Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Sơn Tống Đế

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Sơn tự cười với mình: Tuy rằng không tránh được khiến cho cha mẹ thất vọng, nhưng dù sao vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc phải nằm ngủ bên cạnh một người mà mình không thương.

Nghĩ tới đây, Tiêu Sơn nhìn sang Triệu Viện, một lúc lâu cũng không dời đi ánh mắt. Bởi vì hắn biết rõ, một khi đã hồi kinh, thân phận của Triệu Viện sẽ lập tức trở nên tế nhị hơn, cơ hội để lẳng lặng ngồi ở đầu giường y như thế này, nhìn ngắm y say ngủ, sẽ không còn nữa rồi.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Tiêu Sơn rốt cuộc cảm thấy được mệt mỏi, nhưng lại không nỡ cứ đi ngủ như vậy, hắn ngồi bên cạnh Triệu Viện, mí mắt không ngừng đánh nhau, cuối cùng trong một khoảnh khắc hoảng hốt hắn chìm vào mộng đẹp, tư thế vẫn là dựa ở đầu giường như trước.

Thời điểm mặt trời dần lên cao, tia sáng đầu tiên lọt vào phòng, hai người đồng thời tỉnh lại, trong tích tắc ánh mắt chạm vào nhau, Triệu Viện hơi kinh ngạc: "Ngươi ngồi ngủ cả một đêm sao?"

Tiêu Sơn vội nói: "Không, thần vừa tỉnh lại, là muốn gọi Điện hạ rời giường."

Trong giọng nói còn mang theo chút ngái ngủ, lời nói dối này một chút trọng lượng cũng không có.

Triệu Viện cũng không vạch trần hắn, chỉ nói: "Nếu không ngươi nghỉ ngơi một chút nữa rồi hẵn đi?"

Tiêu Sơn lắc đầu nói: "Không cần đâu, vẫn là nhanh chóng chạy về thì tốt hơn."

Hai người ra khỏi phòng, ăn chút cháo loãng cùng màn thầu trong khách điếm, sau đó lại tiếp tục lên đường.

Trên đường đi quả nhiên gặp phải thổ phỉ, thậm chí nhìn thấy Triệu Viện có ngựa tốt còn muốn cướp lấy, tất cả đều bị Tiêu Sơn thuận tay đuổi đi rồi, hai người một đường xuôi về Nam, mười ngày sau đã đến được Lâm An.

Thời điểm đến Lâm An đã là chiều hoàng hôn, Triệu Viện cũng không quay về Vương phủ mà đi thẳng vào cung, Tiêu Sơn đi cùng với y.

Triệu Cấu đang chơi đùa cùng tân sủng Lưu quý phi, nghe nói Triệu Viện đến, trong lòng có chút bất an, đây là chuyện ông chưa thương lượng với bất luận người nào đã tự mình ra quyết định, dựa vào thế lực hiện nay của Tần Cối, nếu như có chất vấn, thì cần phải nghĩ ra một cái cớ thật hay để qua loa cho xong chuyện.

Nhưng khi Triệu Viện đã ba năm không thấy đứng ở trước mặt, nghe đối phương gọi một tiếng "cha", ngay lập tức cảm thấy được quyết định của mình không sai.

Triệu Cấu tiến lên hai bước, đánh giá Triệu Viện từ trên xuống dưới, thấy đối phương quả nhiên trưởng thành rất nhiều, dáng người cũng thon dài, gần bằng Triệu Cấu, chỉ là khuôn mặt có chút gầy, nhưng tinh thần ngược lại vô cùng tốt.

Tiêu Sơn tiến lên hành lễ, nói: "Thần không hổ thẹn với sứ mệnh được giao, đã đưa Điện hạ trở về an toàn!"

Triệu Cấu gật đầu khen ngợi Tiêu Sơn: "Làm rất tốt, lui xuống trước đi, trẫm có mấy lời muốn nói cùng Viện Viện."

Cho dù Triệu cấu không nói ra lời này, Tiêu Sơn cũng không có khả năng tiếp tục ở lại, sau khi hành lễ với hai người, hắn liền lui ra ngoài, cũng không biết Triệu Viện phải ở lại trong cung bao lâu, nên hắn đi qua chỗ Dư Mạc ngồi chờ.

