Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hai A Gặp Nhau Ắt Có Một O

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi sáng đầu năm mới, Giản Tùng Ý được Bách Hoài hôn đến khi tỉnh thì mới thôi.

Em bé nào đấy cảm thấy đây là một điềm tốt.

Vì thế hắn ôm cổ anh lại, hôn anh một cái.

‘’Chúc bạn trai em năm mới vui vẻ.’’

Bách Hoài cúi đầu nhìn hắn, lấy ra một chiếc bao lì xì, khóe mắt lấp lánh ý cười: ‘’Bạn trai tặng em tiền mừng tuổi.’’

Tiền lì xì nhìn qua dày ra phết.

Giản Tùng Ý vừa lòng cầm lấy, bóp bóp, phát hiện ra hình như có cái gì sai sai. Hắn cảnh giác nhướng mày nhìn anh: ‘’Bách Hoài, mới đầu năm đầu tháng, anh đừng có mà gây chuyện.’’

Bách Hoài cảm giác hình tượng của mình ở trong lòng Giản Tùng Ý có vấn đề, cười bất đắc dĩ: ‘’Tôi hư hỏng tới vậy à? Em mở ra xem thử đi, không có gì xấu xa hết.’’

Giản Tùng Ý nửa tin nửa ngờ, mở ra rồi giũ giũ, ngay lập tức một mảnh vải đỏ được gấp gọn rơi ra.

Giản Tùng Ý thấy tấm vải đỏ này nhìn quen quen, mới mở ra đã thấy trêи mặt vải viết một hàng chữ.

– Nguyện cùng em năm năm tháng tháng

Chữ viết là nét chữ mà hắn quen thuộc, còn mảnh vải đỏ này cũng chẳng phải mảnh vải nào xa lạ.

Ngày giỗ của chú Chi Miên, lúc hai người cúp học đi Linh Sơn, trêи đường không chịu nổi sự chèo kéo của thằng nhóc bán hàng nên đã bỏ ra năm mươi đồng, mua hai mảnh vải ước nguyện.

Ngày đó toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn lên viên đá bồ đào nên không để tâm, Bách Hoài nói anh quăng mảnh vải đỏ rồi mà hắn cũng tin.

Thế ra lại gạt mình.

Giản Tiểu Tùng trừng mắt: ‘’Bách Hoài! Anh nhìn đi, anh lại gạt em!’’

Hung hăng rồ dại nhưng một chút lực uy hϊế͙p͙ cũng không có.

Bách Hoài cũng không muốn để ý đến hắn, nhấc hắn dậy: ‘’Chuyện xưa tích cũ em đừng tính toán chứ. Mau dậy đi rồi chúng ta đi Linh An Sơn.’’

Giản Tùng Ý dạo này lười biếng quen rồi, không muốn dậy, vùng vẫy rúc lại vào trong ổ chăn: ‘’Mới hơn sáu giờ mà đi Linh An Sơn làm gì chứ?’’

Bách Hoài kiên nhẫn vỗ về: ‘’Thắt mảnh vải đỏ này lên cây ước nguyện rồi sau đó đi thăm ba tôi.’’

Giản Tiểu Tùng lại ngoan ngoãn ngồi dậy.

À ha, mình bắt cóc Bách Hoài nhà người ta mất tiêu cho nên dù sao cũng phải đi xin phép chú Chi Miên một tiếng chứ nhỉ.

Hai người lần lượt đi chúc tết trưởng lão trong nhà, ngoại trừ Bách Hàn sáng sớm đã mất dạng thì người lớn trong nhà đều lì xì cho hai bé mỗi bé ít nhất là năm con số không đằng sau. Cuối cùng, có bao nhiêu tiền cũng bỏ vào két sắt nhỏ của ai đó.

Kiếm được một khoảng nứt vách, hai người bắt đầu đi Linh An sơn.

Thu qua, đông tới, xuân về.

