4.
Tôi chột dạ nhìn xung quanh, không có ai, tôi thừa cơ hội đem đồ cúng rửa sạch trong ruộng lúa, cắn rách ngón tay nhỏ một giọt m.á.u lên trên, bỏ vào hộp gỗ mang đến miếu Giấy Nương Nương.
Vừa bước vào miếu, lập tức mát mẻ hơn nhiều.
Trong miếu treo một bức tranh mỹ nhân dài một mét, rộng hai mét, mỹ nhân cổ điển thưởng hoa trên tranh chính là Giấy Nương Nương.
Tôi đặt đồ cúng xong, bắt đầu thắp hương cúng bái.
Hương cúng Giấy Nương Nương là loại đặc chế, màu đỏ sẫm, có mùi thuốc bắc, mỗi lần thắp hương xong, tôi cần phải đóng cửa miếu cẩn thận, ở dưới cây hòe lớn ngoài cửa đợi một tiếng đồng hồ, sau đó mới vào lấy lại cái đĩa đựng đồ cúng, mỗi lần lấy đĩa, đĩa đều trống không.
Hôm nay buổi trưa đặc biệt nóng bức, tôi thắp hương xong, không rời đi ngay mà đi ra phía sau điện, đằng nào cũng phải đợi, trong miếu và ngoài miếu có gì khác nhau?
Sau điện còn mát hơn phía trước, giữa trưa, tôi lại cảm thấy vô cùng lãnh léo, âm u, mũi ngửi thấy mùi thuốc bắc dễ chịu, tôi dựa vào cột, có chút buồn ngủ, trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy tiếng nhai.
Răng rắc!
Răng rắc!
Răng rắc.
Âm thanh biến mất.
Một bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má tôi, tôi muốn giãy giụa, nhưng thế nào cũng không mở mắt ra được, những ngón tay lạnh lẽo sờ loạn trên mặt tôi, từ lông mày sờ đến mũi, lại từ miệng sờ đến mắt, giống như trẻ sơ sinh vô cùng tò mò về các bộ phận trên mặt.
"Hoàn mỹ... Đồ cúng..."
Bàn tay rời đi.
Tôi dụi mắt, nhìn những người mặc quần dài, áo dài màu đen tiến vào sau điện.
"Này..."
Bọn họ dường như không nghe thấy tôi nói chuyện, không một ai để ý đến tôi, thôn trưởng đưa tay từ thân hình mập mạp lấy ra một chùm chìa khóa, mở cánh cửa nhỏ của sau điện.
Tôi đi theo bọn họ vào phía sau cánh cửa nhỏ, phía sau cánh cửa nhỏ lại là một xưởng thủ công, những bó hương ngâm trong một cái ao màu đỏ, cái ao bốc lên mùi m.á.u tanh nồng nặc, mấy cái nồi lớn bốc hơi nghi ngút, không ngừng có những miếng thịt ném vào nồi, ùng ục ùng ục nấu dầu.
Đột nhiên, người áo đen đi phía trước tôi quay đầu lại, vén khăn che mặt xuống, làn da trắng nõn, đôi mắt dịu dàng, trông giống hệt mẹ tôi đã qua đời tám năm.
"...Trốn..."
Mẹ vừa nói xong, liền ngã xuống, phía dưới thân bà, là một vũng m.á.u đỏ tươi.
Những người đàn ông làm việc trong xưởng đều dừng hết động tác trong tay, nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt họ lóe lên một tia cuồng nhiệt, cầm dao, dụng cụ từng bước ép sát.
"Giấy thần tiên... giấy thần tiên đẹp nhất..."
Tôi muốn chạy trốn, hai chân lại không dùng được sức, trơ mắt nhìn trưởng thôn vung d.a.o c.h.é.m xuống người tôi.
Tôi giật mình mở mắt.
Tôi dựa vào cột, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng, tôi nhìn về phía cánh cửa nhỏ đóng chặt.
Phía sau cánh cửa gỗ rách nát, có những bí mật mà tôi không biết.
