Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giày Vò

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nước Yến, năm Tuyên Minh thứ mười lăm.

Trời đã vào đông, từng cơn gió lạnh thổi qua vun vút, mang theo cái giá rét quét qua.

Bầu trời tối sầm, đã bắt đầu rơi xuống từng bông tuyết trắng lạnh buốt.

Tiếng ai oán khắp nơi, cỏ cây xơ xác, cuối chân trời hiện lên một vệt đỏ tựa máu, như muốn báo hiệu một thời thế loạn lạc.

Năm Tuyên Minh thứ mười sáu.

Tại kinh thành nước Yến, tiếng trống rầm vang, tiếng hò trợ chiến, khói lửa và cả tiếng binh đao diễn ra suốt hai tháng ròng rã.

Sau một hồi nhiễu nhương.

Đầu của vua Tuyên và bảy tên gian thần bị treo lên cổng thành, thông báo thời kì thịnh thế của hoàng tộc đã chấm hết.

Trong một khu rừng rậm rạp lại ẩm ướt, đã rất gần với Thương Châu.

Hai thiếu nữ cả người chật vật đang cố gắng lê lết từng bước nặng nhọc tiến về phía trước.

Một người trong đó khoảng mười lăm mười sáu tuổi, khuôn mặt trắng nõn non mịn đã dính đầy bùn đất.

Tuy trong lúc chật vật bẩn thỉu, nhưng vẫn không che lấp đi được dáng vẻ xinh đẹp yêu kiều của nàng.

Trên người thiếu nữ mặc một bộ trang phục quý giá và đẹp đẽ, nhưng có lẽ trong lúc chạy trốn vội vàng nên bộ trang phục cũng đã rách nát, hơn nữa còn dính cả bùn đất, không còn nhìn ra được mấy phần dáng vẻ ban đầu của nó.

Phía sau nàng, một thiếu nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi, váy áo cũng đã rách bươm.

Nhìn trang phục có thể nhìn ra nàng này là một nữ hầu.

Hơn nữa, làn váy còn có vết m.á.u chưa khô, trên người nàng ta có vẻ như còn có thương thế.

Khuôn mặt cả hai đều lấm lem bẩn thỉu cùng vẻ lo lắng và bất an.

Hai cô gái này, một người là Mộc Miên - Công chúa duy nhất của vua Tuyên Minh vừa mất nước.

Còn người kia là Thúy Châu - hầu gái thân cận của nàng.

Nước Yên trải qua hơn trăm năm thịnh vượng, đến đời này vua Tuyên Minh lên ngôi nắm quyền lại dần suy tàn.

Nhà vua ham mê tửu sắc, không lo việc dân việc nước, chỉ ăn chơi hưởng thụ, khiến dân chúng lầm than.

Hiền Vương vốn là một vương gia khác họ, hắn đứng lên lấy danh nghĩa bình loạn, lật đổ triều đình, từng bước từng bước chiếm lấy nước Yên đã suy tàn và mục rỗng từ lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giay-vo/chuong-1.html.]

Lần tiến quân về kinh đô, hắn bắt g.i.ế.t tất cả người của hoàng tộc, chỉ có công chúa Mộc Miên là chạy thoát.

Hai chủ tớ công chúa chạy trốn khỏi cuộc đuổi bắt của phản quân ròng rã đã năm ngày.

Tất cả quân lính đi theo bảo vệ công chúa đều đã c.h.ế.t trên đường chạy trốn.

Hai người thoát khỏi kinh thành, cố ý chạy về Thương Châu, nơi có hôn phu của công chúa Mộc Miên là Thương Châu thế tử Trịnh Tô.

Đúng lúc hai người vừa thấy được danh giới Thương Châu trước mắt, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên có tiếng vó ngựa cùng tiếng người quát tháo dồn dập theo sát phía sau.

Mộc Miên run rẩy nhìn sang Thúy Châu, cả hai đều nhìn thấy được sự sợ hãi cùng hoang mang trong mắt đối phương.

Thúy Châu hoảng hốt kéo Mộc Miên dừng lại.

Nàng cầm tay Mộc Miên, giọng nghẹn ngào.

"Công chúa không được rồi, người... mau cởi áo choàng cho nô tỳ, để nô tỳ dẫn bọn họ sang hướng khác. Người là... hi vọng còn lại của hoàng gia, mau... mau chạy..."

Mộc Miên sợ hãi, nhưng trên mặt nàng vẫn mang dáng vẻ quật cường.

Thúy Châu cùng nàng lớn lên từ nhỏ, tình cảm thắm thiết, nàng không muốn Thúy Châu hi sinh vì mình như vậy.

Làn môi nàng mấp máy nhưng không thể bật lên được một chữ.

Nàng hoảng loạn, giơ tay lên ra hiệu.

"Cùng nhau chết."

Thúy Châu thấy cảnh này liền bật lên nức nở.

"Bệnh của người..."

"Không được, người phải sống... Người sống mới có thể để hoàng gia một tia hi vọng."

Kiếp này coi như nàng đã gặp đúng chủ, những kẻ hầu ở thời mà mạng người như cỏ rác này, gặp được công chúa coi như nàng đã rất may mắn rồi.

Bấy giờ, tình thế cấp bách, Thúy Châu càng lo lắng cho Mộc Miên hơn. Nàng ta thốt lên giục giã.

"Người mau đi, hai... hai người chúng ta chạy sẽ chậm mất. Bị bắt lại... cả hai đều... Đều không thể sống. Người c.h.ế.t rồi sẽ không còn hi vọng gì nữa..."

Thúy Châu đã bị thương, cố gắng để nói ra từng tiếng đứt quãng.

Nói rồi, nàng ta cũng không màng đến thương thế đang rỉ m.á.u đau đớn, cùng vẻ mặt cầu xin của Mộc Miên, cứ thế giằng lấy chiếc áo choàng trên người nàng, nhanh chóng khoác lên người mình.

Mộc Miên túm lấy tay nàng, lắc đầu sợ hãi.

Thúy Châu khóc, cũng không dám nhìn lại khuôn mặt đã đẫm nước mắt của người mà nàng đã ở bên hầu hạ mười mấy năm.

Nàng cố gắng kéo từng ngón tay của Mộc Miên ra khỏi người mình rồi nhanh chóng hướng về phía ngược lại chạy đi.

Trên mặt Mộc Miên nước mắt giàn giụa, cả người không kiềm chế được sợ hãi mà run lên bần bật, môi cũng đã bị nàng cắn đến bật máu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giày Vò
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...