Cổ thụ sống ở Đại Giác Tự ở Linh An Sơn đã qua nhiều năm tháng. Nó vươn những cành cây già cằn cỗi, rụng hết lá nhưng lại chẳng bao lâu sau, chỗ khẳng khiu lại đâm chồi nảy lộc. Ngay cả từng mảnh vải đỏ thắt trêи ấy cũng ngập tràn không khí của hi vọng.

Đằng xa, Phật tổ uy nghi đứng đó vẫn từ bi với nhân gian khổ ải tự thuở nào.

Hai người cùng nhau rảo bước trêи những phiến đá làm bậc thang, đi tới cổ thụ ngày nào, thắt lên mảnh vải đỏ.

Gió lạnh đầu xuân thổi qua, mảnh vải uốn lượn theo cơn gió, như ra vẻ tự hào.

Giản Tùng Ý nghiêng đầu, hà hơi một cái, nhìn sương trắng tụ lại trong không trung, cười cười: ‘’Bách Hoài, anh nói xem, hai đứa mình sao mê tín thế nhỉ?’’

Bách Hoài nắm tay hắn, thong thả đi xuống chân núi: ‘’Đó không phải là mê tín, đó gọi là biết hi vọng. Con người có hi vọng thì mới có thể sống tốt được.’’

Dù cho có nói cái gì, chỉ cần được nói bởi ngữ điệu chậm rãi của Bách Hoài, Giản Tùng Ý đã cảm thấy hợp lí không tưởng.

Hắn thản nhiên hỏi: ‘’Vậy anh hi vọng điều gì?’

‘’Em.’’

‘’Chỉ đơn giản vậy à?’’

‘’Ừ.’’

Giản Tiểu Tùng nở nụ cười: ‘’Em đây tham lam đấy, em hi vọng đôi ta có thể cả đời ở bên cạnh nhau, hơn nữa ai cũng khỏe mạnh, giàu có, lại còn phải đẹp trai nữa.’’

‘’Tham một tí không sao đâu. Chỉ có điều chắc chắn ba sẽ phù hộ chúng ta, lần trước tôi xin ba chuyện theo đuổi được em, ông ấy đã đáp ứng rồi. Lát nữa em nói ngọt một chút, dỗ dành ông, nói không chừng ông vui lên, em cầu được ước thấy.’’

‘’Yên tâm, từ bé em đã dẻo miệng hơn anh rồi.’’

Những gì em bé của anh đang nói cũng là sự thật. Trước đây lúc còn chưa có khí chất của trùm trường, em bé ngọt ngọt mềm mềm, giỏi nhất là làm nũng cho nên từ bé ai cũng nuông chiều. Ôn Chi Miên cũng vẫn hay dạy Bách Hoài phải quan tâm em nhiều nhiều.

Hai đứa mình ở bên cạnh nhau rất hạnh phúc, cho nên nhất định Ôn Chi Miên cũng rất vui vẻ.

Có lẽ là bởi vì có hi vọng, hai người lại cùng nhau đi công viên nghĩa trang vào sáng sớm cho nên có ít muộn phiền hơn lần trước.

Nhưng Giản Tùng Ý chuẩn bị trong đầu một đống câu trấn an Ôn Chi Miên thì lúc thấy người đang đứng kia, ý định này tan thành mây khói.

Trước mộ đặt một bó cát cánh màu trắng tươi mới, đang nở độ đẹp nhất, đính đầy những giọt sương sớm.

Mà người đàn ông đứng trước mộ kia, sợi tóc đầu vai cũng đã ngưng tụ lại một lớp tuyết mỏng.

Không biết đã đứng ở đây bao lâu rồi.

Bóng lưng rõ ràng là cao lớn như vậy nhưng giờ phút này nhìn qua lại có nét cô độc.

Hai người đồng thời khựng chân lại.

Im lặng trong giây lát.

Giản Tùng Ý nhẹ nhàng mở miệng: ‘’Anh qua đó đi, nói chuyện với ông ấy, em đứng chỗ này đợi anh. Dù sao cũng là đứng trước mặt chú Chi Miên, anh đừng đi cãi nhau với ông ấy làm gì.’’

