Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hãn Phu

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chờ tới khi quân thần ba người lần nữa trở về, ba người tuy hư thoát, nhưng tinh thần tuyệt vời. Đại lão tướng quân vừa trở lại đã nhìn chằm chắm rương trúc, Ông lão vuốt râu cũng nhìn nó chăm chú. Vĩnh Minh đế ngồi xuống, xoa xoa cái chân tê dại. "Lão tướng quân, đế sư, các ngươi nói, lần này trẫm nên ban thưởng cho Thiệu Vân An thế nào? Trẫm phong hắn làm quốc công cũng không quá!"

Tự trải nghiệm một hồi, không ai trong ba người còn hoài nghi, sự tình xảy ra với quân hậu có liên quan tới phong mật dữu tử trà. Đại lão tướng quân trực tiếp nhất. "Nhất định phải thưởng! Trọng thưởng!" Tiếp theo, ông nhỏ giọng nói. "Không biết hắn có thể làm bao nhiêu dữu tử trà, tướng sĩ biên quan rất cần!"

Ông lão vuốt râu mép nói. "Thưởng thì nhất định phải thưởng, nhưng không thể là hiện tại. Tác dụng của dữu tử trà cần phải cẩn thận bảo vệ. Hoàng thượng nên lệnh Đại Giang sớm quay lại huyện Vĩnh Tu đi."

Vĩnh minh đế gật đầu. "Trẫm cũng đang có ý này."

Đại lão tướng quân hỏi. "Thiệu Vân An này lai lịch ra sao?"

Ông lão. "Kỳ nhân, là kỳ nhân trời ban cho Đại Yến ta."

Đại lão tướng quân. "..."

Khụ một cái, Đại lão tướng quân ngược lại hỏi. "Hoàng thượng tính khi nào triệu Thiệu Vân An vào kinh? Lão thần rất muốn gặp hài tử đó. Cái khác chưa nói, chỉ với ba nghìn năm trăm lượng hoàng kim nó quyên tặng, lão thần phải thay mặt tướng sĩ biên quan cảm tạ hai người họ." Còn một chuyện mà Đại lão tướng quân chưa nắm chắc. Trong tên của Thiệu Vân An và tôn tử bị mất tích của ông đều có một chữ "An" giống nhau. Chợt, lão tướng quân vỗ chân một phát. "Lão thần thực sự là hồ đồ mà. Hôm nay lão thần vội vã tiến cung, cái chân này lại không đau! Không không không, là không còn đau một thời gian rồi! Mỗi ngày lão thần đều ăn cố nguyên cao mà hoàng thượng và quân hậu ban thưởng. Đồ ăn khác của Thiệu Vân An dâng cho hoàng thượng và quân hậu, lão thần cũng ăn không ít."

"Ấy...!" Ông lão kinh hãi. "Chẳng lẽ đồ ăn Thiệu Vân An làm có công hiệu chữa bệnh? Ngẫm lại, gần đây lão thần ăn cơm nhiều hơn trước, ban đêm nằm xuống là có thể ngủ đến hừng đông. Gần đây giống như, mắt không bị mờ nữa."

Đại lão tướng quân. "Ngươi không nói ta còn không để ý, mắt của ta cũng không mờ nữa a!"

Thoáng chốc, trong phòng an tĩnh. Quân thần ba người, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, mồ hôi lạnh sau lưng từng giọt chảy ra. Một hồi lâu sau, Ông lão nghiêm túc. "Việc này tuyệt đối không thể lộ ra ngoài."

Đại lão tướng quân. "Nhất định phải triệu người này vào kinh, vạn nhất người khác phát hiện..."

Vĩnh minh đế suy nghĩ sâu xa, nói. "Chờ làm xong trà xuân, trẫm sẽ triệu cả nhà hắn vào kinh. Cho dù lần này trẫm không thể phong hắn làm quốc công, cũng phải phong hắn làm hầu gia."

Ông lão nói. "Phong cái gì không quan trọng, quan trọng nhất chính là không thể để hắn ở lại thôn Tú Thủy. Đồ ăn hắn làm, người ăn không nhiều, nhưng cũng không ít."

Vĩnh minh đế và Đại lão tướng quân đồng thời gật đầu.

Nhắc tới tước vị, Đại lão tướng quân thuận miệng hỏi. "Bên Hằng viễn hầu phủ là xảy ra chuyện gì? Lão thần nghe nói, hoàng thượng ra lệnh xử tử thứ trưởng tử của Hằng viễn hầu phủ?"

