Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gửi Thê Tử

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta tiến sát lại gần Tạ Chấp Niên, hung hăng nắm lấy cằm chàng.

"Muốn thoát khỏi ta, đừng hòng!"

"Nghe rõ chưa? Gật đầu."

Tạ Chấp Niên sững sờ hồi lâu, rồi mới gật đầu.

"Biết rồi."

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Khoảnh khắc tiếp theo, xe ngựa đột ngột xóc nảy.

Ta ngã thẳng vào lòng Tạ Chấp Niên.

9.

Tạ Chấp Niên sau lưng ta hoàn toàn cứng đờ.

Tay lơ lửng giữa không trung không biết nên đặt vào đâu, ngay cả hơi thở cũng dường như ngừng lại.

Ta vừa định ngồi dậy, nhưng lại nhắm mắt nằm xuống.

Nếu nói chàng không tin, vậy thì hãy dùng hành động.

Ta nhắm mắt nói dối một cách không chút gánh nặng:

"Đầu choáng quá, cho ta dựa một lát."

Thật là c.h.ế.t tiệt.

Từ năm tuổi, ta đã theo cha học võ.

Đánh khắp trẻ con trong kinh thành không ai địch nổi.

Lần đầu tiên giả vờ yếu đuối, ta cũng rất vất vả đấy.

Sau lưng truyền đến tiếng "Được" trầm thấp của Tạ Chấp Niên.

Chàng vừa nói, đỉnh đầu ta như rung lên.

Không hiểu sao lại khiến người ta nóng mặt.

Không biết qua bao lâu.

Bàn tay lơ lửng của Tạ Chấp Niên mới không kiềm chế được mà đặt lên eo ta.

Rất nhẹ nhàng ôm lấy ta, ngăn cách sự xóc nảy của xe ngựa.

Như đang nâng niu một món bảo vật dễ vỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gui-the-tu/chuong-06.html.]

Nhưng chàng càng cẩn thận, thì lúc này càng cảm thấy rõ ràng.

Nơi bị chạm vào như bốc cháy, lan ra tận tai.

Càng nóng hơn.

Ta cảm thấy mình như sắp bị thiêu đốt.

Cố gắng chịu đựng một lúc.

Mặt đỏ tai hồng, ta lăn lộn ngồi dậy.

"Ta... Ta ra ngoài hít thở không khí một chút."

Nhưng lại thấy Tạ Chấp Niên sững sờ, đáy mắt thoáng qua một tia đau đớn.

Nhanh chóng cụp mắt xuống.

Chàng nói:

"Xin lỗi."

"Gì cơ?" Ta kinh ngạc lên tiếng.

"Ta không nên tự ý chạm vào nàng. Xin lỗi."

10.

Ký ức chợt ùa về trong khoảnh khắc này.

Ngày thành hôn, lòng ta ngổn ngang, say mèm ở quán rượu mới về nhà.

Tạ Chấp Niên muốn dìu ta về phòng, nhưng ta đã hất tay chàng ra.

Lúc đó ta tức giận vì hành động của Hoàng thượng, nên trút hết mọi bực dọc lên người Tạ Chấp Niên.

Ta say xỉn, gào thét với Tạ Chấp Niên.

Mắng nhiếc chàng tại sao lại xen vào cuộc đời ta, tại sao lại tước đoạt tự do của ta.

Chúng ta thành hôn theo lệnh của Hoàng thượng, chàng rõ ràng không nợ ta điều gì.

Nhưng chàng lại không hề nói gì.

Chỉ im lặng, cúi đầu đứng trong màn đêm vắng lặng.

Chịu đựng những oán hận không đáng có.

Từng chút một, chấp nhận tất cả.

Cuối cùng, ta đã khóc và hét lên mệt mỏi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gửi Thê Tử
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...