Người thích cãi nhau nhất rồi một ngày cũng sẽ biết khuyên người khác đừng cãi nhau.

Bách Hoài giúp Giản Tùng Ý thắt khăn quàng cổ lại cho kín, cười nhẹ: ‘’Được, nghe bạn trai của tôi hết.’’

Sáng sớm ở công viên nghĩa trang yên tĩnh đến khó tin, cuối đông đầu xuân, ngay cả tiếng dế kêu, chim hót trêи cành cũng không có.

Hai cha con nhà họ Bách nói chuyện với nhau cứ thế lơ đãng lọt vào tai Giản Tùng Ý.

Không biết hắn có đang ảo giác hay không, thế mà hôm nay lại nghe ra giọng của Bách Hàn thật ra cũng rất đỗi dịu dàng.

‘’Con mang tiểu Ý đến gặp ba của con à?’’

‘’Vâng.’’

‘’Nói cho nó biết hết năm nay con phải đi chưa?’’

‘’Nói rồi.’’

‘’Chắc chắn muốn học y đúng không?’’

‘’Vâng.’’

Bách Hàn không nói nữa.

Nơi đây lại rơi vào yên tĩnh lần nữa.

Qua một lúc thật lâu, Bách Hoài mới chậm rãi nói: ‘’Vì sao cuối cùng cha vẫn không muốn con học y?”

Bách Hàn không trả lời.

‘’Cha sợ nhớ tới ba con như vậy sao? Sợ đến nỗi nhiều năm qua cũng không dám quan tâm con nhiều hơn một chút, sợ đến mức ngay cả việc con học y cha cũng thấy khó chịu?’’

Bách Hàn vẫn không trả lời.

‘’Cha cảm thấy như vậy hay lắm à? Cha cảm thấy ba ở nơi kia có thể yên tâm được sao?’’

‘’Hắn đi rồi.’’ Giọng điệu của Bách Hàn lí trí đến đáng sợ, ‘’Hắn đi rồi, cho nên hắn làm gì biết vui hay không vui, vớ vẩn thật.’’

Giây phút đó, đột nhiên Giản Tùng Ý hiểu được câu nói của Bách Hoài rằng Con người có hi vọng thì mới có thể sống tốt được là như thế nào.

Nếu không có hi vọng, đại loại chắc là sẽ như Bách Hàn đúng không?

Muốn yêu, lại không chỗ để yêu.

Lại là một quãng yên lặng thật dài.

Tựa như bi thương trong thầm lặng đã gỡ được hết nút thắt rồi.

Bách Hàn thản nhiên mở miệng: ‘’Con may mắn hơn cha, con gặp được người tốt hơn.’’

Còn lần này, Bách Hoài không bất đồng quan điểm với cha mình nữa. Anh dần mang hơi thở của sự trưởng thành thong thả nhẹ nhàng: ‘’Con biết.’’

‘’Thế nhưng con có bao giờ nghĩ tới chuyện con học y thì sẽ rất khó duy trì cuộc sống giàu có hiện tại của nó không?’’

Giọng điệu của Bách Hàn cũng dịu xuống, rất giống như cha con người bình thường nói chuyện phiếm ở nhà.

Giản Tùng Ý nghe xong, chỉ mong mọc tám cái cẳng chạy qua đó phản bác lại. Hắn mới không cần Bách Hoài làm ăn bươn chải kiếm tiền nuôi gia đình!

Nhưng hắn còn chưa kịp phóng qua, Bách Hoài đã thản nhiên nói lại: ‘’Con định học ngành nghiên cứu thuốc cho Omega, không học lâm sàng.’’

‘’Ừ.’’ Bách Hàn gật đầu, ‘’Đây là ngành có nhiều chuyển vọng nhất trong những năm gần đây, chính sách của nhà nước cũng hỗ trợ. Nếu con tốt nghiệp xong rồi có thể tự mở công ti nghiên cứu dược phẩm, quả thực không tồi ”.

‘’Vâng.’’

‘’Nhưng không hẳn là vì như vậy.’’