Đại lão tướng quân không hỏi còn tốt, ông hỏi xong lập tức khiến Vĩnh minh đế nhớ tới lại tức giận. Ông lão giải thích. "Ngụy Hoằng Chính tới huyện Vĩnh Tu trói Thiệu Vân An, ép hắn giao công thức chế trà và rượu, nếu hắn không giao, sẽ kêu hạ nhân làm nhục hắn, còn đả thương hắn. Không chỉ có như vậy, Ngụy Hoằng Chính còn không biết giữ mồm giữ miệng, nói lời đại nghịch bất đạo với hoàng thượng và quân hậu, theo lý phải xử tử."

Vĩnh minh đế. "Hắn nguyền rủa Tề Du chết sớm, nói địa vị của trẫm chỉ là địa vị trống, Hằng viễn hầu phủ bọn họ có lấy kim sơn của trẫm, trẫm cũng không thể làm gì, còn nói Tề Du dùng sắc câu dẫn trẫm."

Ông lão. "Ý tứ đại khái là thế, những lời nói ra vô cùng khó nghe."

Đại lão tướng quân minh bạch. "Có phải tiểu tử này nghĩ đầu của nó quá nặng hay không? Kiểu lời này mà cũng có thể xuất khẩu hay sao. Nó không biết là Thiệu Vân An đang làm việc cho hoàng thượng và thiên tuế ư?"

"Sao có thể không biết! Bọ họ căn bản là coi thường trẫm. Lão thất phu Ngụy Xuân Lâm dạy dỗ ra đứa nhi tử như vậy, có thể thấy trong lòng ông ta nghĩ về trẫm và quân hậu thế nào. Lần này trẫm quyết không khoan dung."

Đại lão tướng quân. "Chuyện lần này không thể dễ dàng tha thứ, uy nghiêm của hoàng thượng đặt ở đâu. Hiện tại, đã có người vì hoàng thượng gây dựng kim sơn, sao còn cần để ý một Hằng viễn hầu phủ, chuyên ăn cắp!" Lão tướng quân tuyệt đối là một con chim ưng.

Vĩnh minh đế nhíu mày. "Ngụy Xuân Lâm, trẫm nhất định sẽ xử lý, nhưng hai người đích trưởng tử kia, trẫm chưa thể quyết định."

Đại lão tướng quân và Ông lão thấu hiểu gật đầu. Ông lão nói. "Ngụy Hoằng Nho và Ngụy Hoằng Văn đều thể hiện lòng trung thành với hoàng thượng. Ngụy Hoằng Văn cũng bắt đầu làm việc cho hoàng thượng, chuyện này phải cân nhắc chu toàn."

Đại lão tướng quân nói thẳng thừng. "Cái này có gì khó. Lấy khả năng của Ngụy Hoằng Nho và Ngụy Hoằng Văn, tự mình phấn đấu lấy tước vị không được hay sao. Không có cái ổ nước đục Hằng viễn hầu phủ, huynh đệ nó có thể cởi bỏ gánh nặng, nhẹ nhàng ra trận. Bằng không, cho dù đích trưởng tử Ngụy Hoằng Nho kế thừa tước vị, đối phó với đám huynh đệ cũng đủ mệt mỏi. Ngụy Xuân Lâm không biết dạy con, nhân cơ hội này, thu lại tước vị của ông ta, cũng coi như cảnh cáo các thế gia khác, miễn cho lại quên mất thân phận thần tử của mình."

Ông lão nói. "Lời của lão tướng quân có lý. Không bị đám huynh đệ kia liên lụy, Ngụy Hoằng Nho và Ngụy Hoằng Văn nói không chừng còn có thể tiến xa hơn. Lần này cũng coi như Hoàng thượng quét sạch chướng ngại cho hai huynh đệ họ."

Vĩnh minh đế gật đầu. "Ừm, lão tướng quân nói đúng lắm. Quân hậu rất coi trọng Ngụy Hoằng Nho và Ngụy Hoằng Văn. Không còn Hằng viễn hầu phủ, trẫm càng yên tâm sử dụng hai huynh đệ họ."

Hai vị lão nhân. "Hoàng thượng thánh minh."

Tựa hồ đã thật lâu thật lâu không được ngủ thoải mái, đều đặn như vậy, thời điểm mở mắt, quân hậu hoàn toàn không nhận ra mình đang trong mơ hay đang trong thực tại.

"Tề Du!"

