Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giống Như Đã Từng Quen Biết

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phó Bội Gia nhẹ nhàng đẩy

cửa thư phòng vào, liền nghe thấy giọng nói dữ dội của phụ thân cùng âm thanh

trầm thấp của Kiều Gia Hiên.

Vừa mới ăn xong cơm tối,

phụ thân đã kéo Gia Hiên lên thư phòng, thảo luận liên tục. Từ sau khi hai

người đính hôn, cũng đã được một năm, phụ thân cùng Gia Hiên bắt đầu hợp tác ở

rất nhiều lĩnh vực, mà thu hoạch cũng không nhỏ. Theo như chuyện gần đây hai

người vừa tiết lộ, dường như là muốn đầu tư vào đất đai của quốc gia Đông Nam Á

nào đó, tiến hành khai phá một hạng mục bất động sản lớn.

Cô cũng không quan tâm

đến mấy chuyện này, chỉ cảm thấy đời người có đủ tiền là tốt rồi. Phụ thân cũng

không cho cô lo lắng đến mấy chuyện này, Gia Hiên cũng vậy. Chỉ sợ cô mệt mỏi,

phiền phức, mỗi ngày công việc duy nhất của cô là ở nhà làm người vợ rảnh rỗi!

Cô tiến vào dường như cắt

đứt cuộc nói chuyện của bọn họ, Kiều Gia Hiên âm thanh hòa nhã, quay sang nhạc

phụ đại nhân Phó Hùng nói: “Cha, con thấy vấn đề này ngày mai đến phòng làm

việc tiếp tục thảo luận đi! Bội Gia gần đây rất hay mệt mỏi, chúng con về trước

đây.”

Phó Hùng dường như còn

nói chưa hết, nhưng liếc mắt nhìn con gái nói: “Vậy các con về trước đi!”

Ngày hôm qua Kiều Gia

Hiên rất không bình thường, sau khi về đến nhà chỉ gắt gao ôm lấy cô, giống như

chỉ một giây sau hắn sẽ mất đi. . Không đợi cô phản ứng nhiều, liền đổ ập xuống

hôn cô ———

Bội Gia nỗ lực bình phục

thở dốc, hoan ái vừa rồi đã rút hết khí lực toàn thân. Cô không rõ hôm nay hắn

rốt cuộc là làm sao, đặc biệt cuồng dã, đặc biệt thô lỗ, giống như là ma vương.

Kiều Gia Hiên nhẹ nhàng

kéo cô vào trong ngực, Bội Gia mỉm cười cuộn mình vào trong lồng ngực trần trụi

của hắn, lẳng lặng nghe tiếng tim hắn vì hoạt động mạnh mà đ thình thịch, thình

thịch, thình thịch, …

“Thật là dễ nghe.” Cô lẩm

bẩm nói.

“Hử?” Hơi thở của Kiều

Gia Hiên lướt nhẹ trên đỉnh đầu.

“Tiếng tim của anh đập.”

Bội Gia ngẩng đầu, khẽ cười với hắn nói: “Cảm thấy nghe rất tốt. Phỏng chừng cả

đời nghe cũng không chán!”

Đôi mắt sâu sắc lẳng lặng

nhìn chăm chú vào cô một lúc lâu, Kiều Gia Hiên mới mở miệng nói:

“Bội Gia, em muốn cái gì

hay là có tâm nguyện gì, chỉ cần anh có thể làm được, nhất định sẽ thỏa mãn

em.”

“Em cái gì cũng không

thiếu a!”

“Nhất định phải nói!”

Giọng nói của Kiều Gia

Hiên trở nên nghiêm túc.

“Cái này …” Bội Gia trầm

ngâm nói, cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, rốt cục cười nói: “Em thực sự nghĩ

không ra, không bằng như vậy có được hay không, chờ em nghĩ ra, sẽ nói cho

anh.”

Trầm mặc một lúc.

“Bội Gia, em có yêu anh

không?” Kiều Gia Hiên bình tĩnh nhìn gương mặt của Bội Gia.