‘’Em ấy ngoài lạnh trong nóng, bất cẩn, lười biếng nên con còn phải nghĩ cách nữa.’’

‘’Xem ra con còn nhớ rõ những điều trước đây cha dạy con.’’

‘’Vâng.’’

‘’Cha không thể làm được, hi vọng con có thể.’’

‘’Con biết rồi.’’

‘’Con dẫn em về nhà đi, cha muốn ở đây cùng ba con một lúc.’’

Bách Hoài im lặng một lúc, cuối cùng gật đầu: ‘’Được rồi.’’

Trêи đường về nhà, Giản Tùng Ý hỏi Bách Hoài: ‘’Em đang nghĩ anh đuổi ông ấy đi, không ngờ anh lại tự đi.’’

Bách Hoài nắm tay hắn, ánh mắt xa xăm, giọng nói nhẹ nhàng: ‘’Ông ấy đã có tóc trắng rồi. Cha tôi mới chỉ bốn mươi hai tuổi.’’

[…]

Ngày đưa Bách Hoài đi, Nam thành rũ một trận tuyết rơi cuối mùa.

Giản Tùng Ý từ trước đến giờ ghét nhất mùa đông đột nhiên lại phát hiện, mình đã say đắm hương vị tuyết rơi tự bao giờ.

Hắn không muốn để cho Bách Hoài thấy hắn quyến luyến, cho nên dùng khăn quàng cổ che gần nửa khuôn mặt của mình. Giản Tùng Ý đứng trước cửa máy bay, cố giả vờ bình tĩnh, nói: ‘’Anh đi rồi thì cứ yên tâm, ở Bắc thành an tâm học tập, không cần lo cho em. Em sẽ không xốc nổi như trước, cũng sẽ cẩn thận, cố gắng không lười biếng. Em cũng sẽ bảo vệ mình cẩn thận, cho nên anh cũng phải thế.’’

Bách Hoài rũ mắt, nhìn người bạn nhỏ càng ngày càng hiểu chuyện, cười cười: ‘’Omega giỏi như em ngay cả Alpha như tôi đều bị em thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Tôi đây không sợ em ở nhà bị ai bắt nạt đâu.’’

‘’Em nghi ngờ anh đây đang lên án việc em sử dụng bạo lực gia đình.’’

‘’Làm gì có, tôi cực kì hưởng thụ, thậm chí đôi lúc tôi cảm thấy em còn có thể SM hơn được nữa.’’

‘’Lúc này mà anh còn nghĩ bậy bạ được à!’’ Tuy rằng Sóc nhỏ đã quen cách nói chuyện không giống người của Bách cẩu, thế nhưng em bé da mặt vẫn mỏng lắm, dễ dàng đỏ lựng lên, đá anh một cái sau đó mới nghiêm giọng nói, ‘’Em có chuyện đứng đắn muốn nói cho anh.’’

‘’Em nói đi, tôi nghe.’’

‘’Em không muốn được cử đi học nữa.’’

Giản Tùng Ý nói gì Bách Hoài đều cảm thấy rất đỗi bình thường, anh cũng không ngạc nhiên, chỉ tò mò: ‘’Sao thế?’’

‘’Em đã đạt tiêu chuẩn trong kì thi Vật lí, cũng nộp đơn để xem xét rồi, sau này cũng chỉ có thể đi học khoa Vật lí của Hoa Thanh.’’

‘’Không phải em thích Vật lí sao?’’

‘’Cũng không phải thích, em chỉ đơn giản cảm thấy làm đề thú vị. Em không nghĩ đến cả đời sau sẽ gắn bó với môn này, hơn nữa em cảm thấy tính tình của em cũng không thích hợp để theo đuổi bộ môn học thuật.’’

Giản Tùng Ý rụt đầu vào khăn quàng cổ, ‘’Cho nên em không muốn học nữa.’’

Bách Hoài nhẹ nhàng hỏi: ‘’Vậy em muốn học cái gì?’’

‘’Học tài chính, kiếm tiền, nuôi anh.’’