Triệu Cấu nhìn Triệu Viện một lúc lâu, sau đó mới thở dài, nói: "Viện Viện, con gầy đi không ít! Ba năm này sống tốt chứ?"

Triệu Viện đối mặt với vị Hoàng đế đã nuôi mình từ nhỏ đến lớn, dạy mình đọc sách viết chữ, thì cảm giác gần gũi vẫn còn y nguyên, nhưng lúc này đã không giống ngày xưa. Ngày xưa y chỉ là một đứa nhỏ hầu hạ dưới gối*, mà hôm nay đã trưởng thành, lần này hồi kinh, cũng không phải vì nhớ mong dưỡng phụ, mà là muốn sớm tiêu diệt Tần Cối.

(*承欢膝下 thừa hoan tất hạ: Hầu hạ dưới gối người xưa chỉ việc con cái phụng dưỡng cha mẹ)

Dọc đường đi, Tiêu Sơn cũng đã từng nói qua vấn đề này với Triệu Viện, quyền thế hiện tại của Tần Cối là không người nào có thể địch lại, nhưng danh tiếng kia quá thúi, cũng không có bao nhiêu người thật tình ủng hộ, phụ thuộc vào lão cũng chỉ là một số ít kẻ nịnh nọt hùa theo, có tài năng chân chính thì tránh còn không kịp. Tuy rằng lão có thể không cần thông qua Triệu Cấu để cho phép điều động cấm quân, nhưng thực tế lại không nắm giữ binh quyền. Triệu Cấu từ sau khi thu nạp lại binh quyền, liền đem phân tán, tổng cộng có hơn mười danh tướng cùng nhau dẫn binh, Tần Cối cũng không có cách nào nắm được toàn bộ.

Triệu Cấu rõ ràng bất mãn với Tần Cối, cũng không ngừng đố kỵ, thậm chí vào một số thời khắc lại còn sợ lão, cũng không phải sợ Tần Cối, mà là sợ người Kim phía sau Tần Cối, sợ hãi một khi dừng Tướng, hai nước Tống Kim sẽ khai chiến, lúc này mới phải khắp nơi nhường nhịn, khiến cho trước sau đều thất thủ.

Nhưng một khi Triệu Cấu đã quyết định trừ khử Tần Cối, có sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Hoàng đế, chuyện lật đổ Tần Cối này, sẽ là sự bán công bội (*bỏ ra một nửa thu được gấp nhiều lần).

Đây cũng là mục đích thiết yếu của lần hồi kinh này, phải cố hết sức khuyên bảo Triệu Cấu, thậm chí ngay tại thời khắc đặc biệt, phải ép buộc Triệu Cấu, tiêu diệt Tần Cối.

Triệu Viện hơi cúi đầu, từ tận sâu trong đáy lòng, chính là không muốn sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào để đối phó với Triệu Cấu, nhưng cũng không phải phụ thuộc vào bản thân có nguyện ý hay không. Hoàn cảnh như thế, nhất định phải làm.

Triệu Viện nói: "Đa tạ người đã nhớ mong, hài nhi tất cả đều tốt, chỉ là thời điểm giữ đạo hiếu cho gia phụ, không khỏi tưởng niệm cha, đã từng mấy lần viết thư, cũng không biết cha có nhận được hay không?"

Triệu Cấu cũng chỉ nhận được một bức kia, bây giờ nghe Triệu Viện nói như vậy, trong lòng thoáng nghi hoặc, biết rõ Triệu Viện sẽ không nói dối, trong này khẳng định có vấn đề, những vào thời điểm này cũng không cần nóng vội truy cứu, liền nói: "Đều nhận được, con rất hiếu thuận, như vậy rất tốt."

Triệu Viện ngẩng đầu nhìn Triệu Cấu, dường như tóc trắng lại nhiều thêm mấy sợi, hiện tại ông cũng chưa quá bốn mươi, vậy mà hơn phân nửa tóc đã bạc trắng, có thể thấy được vị Hoàng đế này cũng chẳng thư thái là bao.

Triệu Viện hỏi: "Cha ở Kinh Thành tốt chứ?"

Triệu Cấu thở dài một hơi, cũng không trả lời, chỉ hỏi: "Viện Viện, trẫm nghe nói, Tuyên Châu có yêu tặc làm loạn, là thật hay giả?"

