“Hả?” cô ấy mặt đầy mơ hồ.
“Ngốc, tôi nói gì thì làm nấy.” tôi bắt đầu cởi, cô ấy đỏ mặt, cũng cởi, trên người cô ấy xanh đỏ lẫn lộn.
Dáng vẻ cơ thể phát triển không lành lặn.
Tôi ngồi xổm xuống, buộc dây giày cho cô ấy.
Đưa điện thoại cho cô ấy, “Ở đây không có sóng, ra khỏi làng thì gọi cho bố.”
Cô ấy lắc đầu, “Thế còn cô thì sao?”
“Tôi khoe cơ bắp cho cô xem, tôi đến để cứu cô. Yên tâm đi.”
“Tôi không biết chữ, cũng không biết đếm.”
Tôi bấm sẵn số điện thoại, nói cho cô ấy lát nữa phải bấm nút nào, kéo mũ áo cho cô ấy ngay ngắn, ôm c.h.ặ.t cô ấy một cái, “Mau đi.”
Cô ấy chạy, thỉnh thoảng còn ngoái đầu nhìn lại.
Tôi mắng, “Rùa à?”
Cô ấy tăng tốc.
Tôi nghe thấy tiếng xe máy, bôi tro lên mặt, chạy về hướng khác, vừa chạy vừa the thé giọng nói, “Đừng đuổi tao nữa, tao đ*t tổ tiên nhà mày.”
Người đàn ông nghe thấy, nói, “Con đ* kia.”
Hơn mười người ùn ùn chạy tới.
Tôi cầm ống nhòm, đã không còn thấy Ôn Ninh nữa.
Tôi thở phào một hơi.
Lau mồ hôi trên trán, bật cười.
Chân bỗng mềm nhũn.
Tám năm đ.á.n.h cắp này, tôi đã sống rất hạnh phúc.
Cảm ơn cô, Ôn Ninh.
5
Tôi là Tần Tiểu Thảo.
Hồi nhỏ đầu từng bị va đập, quên mất một vài chuyện.
Cô gái đó nói tôi tên là Ôn Ninh, cái tên này nghe thật thân quen, đó là tên của tôi sao?
Cô ấy còn nói bố mẹ vẫn luôn luôn chờ tôi.
Cô ấy là ai?
Là vị thần đến cứu tôi sao?
6
“Con đàn bà đê tiện này, đồ không yên phận, cho mày chạy! Cho mày chạy!”
Gậy gộc như mưa trút xuống, tôi ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.
Họ bắt tôi quay về.
Khóa tôi trong một căn phòng.
Có một ô cửa sổ, thỉnh thoảng có người thò đầu vào nhìn.
Nghe họ nói chuyện, tôi hiểu đại khái.
Nơi này phụ nữ khan hiếm, đa phần đều là bị buôn bán tới.
Gia đình tôi ở, đứa con trai út ngây dại, bố mẹ nó đã sớm tính toán, tìm cho con trai một cô dâu nuôi từ nhỏ, nên đã bắt cóc Ôn Ninh.
Con gái là một món làm ăn lời lãi. Sáu bảy tuổi đã có thể làm việc, sau khi có kinh nguyệt thì có thể bán, lấy chồng còn kiếm được tiền sính lễ.
Vốn định đợi Ôn Ninh lớn lên, gả cho đứa con trai ngốc, chọn ngày lành tháng tốt để động phòng.
Nhưng đứa con trai ngốc sống c.h.ế.t không chịu, nói đó là em gái nó.
Hai vợ chồng dùng đủ mọi cách, thằng ngốc vẫn không đụng tới Ôn Ninh.
Người cha sốt ruột, muốn bán Ôn Ninh với giá cao, mua cho con trai một nàng dâu khác.
Ông ta tập hợp đàn ông trong làng, đấu giá lần đầu của Ôn Ninh.
Mười nghìn tệ.
Năm 2008, mười nghìn là rất nhiều tiền.
Chính thằng ngốc đã thả cô ấy trốn đi.
Muốn ói quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hai-cuoc-doi/5.html.]
Môi trường bẩn thỉu này kéo tôi trở về cơn ác mộng tám năm trước, đồ ăn chẳng khác gì cám heo.
