Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Lương

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta như cái bình vỡ cười lớn: "Đúng vậy, bởi vì ta ngốc, bởi vì ta ngu ngốc. Bởi vì ta căn bản không nên vào cung, không nên gả cho Hoàng đế, bởi vì ta ghen tị, ta sợ hãi, ta sợ ta lén nói với chàng, chàng sẽ bao che cho Hiền phi, chàng sẽ che giấu chuyện này. Ta không thể chịu đựng được—ta hoàn toàn không thông minh, thủ đoạn cũng chẳng cao siêu..."

Ta không nói nên lời nữa, bèn ngồi xổm xuống đất khóc lớn.

Đến lúc này ta mới phát hiện thì ra trong tiềm thức ta lại nghĩ như vậy. Ta sợ Thẩm lang bảo vệ Hiền phi, ta sợ bản thân ghen tuông, cho nên ta mới gọi người của Tông Nhân phủ, ảo tưởng ép buộc hắn không thể không xử lý Hiền phi, vậy mà không ngờ cuối cùng vẫn thất bại.

Thẩm lang không phản bác, cũng không nổi giận, lẳng lặng nhìn ta phát tiết điên cuồng, cho đến khi ta dần dần bình tĩnh lại, hắn mới thở dài nói: "Lương nhi, rốt cuộc nàng vẫn không tin ta..."

"Thật nực cười, tại sao ta phải tin chàng? Tin tưởng chàng cái gì? Thục phi mà chàng sủng ái nhiều năm nói phế truất liền phế truất, hôm trước còn có thể ôm ta ôn nhu mật ngọt, xoay người liền đày ta vào lãnh cung. Hoàng thượng, không phải chàng không có được chân tình, mà là chàng không xứng đáng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ha-luong/12.html.]

Có lẽ là vì Thẩm lang ép sát từng bước, vậy mà khiến ta mất hết lý trí, đem những lời trước kia tuyệt đối không thể nói ra khỏi miệng, nói hết ra.

Thẩm lang nhìn ta, sắc mặt dần dần sa sầm: "Nàng, một con gái nhà thương nhân, dựa vào cái gì mà có thể nhập cung tham gia tuyển chọn? Nàng thật sự cho rằng vài chục lượng bạc của nàng có thể khiến những người đó liều mạng thêm nàng vào sao? Nàng cho rằng Thục phi và Hiền phi nhìn nàng không vừa mắt, gỡ lục đầu bài của nàng liền thật sự buông tha cho nàng rồi? Nàng cho rằng nàng bày mưu vay mượn riêng, khiến hậu cung náo loạn sau, thật sự có thể xoá sạch sẽ? Nàng cho rằng ta nhiều lần nhấn mạnh với nàng, thứ để nàng dựa vào sinh tồn là gì, là ta rảnh rỗi sinh nông nổi sao?"

Ta bị một tràng câu hỏi của hắn làm cho hơi choáng váng, dù có ngốc đến đâu cũng hiểu được ý tứ trong lời hắn, chỉ là...

"Ta không có thanh mai trúc mã nào cả, ta chỉ nhớ năm đó còn nhỏ theo phụ hoàng xuất cung, từng tình cờ gặp một bé gái nhà thương nhân. Nàng ta nói nàng ta muốn làm Hoàng hậu, như vậy sẽ không có ai dám ức h.i.ế.p di nương của nàng ta nữa." Thẩm lang ngữ khí lạnh lùng đến cực điểm, nói xong vậy mà không thèm nhìn ta lấy một cái, thẳng thừng đi ra khỏi lãnh cung.

Ta ngã ngồi xuống đất, trong đầu hiện lên một đoạn ký ức nhiều năm về trước.

"Làm gì đó..." Ký ức có chút mơ hồ, ta chỉ nhớ mình đã cầm cố món trang sức duy nhất trên người, mời hắn ăn bánh bao, sau đó chúng ta tay trong tay chơi đùa cả một ngày. Phần lớn thời gian đều là ta nói chuyện với hắn, hắn chỉ im lặng lắng nghe.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Lương
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...