Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Tư Quân

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng lần này ta không muốn cho.

Năm đó, Lý gia lão nhân mắc bện.h phổ.i, bị y quán đuổi ra, Lý gia lão nương ở bên đường khóc nấc suốt.

Mẫu thân ta chỉ là một nữ nhân hái thuố.c, không có tư cách hành nghề y.

Nhưng bà ấy thật sự không đành lòng nên đã nhúng tay.

Ngay từ đầu, triệu chứng của lão nhân kia tốt hơn rất nhiều, người Lý gia mang ơn mẫu thân ta.

Cũng không quá mấy tháng, lão nhân kia chế.t, từ đó về sau, người nhà họ Lý đối xử với mẫu thân ta như kẻ thù.

Lúc mẫu thân ta còn sống, Lý gia đã tới đòi nợ, trong lòng bà ấy cảm thấy rất xấu hổ, đưa cho họ gần một nửa gia sản.

Mà sau khi bà ấy đi, ta lẻ loi một mình, chỉ có thể tiếp tục sử dụng tiề.n để trả giá cho tai họa kia.

Không phải ta chưa từng nghĩ cách, nhưng mẫu thân ta không có chứng cứ hành nghề y, nên quan phủ không muốn quản lý.

Ta đi tới kéo tay Tiết Hoài: “Đây là phu quân ta.”

Tiết Hoài ngạc nhiên, đôi môi mỏng cong lên một chút rất khó phát hiện.

Lý Nhị châm biếm: “Tìm một người mù, không bằng tìm ta!”

Ta cao giọng nói: “Người mù thì làm sao, người mù dù sao cũng tốt hơn so với một số người vong ân phụ nghĩa, dây dưa không dứt!”

“Xem ra ngươi không có ý định trả tiề.n!”

Mắt nhìn thấy bọn họ sắp động thủ, Tiết Hoài cầm lấy cây chổi trong tay ta.

Lúc đang căng thẳng, ta lấy ra một bộ áo giáp.

“Phu quân ta là bách phu... Không, là bách phu trưởng mới đúng!”

Ta kiêu ngạo nói tiếp: “Hắn ra chiến trường giế.t địch, nếu các ngươi dám động thủ thì chờ bị nhốt vào đại lao đi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ha-tu-quan/chuong-7.html.]

Lúc ấy, ta còn không biết Tiết Hoài là tướng quân, nhưng một thân áo giáp của hắn quả thật rất uy vũ.

Người Lý gia lộ vẻ nghi ngờ, họ nhìn nhau một lát, cuối cùng vẫn cảm thấy ta đang nói điêu.

Bọn họ đông người thế mạnh, lại cảm thấy Tiết Hoài chỉ là một người mù, nên nhào tới.

Cuối cùng, người nhà họ Lý chạy trối chế.t.

Tiết Hoài cũng không được ổn cho lắm, trên người đều là vết thương lớn nhỏ.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Ta lục tủ tìm kim dược, bởi vì không tìm thấy nên gấp đến độ xoay quanh.

Tiết Hoài cũng mặc kệ, ôm chặt ta nói: “Ta giúp ngươi chuyện lớn như vậy, ngươi cảm ơn ta như thế nào đây?”

Ta nghĩ một lúc, xích lại gần hắn rồi hôn một cái vào khóe miệng hắn.

Tiết Hoài nhướng mày: “Chỉ thế thôi sao?”

“Thật sự rất cảm ơn ngươi, ngươi rất lợi hại.”

Ta thật thà nói: “Trước kia ngươi bảo vệ rất nhiều người, hôm nay lại bảo vệ ta.”

“Cho nên ngươi đừng từ bỏ, chắc chắn ngươi sẽ khá hơn.”

Lần này Tiết Hoài hoàn toàn ngây ngẩn.

Hắn trầm mặc hồi lâu, đột nhiên cười ha ha.

“Ta không từ bỏ, tại sao ngươi nghĩ ta muốn từ bỏ?”

Phu tử nói, tuy rằng ta chưa đủ thông minh, nhưng trực giác rất chuẩn.

Sự thật cũng như thế, Tiết Hoài ghét ta ép hắn dùng thân báo ân, nhưng lại động một chút là cùng ta ân ái, ta muốn tránh cũng khó.

Sau ngày đó, Tiết Hoài đã thay đổi.

Nhưng ta cũng rõ thay đổi chỗ nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Tư Quân
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...