Tôi thất thần chạy ra khỏi miếu Giấy Nương Nương.
Mỗi ngày tắm sữa tươi, không được ra ngoài, không được phơi nắng...làn da như ngọc...
Giấy Nữ nào vào miếu Giấy Nương Nương, đều không ai ra nữa.
Trưởng thôn nói, Giấy Nữ cần phải hầu hạ Giấy Nương Nương suốt đời, nhưng tại sao, trong xưởng làm việc không có phụ nữ, toàn là đàn ông.
Trên đường về, tôi càng nghĩ càng sợ hãi, tôi dường như mơ hồ hiểu ra nguồn gốc của giấy thần tiên.
Nuôi nấng con gái cẩn thận, thực ra là đang nuôi da, con gái càng xinh đẹp, da người lột ra càng tốt, khó trách họ nói chị gái là Giấy Nữ đẹp nhất, họ khen không phải nhan sắc, mà là làn da.
Tôi xấu xí, không ai để ý đến tôi, năm sau thi đại học xong sẽ không bao giờ quay lại nữa, chị gái thì không được, còn mười ngày nữa, Giấy Nữ đến tuổi trưởng thành năm nay sẽ phải vào miếu Giấy Nương Nương.
Mẹ đã c.h.ế.t rồi, tôi không thể để chị gái c.h.ế.t được, tôi muốn dẫn chị gái cùng nhau trốn đi.
Tôi xông vào phòng chị gáii, không kịp thở:
"Chị... chạy... giấy thần tiên là da người… Bà nội họ luôn muốn, là làn da của chị."
Chị gái sờ má tôi, mím môi lặng lẽ rơi nước mắt.
"Giai Giai, em phát hiện ra điều gì đúng không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giay-nu/chuong-2.html.]
Chị lấy từ trong gối ra những tờ tiền lẻ vụn vặt, nhét hết vào tay tôi.
"Em cầm tiền đi đi, đừng bao giờ quay lại nữa, nghe lời."
Tôi nghi hoặc nhìn chị hai, giải thích mọi chuyện tôi mơ thấy trong miếu Giấy Nương Nương, chị gái đỏ hoe mắt, thở dài một tiếng.
"Không chạy nữa thì không kịp đâu, Giấy Nương Nương muốn Giấy Nữ không phải là chị, mà là em."
5.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng, tôi xấu xí thế này, sao có thể được Giấy Nương Nương để mắt tới.
Chị gái vén tay áo lên, trên cổ tay trắng nõn có một vòng vết xanh tím, nhìn mà kinh hãi.
"Những Giấy Nữ được Giấy Nương Nương chọn, trên cổ tay sẽ xuất hiện một vòng đỏ, còn Giấy Nữ đẹp nhất được Giấy Nương Nương chọn, thì sẽ có vết xanh tím."
Cả người tôi hoàn toàn ngơ ngác.
"Vậy... Giấy Nương Nương đã để ý tới chị sao?"
Chị nghẹn ngào nói: "Không phải, đây là giao dịch giữa chị và Giấy Nương Nương."
Giấy Nương Nương muốn sống lại, cần một bộ bát tự và da thịt phù hợp với bà ta, tôi và chị là song sinh, nhưng ngày sinh lại cách nhau một ngày.
Chị sinh ngày 15 tháng 6, tôi sinh vào rạng sáng ngày 16 tháng 6, ngày 16 tháng 6, là sinh nhật của Giấy Nương Nương.
Khi mẹ qua đời, tôi bị bệnh nặng, đến khi tôi hạ sốt tỉnh lại, mẹ đã được chôn cất, tôi cũng quên đi nhiều chuyện, chị hồi tưởng lại chuyện cũ, trong mắt mang theo hận ý.
"Mẹ là sinh viên đại học đi dạy ở vùng sâu vùng xa rồi bị bắt cóc về làng, bị nhốt trong nhà kho, bị cưỡng ép sinh ra anh trai và hai chị em sinh đôi chúng ta, năm chúng ta tám tuổi, mẹ dẫn anh trai và chúng ta bỏ trốn thì bị bắt lại. Bố đích thân gi3t mẹ, biến mẹ thành cống phẩm cho Giấy Nương Nương.