“Ừm! Em yêu anh!” Bội Gia

ra sức

“Em còn trẻ, còn có thể

thích người khác.” Kiều Gia Hiên nhàn nhạt nói.

“Không …sẽ không, em chỉ

yêu một người!” Bội Gia ngẩng đầu nhìn hắn nói,không biết rõ hắn vì sao lai nói

những lời này với cô. Nhưng cô không có cách nào tìm trong mắt hắn cảm xúc gì.

“Cuộc đời của em chắc

chắn có thể có được người đàn ông khác.”

“Sẽ không… trừ anh ra,

người nào em cũng không cần! Người nào cũng không yêu!” Cô có chút sốt ruột,

hắn vì sao lại nói với cô những lời này?

Kiều Gia Hiên bỗng nhiên

nhe răng cười, dịu dàng mà nghịch ngợm: “Anh nói đùa với em một chút thôi, đi

ngủ sớm một chút đi! ————-biết đâu có một ngày, em sẽ hận anh, hận anh không

thể biến mất khỏi thế giới này.” Ba câu cuối cùng tựa như thì thào nói, Bội Gia

căn bản là không có nghe thấy hắn nói gì.

Cô muôn hỏi rõ ràng, đã

thấy hắn nhắm hai mắt lại!

Không biết qua bao lâu,

nghe thấy tiếng hô hấp đều đặn của Gia Hiên truyền đến, hình như đã ngủ say,

thế nhưng Bội Gia không hiểu vì sao không ngủ được, lẳng lặng nhìn ngũ quan anh

tuấn của hắn, lông mày rậm, mũi thẳng tắp, đôi môi khêu gợi…

Lông mi của hắn thật dài,

thật dày! Giống như phát hiện ra tân đại lục, cô tỉ mỉ đánh giá.

Đột nhiên, Kiều Gia Hiên

mạnh mẽ mở mắt ra.

“Á…” Cô bị dọa sợ, khuôn

mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên đỏ bừ

“Sao vậy? Khuya khắt còn

không ngủ?”

“Em không ngủ được!”

“Ngủ đi!” Hắn mệnh lệnh

nói.

“Ừm” Cô gật gật đầu, nhắm

mắt lại.

“Còn nữa …” Kiều Gia Hiên

đột nhiên nói, thanh âm trong căn phòng rộng mênh mông đặc biệt rõ ràng.

“Cái gì?” Cô mở to đôi

mắt hắc bạch phân minh, nháy mắt nhìn hắn.

Nhìn thật sâu vào đôi mắt

đơn thuần trong suốt kia, Kiều Gia Hiên từng chữ từng chữ nói: “Sau này không

nên tùy tiện tin tưởng người khác.”

Nhiều năm sau đó, Kiều

Gia Hiên mới hiểu được, hắn nói cho cô những lời này, có thể gọi là lời dạy

bảo.

“Ừ.” Bội Gia gật đầu,

cũng không hiểu câu nói không đầu không đuôi này có ý gì, lần thứ hai nhắm mắt

lại.

Nhiều năm sau đó, cô mới

hiểu, đây là hắn dành cho cô —– lời khuyên cuối cùng.

*********************

Bội Gia gần như chỉ mơ mơ

màng màng, chẳng ngủ được bao lâu, chỉ nghe thấy tiếng chuông điện thoai di

động vang lên.

Cô day day cái đầu như

muốn nứt ra, ấn nút trả lời: “A lô!”

“Phó tiểu thư, xảy ra

chuyện rồi, chủ tịch bệnh tim tái phát, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu rồi!”

“Tôi lập tức đến ngay!”

Bội Gia cả kinh, lập tức tỉnh táo.

Vội vã rửa mặt, chạy tới

bệnh viện phụ thân cấp cứu, chỉ thấy thư kí cùng trợ lý của phụ thân đang sốt

ruột chờ cô.

