Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Đỏ

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào một buổi trưa, tôi đang nằm thiêm thiếp trên chiếc võng sau vườn, thằng Dế ở đâu chạy tới cầm dây võng giật đùng đùng:

- Anh Chương, anh Chương! Em biết rồi!

Tôi mở choàng mắt:

- Mày làm cái trò gì vậy ? Biết gì ?

Dế nháy mắt:

- Em biết chiều nào anh cũng xuống xóm Miễu làm gì rồi!

Điệu bộ hào hứng của Dế khiến tôi chột dạ. Tôi ngó lơ chỗ khác, miệng ậm ừ:

- Thì tao đã nói rồi! Tao đi... do thám!

Dế cười hích hích:

- Anh đừng phịa nữa! Em biết anh chẳng do thám do thiếc gì sất! Anh đi dạy, đúng không?

Tôi tái mặt:

- Sao mày biết?

- Tụi xóm Miễu nói. Tụi nó đứa nào cũng biết anh đang dạy học cho chị em thằng Dư.

- Ờ, ờ...

- Còn "ờ, ờ" gì nữa! Được làm thầy thiên hạ, oai như vậy mà anh giấu em!

- Tao đâu có giấu! - Tôi chống chế - Tại tao không tiện nói ra đó thôi!

- Có gì đâu không tiện?

Tôi ngập ngừng:

- Thằng Dư là... phe bên kia. Tao sợ tụi mày bảo tao đi dạy học cho... kẻ thù.

Tôi tưởng Dế sẽ kết tội tôi. Nào ngờ, nó nhe răng ra cười:

- Em chẳng nói vậy đâu. Thằng Dư chỉ là kẻ thù của em khi "choảng" nhau ngoài suối kia. Còn bình thường, em coi nó cũng như những đứa khác thôi.

Tôi mừng rơn:

- Vậy là mày không trách tao hén?

- Trách chuyện gì?

- Thì chuyện tao dạy học cho thằng Dư đó.

Dế gật đầu:

- Em đã nói rồi. Em có trách anh bao giờ đâu. Chị em thằng Dư không được đi học như tụi em, tội cho tụi nó. Bây giờ anh dạy cho chị Út Thêm và thằng Dư học là tốt chứ sao.

- Mày nói thật đấy chứ? - Tôi nhìn Dế, ngờ vực.

- Anh không tin hả ? Anh chờ đó, để em lấy cái này cho anh coi.

Nói xong, Dế chạy vù vào nhà. Lát sau, nó cầm ra đưa tôi hai cuốn tập.

- Gì vậy ?

Dế giúi hai cuốn tập vào tay tôi:

- Em gửi cho chị em thằng Dư.

Tôi như không tin vào mắt mình. Trước nay, Dế là đứa hăng đánh nhau nhất trong bọn. Lúc nào nó cũng dọa phục thù tụi thằng Dư. Vậy mà hôm nay...

Như đọc được nỗi băn khoăn trong đầu tôi, Dế mỉm cười giải thích:

- Từ hôm thằng Dư cản không cho tụi xóm Miễu hành hung anh Nhạn, em không thù nó nữa. Nó tốt với mình thì mình phải tốt lại chứ!

Hóa ra vậy. Nếu thằng Dư nghe được những lời Dế vừa nói, hẳn nó sung sướng lắm. Tôi xúc động lật lật hai cuốn tập trên tay và ngạc nhiên kêu lên:

- Ơ! Sao hai cuốn tập này mỏng dính vậy ?

Dế gãi đầu, bối rối:

- Đây là hai cuốn tập cũ của em. Những trang có chữ, em xé đi rồi!

- À, ra vậy! Nhưng không sao đâu! - Tôi gật gù - Nếu thằng Dư biết mày gửi tập cho nó học, chắc nó cảm động lắm! Nó không ngờ mày là một đứa dễ thương như vậy!

Nghe tôi khen, Dế đỏ mặt lảng mất.

Tôi nhìn theo Dế, lòng bâng khuâng khó tả.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Đỏ
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...