“Công phẩm của Giấy Nương Nương ngoài thịt người, còn có sinh hồn, tiếng nhai rộp rộp vang lên, xác mẹ bị tranh ăn hết."
"Chị và em bị giấu dưới bàn thờ, tận mắt chứng kiến tất cả, em bị dọa đến phát bệnh nặng."
Trong đầu tôi mơ hồ hiện lên hình ảnh mẹ, mẹ nói sẽ đưa chúng tôi rời đi, lại nhớ tới sau khi mẹ qua đời, anh trai vẻ mặt chế giễu nói.
"Loại đàn bà ngu ngốc không xứng làm mẹ tôi, phản bội bố và gia đình chúng ta, c.h.ế.t đáng đời."
"Cũng may tôi thông minh, báo trước cho bố biết bà ta muốn bỏ trốn, mới khiến bố bắt được bà ta."
Tôi nhớ, bố c.h.ế.t dưới gốc cây hòe bên ngoài miếu Giấy Nương Nương, bị chặt thành từng mảnh, c.h.ế.t không toàn thây.
"Chị, có phải chị đã giao dịch với Giấy Nương Nương, để bà ta gi3t bố không?"
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Chị gật đầu: "Nhưng, bà ta lại để ý tới thân thể của em, chị nói với bà ta, chị cũng sinh giờ Tý, chỉ cách sinh nhật bà ta vài phút, bà ta hoàn toàn có thể đoạt xá thân thể và da thịt của chị, sống lại ở nhân gian."
"Chuyện ma quỷ hết bài này đến bài khác, chị biết Giấy Nương Nương sẽ không từ bỏ đâu, chị chỉ có thể khiến em không trở thành Giấy Nữ, khiến em trở nên xấu xí, bà nội sẽ không hiến em cho bà ta."
"Giai Giai, mau trốn đi, chị sợ Giấy Nương Nương đổi ý, em là em gái của chị, chị đã hứa với mẹ sẽ bảo vệ em."
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y chị, kiên định nhìn chị.
"Không, chị, chúng ta cùng nhau trốn."
Ầm!
Cửa phòng bị đạp tung, thôn trưởng béo ú dẫn theo một đám đàn ông, tay cầm dây thừng và dao, lộ ra nụ cười hung ác.
"Muốn trốn? Không ngờ, trước sinh nhật Giấy Nương Nương, còn có thể hiến thêm cống phẩm thịt người, giấy thần tiên năm nay, nhất định là hoàn mỹ nhất."
Anh trai ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi.
"Vốn tưởng em thật thà, chỉ cần em học đại học, mang về cho tôi một cô sinh viên làm vợ, tôi có thể cân nhắc bỏ qua cho em, không ngờ, em lại giống như con đàn bà ngu ngốc năm xưa."
Chị kéo tôi ra phía sau, cười lạnh một tiếng.
"Các người muốn gi3t Giai Giai, tôi liền tự hủy dung mạo rồi t//ự s//át, đừng quên, tôi là Giấy Nữ được Giấy Nương Nương hài lòng nhất, nếu tôi chết, Giấy Nương Nương sẽ bỏ qua cho các người sao? Năm nay các người còn có thể sản xuất ra giấy thần hoàn mỹ không?"
Nghe thấy lời chị nói, trên mặt thôn trưởng lộ ra vẻ không cam tâm, gắng gượng nặn ra nụ cười, cố gắng thương lượng điều kiện với chị.
"Kiều Kiều, tôi biết cô thương em gái..."
Lúc này, bà nội lại phát điên cầm d.a.o xông về phía tôi.
"Đồ tạp chủng, mày dám làm lỡ chuyện cháu trai tao cưới vợ, tao gi3t mày!"
Tôi giơ cánh tay lên, lộ ra vết xanh tím trên cổ tay.
"Bà nội, cháu cũng là Giấy Nữ được Giấy Nương Nương hài lòng nhất."
--------------------------------------------------