Quân hậu sững sờ theo tiếng gọi quay đầu, thấy biểu tình kích động của Vĩnh Minh đế ngay trước mặt. Hăn hé miệng, muốn hô một tiếng "hoàng thượng", lại không thể phát ra thanh âm.

"Trác Kim, rót nước!"

Trác Kim tử bên ngoài tiến vào, thấy quân hậu tỉnh dậy, đầu tiên là đại hỉ, sau đó lập tức đi pha phong mật dữu tử trà. Vĩnh minh đế nâng quân hậu cả người không còn sức lực, Trác Kim cẩn thận từng li từng tí hầu hạ hắn uống nước.

Quân hậu khát, một vài hớp uống sạch dữu tử trà, vừa mệt mỏi, lại không tỉnh táo lắm, nói. "Còn muốn uống."

Trác Kim cố gắng chớp chớp đôi mắt đầy nhiệt lệ, nhanh chóng đi pha thêm chén nữa. Uống tới chén thứ tư, quân hậu mới dần hồi phục tinh thần, mở miệng gọi. "Hoàng thượng."

Vĩnh minh đế xoa mặt hắn, sờ trán hắn, sốt sắng hỏi.

"Còn đau bụng không?"

Quân hậu cảm nhận một chút, lắc đâu. "Thần không đau, chỉ cảm thấy đói bụng."

Trác Kim lập tức nói. "Nô tài gọi người làm đồ ăn!"

Trác Kim vội vàng ra ngoài, Vĩnh minh đế không yên lòng lại hỏi. "Ngươi cảm nhận lại thử xem, thật sự không đau sao?"

Quân hậu cẩn thận cảm nhận lại một lúc, còn ấn ấn bụng, lắc đầu. "Thật sự không đau." Tới lúc này, hắn mới nhớ tới cơn đau đớn thống khổ khiến hắn không thể nào chịu đựng kia, đáp. "Thần cứ nghĩ, thần không thể tiếp tục kiên trì nữa, là thái y tìm ra dược liệu chữa trị bệnh đau bụng cho thần sao?"

Khi ấy hắn đau tới mức chẳng còn ý thức, đương nhiên không nhớ tới một tràng hỗn loạn sau đó.

Vĩnh minh đế ngồi trên giường, để quân hậu tựa vào hắn, nhẹ nhàng chạm cằm lên đỉnh đầu quân hậu, nói. "Ngươi dùng bữa trước. Chỗ này là phủ đại tướng quân, ngươi tạm thời ở chỗ này an dưỡng."

Quân hậu còn hơi chóng mặt, hơn một nửa là đói bụng. Không phải không tò mò tại sao mình ở nhà, nhưng hoàng thượng nói hắn dùng bữa trước, nên hắn không hỏi.

Trác Kim bưng đồ ăn vào, đi theo còn có nô tỳ mà phủ đại tướng quân sai tới hầu hạ quân hậu. Mười mấy người đi đường không một tiếng động, lần lượt xếp thức ăn đủ mọi màu sắc lên bàn, rồi lại an tĩnh khom người lui ra, chỉ còn Trác Kim ở bên trong hầu hạ. Quân hậu cảm nhận một chút, trực tiếp xốc chăn muốn xuống giường, Vĩnh minh đế vội vàng cản hắn. "Đừng xuống đất, thân mình ngươi còn yếu."

Quân hậu đáp. "Thần cảm thấy tốt hơn nhiều, thân mình nhẹ nhàng không ít. Ở trên giường ăn bất tiện, thần vẫn nên đứng lên thôi."

Trác Kim cầm một cái áo khoác tới, nói. "Hoàng thượng, tướng quân phủ chuẩn bị không ít đồ ăn cho quân hậu. Thái y nói, thiên tuế có thể dậy để dùng bữa, chỉ cần giữ ấm là được."

Nghe Trác Kim nói vậy, Vĩnh minh đế liếc nhìn bàn đồ ăn, không thúc ép nữa, nói. "Vậy mặc ngoại y vào trước đã."

Quân hậu ăn mặc chỉnh tề, theo yêu cầu của Vĩnh minh đế, còn xỏ thêm vớ vải kín mít, mới được phép rời giường. Trong phòng đốt một lò than nhỏ, quân hậu nói. "Thần không cảm thấy lạnh, mang lò than này đi đi." Trên trán Vĩnh minh đế đã đổ mồ hôi đầm đìa.

"Phải giữ ấm. Đến, trẫm cũng đói bụng, trẫm và ngươi cùng ăn." Vĩnh minh đế dìu quân hậu ngồi xuống.