Triệu Viện gật đầu: "Đương nhiên là thật, hài nhi đã từng gặp Tiêu Sơn trên đường, thấy tận mắt quân lệnh của hắn, là của Xu Mật Viện gửi đi. Chẳng lẽ không phải cha hạ chỉ dẹp loạn sao?"

Triệu Viện đã sớm nghe Tiêu Sơn nói về chuyện này, phản ứng lúc đó của Triệu Cấu y cũng biết, nhưng hiện tại nghe Triệu Cấu hỏi lại lần nữa, liền giả thành bộ dạng làm như hoàn toàn không biết, hy vọng có thể tiến thêm một bước khiến cho Triệu Cấu càng thêm bất mãn với Tần Cối.

Trong lòng Triệu Cấu dâng lên một cảm giác bất an, một lúc sau lắc đầu nói: "Chuyện này để sau rồi nói..."

Một câu còn chưa nói hết, chợt nghe thái giám trong cung truyền lời: "Quan gia, Tần tướng cầu kiến!"

Triệu Cấu cay mày, nói: "Biết rồi, bảo y đợi một lát!"

Triệu Viện nói: "Con vừa hồi kinh, dừng cũng không dừng lại, đã đi thẳng vào cung, mới nói chuyện với cha chưa được hai câu, Tần tướng đã tới rồi, lão ngược lại nắm bắt tin tức thật nhanh!"

Trên mặt Triệu Cấu hiện ra vẻ không vui, kéo tay Triệu Viện nói: "Ta và con xa cách ba năm, còn chưa nói quá hai câu y đã tới rồi, có lẽ y cũng không có chuyện gì gấp gáp, hai cha con chúng ta cùng đi đi!"

Triệu Viện đáp một tiếng vâng, cùng Triệu cấu đi ra nội các, đến chỗ gặp mặt ngoại thần ở Sùng Chính điện.

Từ sau khi nghị hòa, Sùng Chính điện đã được tu sửa rực rỡ hẳn lên, có chút bộ dạng của Hoàng cung ở Biện Kinh năm đó rồi, Tần Cối chờ ở ngoài điện, tụ thủ (*để tay ở trong ống tay áo) mà đứng, nhìn thấy Triệu Cấu đến, vừa định hành lễ, chợt nhìn thấy một người trẻ tuổi thân trường lập ngọc (*thân như ngọc, ý là đẹp, tuấn tú cao lớn) đứng bên cạnh Triệu Cấu, ngẩn ngơ, nhất thời không nhận ra là ai.

Triệu Viện đi qua chào hỏi Tần Cối, nói: "Ba năm không thấy, Tần tướng vẫn khỏe mạnh chứ?"

Tần Cối lấy làm kinh hãi, lão lại cẩn thận quan sát Triệu Viện, mới nhận ra, người này không phải ai khác, đúng là Triệu Viện! Nhưng mà y hồi kinh lúc nào, tại sao ngay cả một chút tiếng gió mà lão cũng không nghe được?

Tần Cối thầm giật mình, cũng không phải giả bộ, biểu hiện trên mặt cũng là giật mình, nhưng vẻ mặt này rơi vào trong mắt Triệu Cấu, lại mang theo hàm nghĩa khác: Nhận được tin vội vàng vào cung, hiện tại nhìn thấy người, cần gì phải làm ra vẻ giật mình?

Ba người đi vào trong điện, Tần Cối cũng không che giấu, hỏi thẳng: "Điện hạ là trở về lúc nào, tại sao lão hủ lại hoàn toàn không biết?"

Triệu Viện nhìn về phía Triệu Cấu, Triệu Cấu không trả lời câu hỏi của Tần Cối.

Triệu Viện cười cười, nói: "Tiểu vương phụng chỉ vào kinh, hôm nay tới nơi, còn chưa kịp ghé qua quý phủ, dĩ nhiên Tần tướng không biết được."

Tần Cối nhìn Triệu Cấu đứng bên cạnh Triệu Viện, đã đoán được không sai biệt lắm toàn bộ chuyện gì đang xảy ra. Lúc Triệu Viện chưa trở lại, Hoàng đế vẫn dùng vẻ mặt ôn hòa đối với mình, nào có thể đoán được y vừa về đến, liền khiến cho thái độ Triệu Cấu đối với mình lại có chút vi diệu.