Đáp án này ngoài dự đoán của Bách Hoài, anh ngẩn người, nhớ tới chuyện hôm nào rồi bật cười: ‘’Hôm đó em nghe tôi và Bách Hàn nói chuyện sao? Cho nên em lo bạn trai em sau này không kiếm được tiền, không thể nuôi được Giản Đại thiếu gia phải không?’’

Mặc dù Giản Tùng Ý không nghĩ rằng Bách Hoài sẽ không kiếm ra tiền, nhưng hắn lại biết nghiên cứu khoa học đốt tiền đến cỡ nào, đã thế lại còn gian khổ. Cho nên hắn muốn tự mình kiếm tiền, để cho Bách Hoài yên tâm mà đi nghiên cứu khoa học.

Bị Bách Hoài cười, em bé nào đó cảm thấy ý tốt của mình bị người ta trêu đùa, gầm lên: ‘’Cười cười cái gì, ai cho phép anh cười! Em muốn nuôi anh đấy, có vấn đề gì không? Chẳng lẽ giờ anh còn theo đuổi chủ nghĩa Alpha, thấy không thể để em nuôi chứ gì?!’’

‘’Nuôi nuôi nuôi.’’ Bách Hoài kéo Giản Tùng Ý vào lồng ngực mình, xoa xoa mạnh tóc người yêu, trong thanh âm vẫn ẩn chứa ý cười, ‘’Sao em đáng yêu như thế chứ.’’

‘’Anh còn cười nữa!’’

‘’Không cười mà, thật sự không có cười.’’

Đợi Bách Hoài ngưng cười, Giản Tùng Ý mới ngả đầu trêи vai anh, thì thầm nói: ‘’Từ bé em đã là kẻ phàm, nghĩ rằng sau này lớn lên làm cái gì cũng được cho nên không có ước mơ gì thật đặc biệt. Bây giờ ước mơ của em là chúng ta có thể bên nhau mãi mãi, vì thế ước mơ của anh cũng chính là ước mơ của em, nên em phải nỗ lực vun đắp lên giấc mộng cuộc đời anh.’’

‘’Vậy tôi đây không phải được ăn cơm mềm cả đời hay sao?’’

‘’Thế có ăn hay không thì bảo?!’’

‘’Ừ ừ ăn, dù sao hai tháng qua tôi thấy cơm này ăn ngon lắm.’’

‘’Anh giữ mặt mũi chút đi!’’

‘’Thế nhưng không đảm bảo được chuyện kia, nếu em quyết thế thì tháng sáu mới có thể gặp nhau. Còn nếu em đi Hoa Thanh thì tháng tư là chúng ta có thể gặp mặt.’’

“…”

Giản Tùng Ý do dự, mặt mày đăm chiêu hệt như suy nghĩ điều gì trọng đại lắm.

Bách Hoài bị dáng vẻ tự hỏi đáng yêu của hắn làm cho bật cười: ‘’Ước mơ của bạn trai tôi mong manh thế, mới có hai tháng mà đã bị đánh bại rồi. Xem ra bạn trai tôi thật sự yêu tôi lắm luôn.’’

Lúc này Giản Tiểu Tùng mới nhận ra bạn trai đang trêu mình, đã thế mỗi câu còn là sự thật, ngay lập tức thẹn quá hóa giận, đấm anh bịch bịch.

Bách Hoài ăn một đấm nhưng vẫn dịu dàng hôn hắn một cái, cười cười: ‘’Không hổ là con dâu nuôi từ bé, một ngày ba hộp sữa dâu, bây giờ ngọt không chịu được.’’

‘’Mẹ nó ai là con dâu nuôi từ bé của anh cơ! Bách Hoài anh chú ý cách đặt câu của anh cho ông đây! Bây giờ là anh đang ở rể đấy!’’

Bách Hoài lại bị đấm, anh mặc kệ, thơm hắn một cái: ‘’Được, tôi ở rể, cho nên sugar daddy của tôi lúc tôi không có ở bên cạnh thì cũng phải nỗ lực học tập, cần cù bù siêng năng, tranh thủ nuôi tôi.’’