“Phó tiểu thư!” Không

biết vì sao, Bội Gia cảm thấy ánh mắt của họ có chút quái dị, tựa hồ như đồng

cảm, nhưng cô không rảnh để suy nghĩ nhiều.

“Tiễn thư ký, bố tôi thế

nào rồi?”

Tiễn thư ký đã gấp đến độ

đầu đầy mồ hôi: “Cụ thể như thế nào tôi cũng không biết, chỉ nghe thấy chủ tịch

nhận một cuộc điện thoại, còn chưa kịp dập máy, liền bưng ngực! Tôi biết tim

ngài chủ tịch từ lâu đã không tốt, nên liền gọi xe cứu thương!”

“Bác sĩ nói như thế nào?”

“Bác sĩ một người cũng

chưa có đi ra!” Tiễn thư kí gấp đến độ vặn xoắn hai tay.

Bội Gia liên tục trước

cửa phòng cấp cứu đi tới đi lui, gọi vài cú điện thoại cho Kiều Gia Hiên, nhưng

vẫn không gọi được.

Rốt cục, cửa phòng cấp

cứu cũng mở ra!

Bội Gia vọt tới, nắm lấy

tay bác sĩ: “Bác sĩ, cha tôi thế nào rồi ạ

“Tình huống không được

lạc quan, cần đưa đến phòng điều trị để quan sát!”

Bội Gia hoang mang lo

lắng nhìn gương mặt của phụ thân, sắc mặt tái nhợt, giống như đã già đi mười

tuổi! Điện thoại của Gia Hiên vẫn chưa gọi được, gọi tới phòng làm việc đều là

thư kí nhấc máy, chỉ nói là ra ngoài.

Nên làm gì bây giờ?

May mà Tiễn thư ký cùng

trợ lý luôn ở bên cô, bằng không cô ngay cả làm thủ tục nhập viện như thế nào

cũng không biết.

Cô ngẩng đầu, thấy ánh

mắt của Tiễn bí thư muốn nói lại thôi.

Bội Gia cố gắng nở một nụ

cười: “Tiễn thư ký, có chuyện gì? Anh cứ nói đi!”

“Phó tiểu thư…”

“???” Bội Gia dùng ánh

mắt ý bảo hắn nói.

“Phó tiểu thư…” Tiễn thư

lý thở dài, dừng một chút mới nói: “Phó tiểu thư, cô không cần tiếp tục gọi cho

Kiều tiên sinh nữa!”

“Vì sao?” Bội Gia khó

hiểu mở to hai mắt nhìn.

Tiễn thư ký không nói gì,

chỉ rút tờ báo trong bao ra, tiêu đề to đùng trên tờ báo đập vào mắt —–

Kiều Gia Hiên giải trừ h

Phó thị đối mặt với nguy

cơ sụp đổ.

Phó Bội Gia cảm thấy

trong đầu tiếng vang ầm ầm, dường như cả thế giới đang sụp đổ!

Không, chuyện này không

có khả năng là thật. Tối hôm qua còn cùng Gia Hiên ôm nhau triền miên.

Đây chắc chắn là tòa soạn

báo bịa đặt, cô phải đi tố cáo bọn họ.

Bội gia không khống chế

được bản thân liền xông ra ngoài, cô muốn tìm Kiều Gia Hiên!

Tại phòng làm việc của

giám đốc của Kiều Gia Hiên, cô rốt cục cũng gặp được hắn.

“Gia Hiên!”Bội Gia nhẹ

giọng gọi tên hắn, từ sáng hôm nay những đả kích liên tục đã vượt khỏi phạm vi

chịu đựng của cô. Cô tủi thân nghĩ muốn trốn ở trong lòng hắn khóc!

“Cô rốt cục cũng tới!”

Kiều Gia Hiên ngay cả ý đứng lên đón tiếp cũng không có, nhàn hạ tự đắc ngồi

trên ghế, thưởng thức sự rối loạn của cô.

Âm thanh lạnh như băng

truyền đến bên tai, máu trong người như đông lại!