Tần Cối nói: "Thánh chỉ phải qua Tam Tỉnh* xét duyệt mới đúng phép tắc, Phổ An Quận Vương là thật sự nhận được thánh chỉ?"

(*Tam Tỉnh (chữ Hán: 三省) là tên gọi chung cho ba cơ quan quyền lực trung ương cao nhất thời phong kiến Trung Hoa, bao gồm Thượng thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh và Trung Thư Tỉnh.)

Triệu Cấu không khỏi cảm thấy chột dạ, chen miệng vào: "Trẫm đã hạ chỉ viết tay, là nội chiếu, cũng không nói với ngoại thần."

Tần Cối làm ra vẻ đã hiểu, nói: "Năm đó Quan gia đã từng nói, nội chiếu sẽ làm loạn quốc pháp, chỉ có thời điểm chiến tranh khẩn cấp, mới mang ra dùng, ngày sau nhất định sẽ bỏ. Nay thiên hạ thái bình, Quan gia vẫn nên làm việc theo pháp chế, bằng không sẽ dễ dàng dẫn đến hỗn loạn."

Trong lòng Triệu Cấu dâng lên một cơn tức giận, lại mạnh mẽ đè xuống, hỏi: "Tần tướng, hôm nay thiên hạ đã thực sự thái bình sao?"

Tần Cối nói: "Hiện tại thiên hạ thái bình, người người ca tụng Bệ hạ oai hùng, Ở đâu mà còn hỗn loạn?"

Triệu Cấu lạnh mặt, hỏi: "Trẫm nghe nói yêu tặc làm loạn ở Tuyên Châu, trọn một năm tụ tập hơn vạn người, vì sao trẫm lại không biết?"

Tần Cối nói: "Đây là việc nhỏ, không đáng để quấy rầy Bệ hạ, thần đã phái người đến đó dẹp loạn!"

Triệu Cấu lạnh lùng hừ một tiếng, muốn được phát tiết, lại nghe Tần Cối nói: "Bệ hạ, thần đêm nay tiến cung, là có một chuyện quan trọng muốn bẩm báo với Bệ hạ!"

Đối với một số hành vi quá phận của Tần Cối ngày xưa Triệu Cấu đều có thể dễ dàng cho qua, nhưng hôm nay có Triệu Viện bên cạnh, chẳng biết sao cơn tức cứ tích tụ trong người, lời nói ra cũng không dễ nghe: "Hôm nay Triệu Viện vừa trở về, phụ tử trẫm đoàn tụ để hưởng niềm vui gia đình, lại có chuyện gì quan trọng?"

Tần Cối nhìn Triệu Viện, lại nhìn Triệu Cấu, thầm cười nhẹ một tiếng, thần sắc rồi lại trở nên nghiêm túc: "Là Kim quốc ở bên kia, vừa mới truyền đến một tin, Kim chủ Hoàn Nhan Hợp Thứ* chết bất đắc kỳ tử!"

(*完颜合刺 tên này mình không tìm thấy trên mạng nên k biết có đúng k)

Triệu Cấu vừa nghe được tin tức này, kinh hãi đứng lên khỏi long ỷ, cũng bất chấp ngôn từ không tốt của Tần Cối.

Kim chủ Hoàn Nhan Hợp Thứ niên thiếu thì đăng cơ, hiện tại tuổi chưa quá ba mươi, trước kia bị Kim Ngột Truật đoạt quyền, cũng chẳng có mấy quyền hành trong tay. Nhưng từ sau khi Kim Ngột Truật chết, Triệu Cấu e sợ vị vua thiếu niên này sẽ Nam Chinh, hàng năm đều phái người đưa rất nhiều lễ vật để đổi lấy hòa bình, lại để cho Tần Cối trung gian hòa giải, lúc này mới tiếp tục hòa bình.

Nhưng không ngờ, Hoàn Nhan Hợp Thứ bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử, thật sự là ngoài dự đoán của mọi người. Ý niệm đầu tiên của Triệu Cấu, chính là Hoàng đế mới nhậm chức là ai, người nọ sẽ có dã tâm Nam Chinh hay không.