Quân hậu ngồi xuống, Trác Kim bưng chậu rửa tay tới.

Cầm đũa lên, nhìn bàn đồ ăn, quân hậu hơi mỉm cười. "Thần lâu rồi không cảm thấy đói bụng thế này."

"Vậy nhanh ăn đi." Vĩnh minh đế đặt một chén canh gà trước mặt quân hậu. "Uống chén canh gà trước."

"Được."

Quân hậu hạnh phúc cầm muỗng, ăn canh.

Quân hậu không chỉ cảm thấy lâu lắm rồi chưa từng đói như thế, mà lâu lắm rồi cũng chưa từng ăn nhiều như thế. Khi hắn từng miếng từng miếng ăn thức ăn, hắn không để ý, Vĩnh minh đế ở bên cạnh, tay cầm đũa còn chưa động, thậm chí còn hơi run rẩy.

Giờ khắc này, nhìn ái nhân ăn uống ngon miệng, chỉ có Vĩnh minh đế mới hiểu, trong lòng hắn có bao nhiêu cảm kích Thiệu Vân An, cỡ nào vui mừng vì người nọ lựa chọn ở bên phía hăn.

Đợi tới khi quân hậu cảm thấy no bảy phần, mới phát hiện ra người bên cạnh còn chưa động đũa. Quay đầu, thấy Vĩnh minh đế vẫn luôn nhìn mình ăn cơm, quân hậu đặt đũa xuống.

"Hoàng thượng?"

Vĩnh minh đế hơi mỉm cười nhìn hắn, gắp thêm một miếng thịt bỏ vào chén hắn, vui vẻ nói. "Trẫm không nhớ nổi, lần cuối cùng thấy ngươi ăn ngon miệng như vậy là khi nào, Tề Du."

Một tiếng "Tề Du" khiến quân hậu cảm động muôn vàn. Hắn lên tiếng. "Hoàng thượng, thần về sau, có thể cùng hoàng thượng dùng bữa như thế này sao?"

Vĩnh minh đế gật đầu, không hề chần chừ. "Đương nhiên. Quân hậu của trẫm mỗi ngày đều có thể cùng trẫm dùng bữa."

Quân hậu kìm nén sự tò mò, cười đáp. "Thần còn chưa ăn no."

"Mau ăn đi."

Vĩnh minh đế lập tức gắp thêm đồ ăn cho hắn.

Đợi tới khi quân hậu ăn no, Vĩnh minh đế gọi Trác Kim thu dọn bàn ăn, bản thân hắn chỉ ăn vài miếng tượng trưng. Nội tâm quá kích động vượt xa cơn đói bụng.

Quân hậu lau tay, súc miệng, Vĩnh Minh đế dìu hắn trở lại giường. Ngồi ở mép mường, nắm tay quân hậu, chỉ có hai người ở trong phòng ngủ, có một số việc phải nói rõ.

Trầm mặc một hồi, Vĩnh minh đế mở miệng. "Tề Du, thân mình ngươi đã hồi phục, tàn độc đã giải hết, sau này sẽ không đau bụng nữa. Ngươi cũng muốn biết chuyện gì xảy ra đúng không?"

Quân hậu gật đầu.

Vĩnh minh đế nắm chặt tay quân hậu. "Kỳ thực, trẫm cũng không biết là chuyện gì xảy ra. Chỉ là trẫm cùng lão đế sư, lão tướng quân phát hiện...phát hiện, đồ ăn Thiệu Vân An làm tựa hồ có thể trị bệnh."

"Trị bệnh?!" Quân hậu kinh ngạc.

Vĩnh minh đế gật đầu đáp. "Lần này, hắn đặc biệt làm phong mật dữu tử trà cho ngươi, so với dữu từ trà của trẫm và Ông lão bất đồng. Trẫm đã uống thử dữu tử trà hắn dâng cho trẫm, chỉ cảm thấy chua chua ngọt ngọt. Còn dữu tử trà hắn làm cho ngươi, có mùi vị khác biệt rất lớn. Trẫm cùng Ông lão, Đại lão tướng quân uống xong thì trong bụng như dời sông lấp biển, sau đó cơ thể cảm thấy rất thoải mái, như được làm mới, tràn đầy tinh thần."