Giản Tùng Ý lạnh lùng hừ một tiếng, còn tính đấm anh thêm cái nữa. Kênh phát thanh của sân bay vào đúng lúc này bắt đầu giục mọi người lên máy bay, nắm đấm kia lại biến thành cái ôm chặt.

Bách Hoài xoa đầu người yêu: ‘’Tôi thật sự phải đi rồi.’’

‘’Ừm.’’

‘’Tôi không ở đây nên em nhớ ngoan đấy. Ăn uống đầy đủ, sau mỗi tiết học thì nhớ tự mình đi rót nước, đừng uống nước đá, đừng tham đồ lạnh.’’

‘’Vâng.’’

‘’Có Alpha khác theo đuổi em thì em không được để ý tới bọn hắn, đương nhiên, Omega cũng không được.’’

‘’Anh còn nói em à! Anh ở Bắc thành gieo một mớ hoa đào, em đây còn chưa tính sổ anh kìa!’’

‘’Bọn họ ai cũng biết bạn trai tôi tên Giản Tùng Ý rồi. Chúc Cung miệng còn rộng hơn Từ Gia Hành đấy.’’

“…”

Bách Hoài cười khẽ: ‘’Sao tai đỏ thế kia? Ngượng à?’’

‘’Em không có! Anh đi mau đi, phiền muốn chết, nói gì đâu không!”

Giản Tùng Ý đẩy Bách Hoài đi.

Bách Hoài quay người đi.

Giản Tùng Ý lại gọi anh lại: ‘’Chờ một chút!”

Anh quay đầu lại.

Giản Tùng Ý lấy ra sổ vẽ, đưa cho anh, môi mấp máy: ‘’Em sửa hết rồi. Mấy chỗ bẩn em đã lau, chỗ nào bung keo em cũng đã dán lại. Chỗ không sửa được nữa thì em vẽ đè lên, em không biết viết chữ mảnh, luyện lâu rồi mà vẫn không đẹp lên được. Sau này em sẽ tranh thủ thời gian luyện tập thêm. Bây giờ anh cầm trước đi, coi như có cái để nhớ về.’’

Hắn ngừng một chút.

‘’Em và chú Chi Miên sẽ luôn luôn bên cạnh anh. Vậy nên anh đừng cảm thấy cô đơn một mình. Anh hãy cười nhiều lên, về Bắc thành nhớ kết thêm bạn bè, náo nhiệt vui vẻ, không bận gì thì cùng bạn bè đi ra ngoài ăn cơm, đánh bóng rổ, tụ hội này nọ. Thế nhưng anh không được phép trêu hoa ghẹo nguyệt, em sẽ add WeChat của Chúc Cung để cậu ta để mắt tới anh. Em nói với anh rồi đấy, em nhỏ nhen lắm, nhỏ nhen đến đáng yêu, vô lí cũng rất nhiều. Nếu em phát hiện ra anh ở ngoài đấy trêu hoa ghẹo nguyệt, em sẽ bay ra đó giết anh đấy, thật đấy, cho nên anh phải nhớ em…’’

Giản Tùng Ý nói xong, trừng mắt thật to nhưng hốc mắt lại đỏ hoe, giọng điệu gấp gáp, mà những câu kế tiếp, hắn cũng không thể nói nên lời.

Bách Hoài nghiêng đầu hôn lên môi người đối diện, mang theo bao nỗi nhung nhớ không rõ ràng của cảnh sắp phải chia li.

Mãi cho đến khi hai người hôn đến khóe mắt đỏ bừng, Bách Hoài mới khàn giọng mở miệng.

‘’Ngoan, chờ anh về, lần này về anh không đi nữa.’’