Tâm tình lo lắng kinh hãi của Triệu Cấu, đều biển hiện ở trên mặt, cũng phù hợp với dự đoán của Tần Cối.

Tần Cối nói: "Nói là chết bất đắc kỳ tử, nhưng tin tức truyền đến đây, thực tế là do Long Hổ Vệ thượng tướng quân Hoàn Nhan Lượng nổi loạn, giết Kim chủ, soán vị lập đế!"

Triệu Cấu lập tức nhớ đến thời điểm Tiêu Sơn gặp mình có nhắc đến tên Hoàn Nhan Lượng, thời điểm chưa soán vị có sang sông xuôi Nam, có thể thấy được là một người có dã tâm.

Tần Cối nói: "Kim chủ Hoàn Nhan Lượng mới đăng cơ, năm nay chỉ vỏn vẹn hai mươi lăm, đã từng tuyên bố muốn xách roi xuôi Nam, người trẻ tuổi nóng tính, lão thần sợ Kim chủ nhất thời xúc động phạm lỗi, cho nên đêm hôm mới tiến cung bẩm báo với Bệ hạ."

Triệu cấu nghe đến đây, trái tim không khỏi treo lên, hỏi: "Theo ý của Tần tướng, nên làm thế nào?"

Tần Cối nói: "Năm đó Tống Kim nghị hòa, giấy trắng mực đen, những năm này triều đình ta căn bản chưa từng làm ra nửa điểm vi phạm giao ước, Kim chủ nhất thời sẽ không tìm ra được bất kỳ cớ gì. Theo ý của lão thần, phái sứ giả đến chúc mừng Kim chủ đăng cơ, nhắc lại chuyện tốt giữa hai nước, Bệ hạ không cần lo lắng, lão thần sẽ cố gắng thúc đẩy việc này."

Trái tim đang treo lủng lẳng của Triệu Cấu thoáng cái buông xuống, Tần Cối lại đột nhiên hỏi: "Không biết chuyện yêu tặc làm loạn ở Tuyên Châu, Bệ hạ là nghe ai nói? Lão thần cũng chỉ làm theo phận sự, người này lại ở trước mặt Bệ hạ nói năng bậy bạ hòng chia rẽ, đúng là thứ hại quốc!"

Triệu Cấu lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, Tần Cối cũng không ép hỏi, sau đó liền cáo từ.

Tần Cối đi rồi, Triệu Cấu vô cùng uất ức phẫn hận, ông nặng nề ngã xuống long ỷ, qua một lúc lâu cũng không nói lời nào.

Triệu Viện cũng không nói gì, ý tứ vừa rồi của Tần Cối rất rõ ràng, hôm nay xem ra, cho dù Triệu Cấu hận Tần Cối muốn chết, nhưng chỉ cần Tần Cối lấy người Kim ra, Triệu cấu liền lập tức thỏa hiệp. Huống chi hiện tại Triệu Cấu chẳng qua chỉ là bất mãn với Tần Cối, cũng chưa phải hận muốn chết đi?

Triệu Cấu im lặng ngồi một lúc lâu, sau đó mới nói: "Tần Cối có chút quá đáng! Nếu như không phải vì bốn chữ Thiên hạ thái bình, trẫm nhất định phải bãi quan giáng chức!"

Triệu Viện chậm rãi đi qua quỳ xuống trước mặt Triệu Cấu, giọng đầy thành khẩn: "Cha, nếu như Tần tướng chẳng qua là ngang ngược kiêu ngạo, vì đại cục nhẫn nhịn thì có làm sao? Nhưng hôm nay xem ra, rõ ràng là lão có rấp tâm làm loạn, có mưu đồ phản nghịch! Tuy rằng người Kim hung hãn, nhưng xa cuối chân trời, vạn nhất có biến, còn có thể chạy thoát; nhưng Tần tướng trong lòng sinh dị tâm, họa ngay gần bên, vậy thì tính sao?"r

Triệu Cấu sững sờ, nhìn Triệu Viện: "Con có ý gì?"

Triệu Viện hơi nâng đầu, nhìn lên Triệu Cấu: "Con là nói, nếu như lão giống với Kim chủ Hoàn Nhan Lượng, soán vị giành ngôi thì phải làm sao?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...