan hệ giữa tẩu tẩu và Kỷ Hòa, chuyện hôn lễ này không thể nào giấu được nàng ấy đâu."

Lục Dữ Châu âu yếm vuốt ve bộ hỉ phục đang treo: "Đến lúc đó rồi tính, trong lòng ta đã có dự liệu."

Vừa dứt lời, một tiếng ho của nữ nhân vang lên, xuyên qua khung cửa gỗ đang mở, ta thấy Lục Dữ Châu lập tức xoay người, cẩn thận đỡ người trên giường dậy: "Nhược Nhược, sao nàng lại thức dậy sớm như vậy?"

"Tẩu tẩu, ca ca ta đối tốt với tẩu thật lòng, ta chưa từng thấy huynh ấy để tâm đến ai như vậy cả. Nhưng mà tẩu tẩu xứng đáng! Tốt hơn cái loại c.h.ế.t bầm như Kỷ Hòa nhiều."

Sau khi nhìn thấy nữ nhân được Lục Dữ Châu ôm vào lòng, hô hấp của ta chợt nghẹn lại.

Liễu Nhược Nhược là khuê mật của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giang-nam-ky-hoa/1.html.]

Sau khi biết tin Lục Dữ Châu được điều đến Vân Châu hai năm, ta liền viết một phong thư cho nàng, nhờ nàng ở Vân Châu chiếu cố Lục Dữ Châu nhiều hơn.

Nhưng bây giờ, ta lại nghe được tin nàng và Lục Dữ Châu đã đính hôn. Ta chưa từng nghĩ tới, một người là bạn thân nhất của ta, một người là người ta yêu nhất, khi gặp lại lại là cảnh tượng này.

Niềm vui mừng của ngày trùng phùng đã sớm tan thành mây khói, bàn tay giơ lên giữa không trung không biết phải làm sao.

Còn nên bước vào không? Vậy ta phải đối diện với ba người bên trong với thân phận gì?

Dù sao trong mắt người ngoài, quả thật là ta một mực đơn phương c.h.ế.t sống chung tình với Lục Dữ Châu. Mà điều Lục Dữ Châu đáp lại ta, cũng chỉ là một câu hứa hẹn suông ngoài miệng: "Đợi ta từ Vân Châu điều về kinh thành, ta sẽ cưới nàng."

Sau khi hắn được điều đến Vân Châu, tháng nào ta cũng kiên trì viết thư cho Lục Dữ Châu. Hỏi hắn ở Vân Châu có quen không, hỏi hắn có mệt không.

Ban đầu hắn thỉnh thoảng còn hồi âm. Vài câu nói vu vơ không quan trọng cũng đủ khiến ta vui vẻ rất lâu.

Nhưng sau này, dù ta gửi đi bao nhiêu thư, cũng không còn nhận được hồi âm của hắn nữa. Ta đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, có lẽ hắn quá bận không có thời gian, có lẽ trên đường xảy ra vấn đề gì đó thư không đến được, có lẽ là...

Chỉ duy nhất không nghĩ đến, hắn đã không còn yêu ta nữa.

"Vậy những thứ này phải làm sao?"

Lục Thính Miên giơ lên một bọc đồ trên tay, bên trong toàn là thư ta đã từng gửi cho Lục Dữ Châu. Lục Dữ Châu lại chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái: "Đốt hết đi. Nếu không phải cân nhắc đến quan hệ giữa hai nhà, ta mới không muốn dính dáng gì đến Kỷ Hòa, càng không muốn nhẫn nhịn ghê tởm mà giả vờ khách sáo với nàng ta. Người ta yêu chỉ có Nhược Nhược."

Ta quên mất mình đã rời khỏi Lục phủ như thế nào. Chỉ nhớ cả người thất thần lạc phách, trên đường đụng phải mấy người.

Đi đến ngoài cửa lớn Lục gia, ta gặp bạn của Lục Dữ Châu. Hắn xách đồ trên tay, khi thấy ta trong đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi vội vàng giấu đồ ra sau lưng: "Kỷ Hòa, sao cô lại ở đây? Cô đến tìm Dữ Châu sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giang Nam Kỷ Hòa
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...