Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hà Tất, Hà Tất

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta và Đoạn Ngọc Trác giờ đã luyện được cái thói xấu… đi rình trộm.

Trời quang mây tạnh, hai chúng ta mỗi người cầm một cành cây, làm như vô tình mà lết tới trước cửa phòng phu nhân.

Ta chọc một lỗ nhỏ trên cửa sổ giấy, ghé mắt nhìn vào.

Bình luận bắt đầu nhảy múa:

[Chính là giờ này! Giờ Mùi hằng ngày, phu nhân đều ở trong phòng, không ra ngoài.]

[Đúng rồi! Thậm chí khi phu nhân của Đài phủ mời đi ngắm hoa, bà ta cũng kiếm cớ từ chối.]

[Sốt ruột quá! Mau để tôi xem bà ta làm gì trong phòng đi!]

Phu nhân đã dùng xong bát canh tuyết yến, đang ngồi chải tóc trước gương.

Mái tóc đen như suối, đôi mắt long lanh, hàm răng ngọc ngà.

Dù đã ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi nhưng trên mặt nàng ta lại không có lấy một nếp nhăn.

Nhưng đột nhiên, nàng ta lại ôm mặt khóc nức nở.

Khóc một hồi, nàng ta lại ôm đầu kêu rên thống khổ, sau đó loạng choạng đứng dậy, vén màn sa, đổ người xuống giường.

Tấm màn sa chồng lên nhiều lớp che khuất tầm nhìn, chỉ để lại cho bọn ta một bóng dáng run rẩy đầy thống khổ.

Khoảng chừng một khắc sau, bóng người ấy mới bước ra khỏi màn.

Thu Vũ Miên Miên

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ha-tat-ha-tat/chuong-10.html.]

Rõ ràng là một bà lão gầy gò, già nua! Mái tóc bạc trắng như tuyết, nếp nhăn chồng chất, má thịt xệ xuống gần sát đất.

Ta bịt chặt miệng mình.

Dù đã đoán rằng nàng ta có thể là một sinh vật kỳ quái chuyên hút m.á.u thiếu nữ, nhưng chứng kiến tận mắt vẫn khiến tim ta như muốn ngừng đập.

Ta và Đoạn Ngọc Trác rón rén lùi lại, lùi lại… chỉ muốn rời khỏi nơi quỷ quái này càng nhanh càng tốt.

Rắc…

Đoạn Ngọc Trác giẫm phải một nhánh cây khô.

Bà lão già nua trong phòng đột nhiên ngẩng đầu lên!

Đúng lúc này, hai bàn tay trắng bệch từ đâu đặt lên vai ta và Đoạn Ngọc Trác.

Bàn tay ấy nhấc bổng cả hai, chỉ trong nháy mắt như đạp gió mà đi, bọn ta đã bị đưa đến cửa một ngôi nhà hoang ở ngoại ô.

......

"Lâu ngày không gặp, nữ thí chủ vẫn khỏe chứ?"

Gió đông rít lên lạnh lẽo, một nhà sư yêu dị mặc áo trắng đứng giữa con đường đầy lá rụng. Dáng người cao lớn, nụ cười dịu dàng trông như một vị thần giáng thế.

Rõ ràng khí chất phải là cao quý không thể phạm, nhưng đôi mắt ngài ấy lại ánh lên nét tà mị, khiến lòng ta bỗng dâng lên một chút si mê.

Ta mừng rỡ chạy về phía ngài ấy: "Thần Ẩn!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hà Tất, Hà Tất
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...