╰( ͡° ͜ʖ ͡° )つ──☆*:・゚

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30: Quỹ đạo não của em
Chương 31
Chương 31: Không được động vào Bách Hoài của tao!
Chương 32
Chương 33
Chương 33: Giản Tùng Ý, tôi có người trong lòng rồi.
Chương 34
Chương 34: Giản Tùng Ý, tôi không về nhà được…
Chương 35
Chương 35: Bách Hoài, vợ quan trọng hay anh em quan trọng?
Chương 36
Chương 37
Chương 37: Tôi có bệnh, bệnh thích em.
Chương 38
Chương 38: Niên thiếu hữu vi (♫)
Chương 39
Chương 39: Em không cần phải vội, tôi vẫn luôn ở sau lưng em mà…
Chương 40
Chương 40: Bách Hoài nói đề này khó quá không biết làm.
Chương 41
Chương 41: Ông trời tạo ra địa chấn và em là điểm nhấn.
Chương 42
Chương 42: Phản ứng cracking của người trồng dâu.
Chương 43
Chương 43: Ừ, tôi thích thầm em đấy.
Chương 44
Chương 44: TOGETHER FOREVER.
Chương 45
Chương 45: Mày có biết Giản Tùng Ý là người của ai không?
Chương 46
Chương 46: Em phải biết khó chịu là như thế nào
Chương 47
Chương 47: Đều là vì em.
Chương 48
Chương 48: Thích lúc nào, không nhớ rõ, có thể là từ bé đã thích rất nhiều.
Chương 49
Chương 49: Thật sự rất thích anh.
Chương 50
Chương 50: Mùa đông cạo đầu chắc ấm lắm đây.
Chương 51
Chương 51: Bóng đèn hình người 1600 Watt thì không có nhân quyền
Chương 52
Chương 52: Mua dây buộc mình
Chương 53
Chương 53: Từ nay cháu nuôi anh ấy!
Chương 54
Chương 54: Chương trình bao nuôi chất lượng cao
Chương 55
Chương 55: Có lẽ đây là lí do năm mười tám tuổi chúng ta yêu nhau.
Chương 56
Chương 56: Hiên ngang bán người thân
Chương 57
Chương 57: The memory of you emerges from the night around me
Chương 58
Chương 58: Tiền nhiều để làm gì?
Chương 59
Chương 59: Phó hội trưởng fanclub của chúng ta siêu cấp mê muội anh luôn đó!
Chương 60
Chương 61
Chương 61: Mượn rượu tỏ tình
Chương 62
Chương 62: Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 63
Chương 63: Yêu là phải như này này
Chương 64
Chương 64: Để em bước về phía anh
Chương 65
Chương 65: Thay tôi yêu Bách Hoài
Chương 66
Chương 66: Tôi và em ấy đang ở trêи giường
Chương 67
Chương 67: Từng qua biển lớn, không gì nước – Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây.
Chương 68
Chương 68: Vẽ đường cho hươu chạy
Chương 69
Chương 69: Tình cảm của em dành cho anh như lực hạt nhân, bởi vì nó mạnh hơn hết thảy những lực khác
Chương 70
Chương 70: Không được phép nói xấu Bách Hoài
Chương 71
Chương 71: Sóc nhỏ của anh
Chương 72
Chương 72: Mẹ không cho con kết hôn thì con sẽ dắt anh ấy đi trốn!
Chương 73
Chương 73: Thể diện của anh không phải là thể diện sao?
Chương 74
Chương 74: Đầu cắt moi
Chương 75
Chương 76
Chương 76: Are we dancing like we’re burning in paradise?
Chương 77
Chương 77: Có lẽ hôm nay em còn đẹp hơn mọi ngày nữa
Chương 78
Chương 78: #cophaianhdangtreuduaemdaykhong?
Chương 79
Chương 79: Yêu nhau vốn dĩ ý trời
Chương 80
Chương 80: Lo học, đừng lo ve
Chương 81
Chương 81: Sao anh bảo anh yêu em?
Chương 82
Chương 82: Cẩu đầu trảm
Chương 83
Chương 83: I belong to you
Chương 84
Chương 84: Giản Tùng Ý lớn rồi
Chương 85
Chương 85: Em không có nhớ anh
Chương 86
Chương 86: Muốn có trái tim một người
Chương 87
Chương 88
Chương 88: Vì anh mà nở hoa
Chương 89
Chương 89: END
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...