Rút đi cái vẻ ngoài dịu

dàng thường ngày, trong hai con ngươi, lóe lên hàn quang so với núi băng còn

khiếp người hơn!

Bội Gia không khỏi lùi

lại một bước, cô chưa bao giờ nhìn thấy hắn âm trầm đáng sợ như vậy!

“Cô biết không? Tôi đã

đợi ngày này nhiều năm rồi!”

Từng từ từng chữ từ trong

đôi môi của kẻ khiến người khác phải mê muội thốt ra, mặc dù bên ngoài ánh mặt

trời giữa buổi trưa nóng bỏng chiếu lên, nhưng bên trong giống như băng lạnh

không độ nứt ra.

Không biết vì sao, Bội

Gia thấy một trận run rẩy, là hàn ý từ tận xương tủy!

“Năm đó nếu không phải

phụ thân cô dùng thủ đoạn đê tiện, lợi dụng cha tôi tín nhiệm hắn, chiếm đoạt

công ty của cha tôi, như vậy cha tôi cũng sẽ không bị chảy máu não đột phát mà

chết, cô có biết lúc ông chết mới bao nhiều không, mới ba mươi bảy tuổi! Bây

giờ tôi chỉ đem những gì phụ thân cô đối xử với ông trả lại hết cho hắn, hy

vọng phu thân cô sẽ thích phần lễ vật này! Mặt khác, thuận tiện nói cho cô, Phó

thị đã phá sản rồi. Phụ thân cô đã mang rất nhiều tiền mặt cho ngân hàng bất

động sản Phi-líp-phin vay. Hiên nay nơi đó đang xảy ra chính biến! Hắn xong!!!!

Ha ha ha —-“

Bội Gia nhìn hắn không

thể tin nổi, liều mạng lắc đầu, không muốn tiếp nhận chuyện này.

Dòng nước từ trong đáy

mắt Bội Gia rơi xuống: “Còn tôi? Tôi là cái gì?”

“Cô …”Đôi môi đã từng nói

ra bao lời yêu thương nay thốt ra lời nói như dao nhọn, đâm thẳng vào trái tim

Bội Gia: “Cô đối với tôi mà nói, bất quá chỉ là công cụ báo thù! Nếu như không

phải cô, phụ thân cô cũng không thể tín nhiệm tôi như vậy! Đương nhiên còn là

vật làm ấm giường miễn phí, cô cũng biết, đàn ông không tránh được có nhu cầu

sinh lý. Bên ngoài không được sạch sẽ lắm …”

“Dừng lại! Dừng lại đi —-

không cần nói thêm nữa!” Bội Gia khóc không thành tiếng, chậm rãi ngã xuống

đất, toàn thân mềm nhũn, không có một chút sức lực, thậm chí ngay cả sức lực

nâng ánh mắt nhìn hắn cũng không có!

“Không cần nói thêm

nữa!!!!!” Bội Gia nghĩ chính mình đã không c cách nào tiếp tục chống đỡ nữa

rồi, cô mong muốn biết bao có thể ngất đi, hay là lập tức chết luôn cũng tốt,

như vậy không cần nghe những lời nói đả thương người của hắn nữa.

Cô vẫn ngẩng đầu đứng

lên, mặc dù có chút lắc lư, xoay người, từng bước bước ra khỏi cửa, không quay

đầu lại liếc hắn một cái.

Thế giới lặng yên không

một tiếng động!

Nhưng cô nghe thấy tiếng

giày cao gót của mình, một tiếng, một tiếng, hòa cùng với sàn đá cẩm thạch lạnh

lẽo như một cây đinh cắm sâu vào lòng cô, buốt đến tận trong xương tủy.

Một tiếng, một tiếng, cô

dần dần rời đi…

Một tiếng, một tiếng,

sinh mệnh của cô từ nay về sau từ từ rạn vỡ..

Nước mắt chảy xuống cằm,

rồi chạm xuống mặt đất.

Ngày hôm nay, không thể

nghi ngờ, là ngày trưởng thành của cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...