Xương sườn đau nhức.
Bên ngoài cửa sổ, đám đàn ông đã bắt đầu bàn bạc người thứ hai, thứ ba.
Người đàn ông đầu tiên trông hung dữ đã mang tiền tới, cha thằng ngốc đang đếm từng tờ.
Tôi rất sợ.
Thậm chí bắt đầu hối hận rồi.
Ôn Ninh, nhất định cô phải chạy ra ngoài, nếu không tôi sẽ không tha cho cô đâu.
Mẹ thằng ngốc vào trải giường.
Tôi giả vờ ngoan ngoãn, “Con sai rồi, mẹ. Con đói, để anh mang cho con chút đồ ăn đi, lát nữa con sẽ hầu hạ người đàn ông kia thật tốt.”
Tôi mềm nhũn ngồi bệt dưới đất, giả vờ không còn chút sức lực nào.
Người đàn bà nói, “Mày mà hiểu chuyện sớm thế này thì đâu phải ăn đòn nhiều vậy.”
“Anh ơi, em muốn ăn màn thầu.” tôi biết thằng ngốc nghe thấy.
Nó cười hề hề mang màn thầu vào, tôi ăn nhờ trên tay nó.
Ăn xong.
Tôi chĩa cành cây đã mài nhọn vào cổ nó, kéo nó đứng dậy, “Nếu các người dám tới, tôi sẽ đ.â.m vào, động mạch lớn vài giây là c.h.ế.t.”
Thằng ngốc muốn giãy giụa.
Tôi ghé tai nó nói, “Anh ơi, xin anh, em không muốn c.h.ế.t ở đây, em phải trốn ra ngoài.”
“Ngoài kia rồi, em không được báo công an.”
Tôi nói, “Em biết.”
Cha mẹ nó đang vui vẻ, thấy vậy liền căng mặt, “Con đê tiện này, mày dám à?”
Họ không tin, tôi rạch trước một nhát, m.á.u chảy ra.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Giọng nói xé gió, “Xem tôi có dám không?!”
Tôi phải tranh thủ thời gian.
Bất kể thế nào cũng không được bỏ cuộc.
Giống như tám năm trước, dốc hết tất cả, sống sót.
Cha mẹ nó hoảng loạn, giọng dịu xuống, “Đừng kích động.”
Nhờ thằng ngốc phối hợp, tôi cầm cự suốt ba tiếng.
Trời dần tối.
Cả làng kéo đến xem.
“Cho tao điếu t.h.u.ố.c, châm lên, đặt trên bàn.” tôi nói.
“Mày biết hút t.h.u.ố.c từ khi nào?” mẹ thằng ngốc hỏi.
“Không cần bà quản.”
“Mau lên!” tôi dùng lực, đầu nhọn chọc ra một chút m.á.u.
Một điếu t.h.u.ố.c lẻ được đặt lên bàn.
Tôi dịch lên phía trước, dùng thằng ngốc che tầm nhìn, tay trái ném điếu t.h.u.ố.c vào chăn.
Nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, tôi khống chế thằng ngốc đi ra ngoài, hướng về đầu làng.
Ngôi nhà dần bốc khói.
Ôn Ninh hẳn đã trốn thoát rồi.
Nếu có người đến cứu tôi, sẽ nhanh ch.óng xác định được hướng.
Dân làng vây thành vòng tròn, nhìn tôi chằm chằm như hổ đói.
Tôi nuốt nước bọt, tinh thần căng thẳng tột độ.
Đi được hai trăm mét, tôi thấy một chiếc xe máy, chìa khóa vẫn cắm.
Tôi sáng mắt lên, tiến lại gần xe.
Thằng ngốc lại hỏi, “Em sẽ không báo công an chứ? Anh không muốn mất cha mẹ.”
Tôi nói, “Yên tâm, em chỉ muốn trốn ra ngoài.”
“Em không phải em gái, lúc nãy anh đã cảm thấy rồi, anh không thể tin em.” thằng ngốc khóc nói, “Mọi người đều bị lừa rồi, Tiểu Thảo đã trốn đi từ lâu!”
Xong rồi, thằng ngốc phản bội.
--------------------------------------------------