Theo lời giải thích của Vĩnh minh đế, vẻ kinh ngạc trên mặt quân hậu càng lúc càng rõ ràng. Vĩnh minh đế nói tiếp. "Hôm nay ngươi đau bụng, lão tướng quân vội vã tiến cung, nhưng chân không đau, hơn nữa đã không đau một thời gian rồi, thậm chí gần đây ăn cơm ngon hơn, ngủ ngon hơn. Lão đế sư cũng như thế, ông nói, hiện tại buổi tối vừa nằm xuống là có thể ngủ tới bình minh. Mấy việc này đều là sau khi họ dùng cố nguyên cao và mấy món ăn Thiệu Vân An làm. Mà hôm nay ngươi đau bụng như vậy, cũng là sau khi ngươi uống hết một bình dữu tử trà."

Quân hậu ngơ ngác nhìn Vĩnh minh đế, không biết đáp lại thế nào. Vĩnh minh đế nắm chặt một cái tay khác của hắn. "Ngươi luôn phải chịu đựng nỗi đau đớn thống khổ, kỳ thực không phải do tàn độc, mà là..." Vĩnh minh đế hít sâu một hơi. "Mà là, lần đó, kỳ thật ngươi hoài song sinh."

"A!" Quân hậu kinh hãi.

Vĩnh minh đế ngồi ở trên giường ôm lấy hắn. "Lần đó, chúng ta có hai đứa nhỏ. Có một hài tử không muốn cứ như thế rời khỏi phụ hoàng cùng phụ quân, nhất quyết lưu lại, cho nên ngươi mới đau bụng như thế. Hiện tại, đứa bé kia cũng biết, nó không nên tiếp tục tra tấn phụ quân, nguyện ý rời đi, cho nên, ngươi về sau, sẽ không đau bụng nữa."

Vốn dĩ sắc mặt quân hậu có chút hồng hào, giờ khắc này trở nên trắng bệch, một người luôn kiên cường, cho dù đau tới mức muốn chết cũng không rơi một giọt nước mắt, thế nhưng bây giờ viền mắt lại đỏ.

"Tề Du..." Vĩnh minh đế cũng vô cùng thống khổ. "Sau này, chúng ta sẽ có hài tử. Thái y nói, chỉ cần ngươi yên ổn điều dưỡng, sớm hay muộn chúng ta sẽ có hài tử. Hài tử mất đi sẽ quay trở lại cùng phụ hoàng và phụ quân."

Quân hậu nhắm chặt hai mắt, bàn tay siết lại. Vĩnh minh đế hôn lên trán hắn, rồi siết chặt vòng tay. "Những kẻ khiến chúng ta mất đi hài tử, một người trẫm cũng không tha. Trẫm hứa với ngươi, nhất định sẽ báo thù cho con chúng ta."

Quân hậu không nói lời nào, Vĩnh minh đế cũng chỉ ôm hắn, an ủi hắn. Hai trái tim đều vô cùng thống khổ. Bởi vì ái, cho nên mới mong muốn có được kết tinh. Nguyên bản bọn họ có hai viên, nhưng còn chưa được nhìn thấy thì bọn nhỏ đã biến mất vĩnh viễn. Nam tử mang thai vốn gian nan, huống chi là hai đứa bé.

Quân hậu cố gắng ép lại nỗi bi thương, hắn là nam tử, là một nam tử từng huyết chiến sa trường, làm sao có thể cao giọng khóc rống. Rất lâu sau đó, quân hậu mở mắt, tròng mắt đỏ hỏn, nhưng không có lệ.

"Hoàng thượng."

"Trẫm ở đây."

Vĩnh minh đế dán đôi môi vào trán quân hậu, thanh âm quân hậu ám ách.

"Hài tử của chúng ta, thực hiểu chuyện, Hài tử biết, nếu bọn nhỏ xuất hiện trên đời này, phụ hoàng bọn nhỏ sẽ rất khó khăn."

Hầu kết Vĩnh minh đế kịch liệt di động.

"Đế vương chi gia, song sinh chi tử, là tai, không phải phúc. Bọn nhỏ không muốn phụ hoàng bị làm khó dễ, cho nên, đi."

Vĩnh minh đế thở dốc, thanh âm đồng dạng ám ách. "Đúng. Là bọn nhỏ không muốn phụ hoàng khó xử, cho nên đi rồi. Nhưng trẫm tin tưởng, hài tử của chúng ta sẽ trở lại, sẽ từng đứa từng đứa trở lại."

Quân hậu gật đầu, thanh âm nghẹn ngào. "Đúng thế. Bọn nhỏ sẽ trở lại, từng đứa từng đứa, sẽ trở lại."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hãn Phu
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...